Tướng Quân, Chàng Đồng Ý Hoà Ly Đi

Chương 29: Lạnh nhạt





Sáng hôm sau Dư Chấn Vũ khoang khoái mà tỉnh dậy, hắn không mở mắt nhưng môi thì nhếch lên một nụ cười nhẹ khi nhớ lại những cảm xúc thăng hoa vào đêm qua, hắn mò mẫm xung quanh mình chỉ thấy một mảng trống hoắc mới giật mình ngồi dậy.

Quét mắt nhìn khắp hang động vẫn không thấy thê tử của hắn đâu, Dư Chấn Vũ vội vàng tìm y phục mặc vào mà chạy đi tìm nàng.

Vừa ra khỏi cửa hang ánh sáng buổi sớm dịu nhẹ hắt thẳng vào mắt hắn, hắn giơ tay che mặt nhưng qua khe hở của ngón tay hình ảnh nữ nhân thướt tha ngồi sát hồ nước lớn, y phục nàng lả lướt bay trong gió, mái tóc được búi cao chỉ bằng một cây trâm đơn giản, để lộ ra chiếc cổ thon dài diễm lệ... Vì nước da nàng quá trắng nên những dấu hôn đỏ chói hắn để lại trên cổ, trên ngực nàng đều nổi lên bần bật.

Không biết sao nhìn thấy cảnh tượng này phía dưới Dư Chấn Vũ lại vô thức căng cứng lên... Nam nhân nào buổi sáng mà không thức dậy sung mãn như vậy... Nhưng nàng lại làm cho hắn bị trướng hơn bình thường... Dư Chấn Vũ thở hắt ra một hơi, kiềm chế thú tính của mình lại mà đi đến ôm chầm lấy nàng từ phía sau.

"Vĩnh Nhi... Sao nàng thức sớm vậy?" Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng mà nhỏ giọng thủ thỉ.

Vĩnh Hạ chỉ là đang ngồi hóng mát lại bị hắn làm cho giật mình, cảnh tượng đêm qua cứ như sóng biển ồ ạt tạt vào trong đầu nàng một lần nữa... Tên nam nhân này là cầm thú, lừa gạt nàng, chiếm lấy nàng, dù nàng than khóc như thế nào vẫn không buông tha... Vĩnh Hạ lần đầu trải nghiệm chuyện đó nên nàng nghĩ mỗi lần như vậy đều sẽ phải chịu nỗi đau thấu tận trời xanh nên nàng vẫn còn rất ám ảnh...

Nàng lạnh lùng gỡ tay Dư Chấn Vũ ra, nhàn nhạt trả lời:

"Thiếp đã quen dậy sớm rồi..."

Dư Chấn Vũ không tinh ý lắm nên không nhận ra thái độ khác thường của nàng, hắn đang chìm đắm trong hạnh phúc của riêng hắn mà quên đi nàng cũng cần dịu dàng chăm sóc... Hắn cắn lấy môi nàng ngả ngớn hỏi:

"Đêm qua như thế nào? Ta làm nàng hài lòng không?"

"..."

Vĩnh Hạ thật sự không hiểu nổi con người này, trên núi thì vừa nói không muốn lấy nàng, ngã vực rồi thì lại điên cuồng quan hệ xác thịt... Là ai ngày trước nói sẽ không bao giờ động vào nàng... Ghê tởm nàng... Không phải là nghĩ mình gần chết nên mới muốn kéo nàng đi động phòng làm hết những chuyện còn dang dỡ để không uổng kiếp người chứ?

Thấy Vĩnh Hạ im lặng không trả lời, Dư Chấn Vũ còn nghĩ là do nàng xấu hổ nên mới ngại ngùng im lặng... Hắn cười cười mà hôn lên má nàng nhẹ giọng nói:

"Đêm đầu tiên của chúng ta lại là ở nơi như thế này... Thiệt thòi cho nàng rồi... Trở về ta sẽ bù đắp cho nàng."

"..."

Bù đắp? Bù đắp được cái gì? Đè nàng ra làm tiếp ở một nơi sạch sẽ, nệm êm chăn ấm hơn là bù đắp cho nàng sao? Vĩnh Hạ càng nghĩ càng thấy tên này vô lý... Dù nàng có yêu hắn, có lo lắng cho hắn đến không quan tâm tính mạng của mình, nhưng điều nàng mong muốn duy nhất là hắn có thể tôn trọng nàng, đừng câu trước câu sau thì mắng nàng, sau đó lại ngọt giọng dỗ dành... Nàng không phải trẻ con chỉ cần có đồ ngọt liền ngoan ngoãn cúi đầu.

Hai người cứ đối mắt nhìn nhau như thế, chỉ có mỗi mình Dư Chấn Vũ tự nói tự cười một mình cho đến khi từ xa vọng đến tiếng gọi của đám người Trần Viễn:

"Tướng quânnnn... Công chúaaaaa...."

"Tướng quânnnn... Công chúaaaaa...."

***

Trở về đại doanh, Dư Chấn Vũ phải chỉnh đốn lại binh lực để chuẩn bị cho trận đánh quyết định, chủ soái của địch là Triển Tử Tuấn đã chết... Nội gián trong doanh cũng đã lộ mặt nên chuyện xoay chuyển tình hình trận địa nghiêng về phe Đại Yến là chuyện rõ ràng trước mắt.

Kiên trì hơn một tháng trên chiến trường Dư Chấn Vũ đã nhớ thê tử ở đại doanh đến cồn cào nát lòng, hắn chỉ nghĩ đêm nay trở về được quấn quýt cùng nàng là lại không tự chủ được mà cười nham nhở.

Buổi tối Vĩnh Hạ sau khi tắm xong mới trở về lều chính đã thấy Dư Chấn Vũ nằm ngủ thẳng cẳng trên giường, nàng nhìn chằm chằm hắn một lúc, hơn một tháng da hắn đen hơn, mặt mày cũng hốc hác hơn lúc nàng tiễn hắn ra trận, chắc vì mệt quá mà hắn đã ngủ trước khi nàng quay lại... Nhìn một hồi mới thấy Dư Chấn Vũ không để thanh kiếm của hắn ỡ giữa giường, dường như cũng rất lâu rồi hắn không còn thói quen này nữa... Nhưng đêm nay nàng lại chấp niệm chuyện đó, có thể là cảm thấy tủi thân trong lòng vì trước đây hắn muốn gì thì nàng đều phải chiều theo ý hắn nên Vĩnh Hạ dứt khoát ôm lấy chăn của mình lên mà đi ra khỏi lều.

Thực tế Dư Chấn Vũ chưa hề ngủ, hắn chỉ giả vờ như vậy xem nàng quay lại sẽ làm gì... Ai ngờ nàng chỉ nhìn hắn một lúc rồi ôm chăn đi đâu đó... Đi nơi khác ngủ sao? Không thèm ngủ với hắn... Hắn có làm gì chọc đến nàng đâu...

Suy nghĩ muốn nổ đầu Dư Chấn Vũ ngồi bật dậy mà đi tìm bắt nàng về, có chuyện gì thì hắn phải hỏi cho bằng được...