Tương Kiến Phi Hoan

Chương 3: Hoàn



"Từ nhỏ thể chất ta đã kém, nhưng Ngũ muội thì khác, sức khỏe muội ấy rất tốt, mấy trò trèo tường, đánh nhau, trò nào cũng rành rẽ. Cha ta còn đích thân dạy muội ấy cách dùng thương rồi cả kỹ thuật bắn cung. Lần nào ta cũng ngồi trong sân quan sát, hơn nữa vô cùng ngưỡng mộ. Bởi vì với sức lực của ta, căn bản không nhấc nổi cây cung."

"Có lần muội ấy chạy tới hỏi ta có muốn cùng ra ngoài đào trứng chim không, ta rất hiếu kỳ, nên bèn lẽo đẽo đi theo. Muội ấy trèo cây thoăn thoắt, lấy trứng chim xuống nướng cho ta ăn. Sau khi trở về thì ta đổ bệnh một trận."

"Rõ ràng ta chỉ đứng đó, còn mấy việc trèo cây lội nước, nhóm lửa đều do một mình muội ấy xoay xở, nhưng ta cứ vậy mà đổ bệnh, hơn nữa bệnh nằm liệt giường."

"Lúc đó Tiểu Ngũ vô cùng áy náy, nên ngày ngày nằm túc trực cạnh giường ta, nắm chặt lấy tay ta, dù ngủ cũng không chịu buông ra, như sợ ta sẽ chêt bất cứ lúc nào vậy."

"Nhưng Tiểu Ngũ không biết, lúc muội ấy đang say giấc, ta cũng nhìn muội ấy rất lâu, trong lòng cực kỳ cực kỳ ghen tị. Sau đó, cha đến hỏi ta đã xảy ra chuyện gì, ta nói với ông ấy là Tiểu Ngũ đã dẫn ta ra ngoài chơi."

"Thế là Tiểu Ngũ bị phạt quỳ trong từ đường ba ngày, nhưng muội ấy lại không hề tức giận. Hôm được ra ngoài, muội ấy còn đến tìm ta để xin lỗi, tiểu nha đầu nhìn ta chăm chú, dáng vẻ như trút được gánh nặng, vui vẻ vì ta rốt cuộc cũng bình phục."

Thấy ta mỉm cười, muội ấy nói: "Vậy nên tỷ thấy đó, thực ra mối quan hệ của chúng ta đâu khác gì những đôi tỷ muội bình thường khác."

Thẩm Tranh thở dài: "Từ hồi bé xíu ta đã là tâm điểm chú ý của cả nhà. Ta không thể ra ngoài, không thể hóng gió, không thể cưỡi ngựa, không thể bắn cung. Hệt như một con búp bê dễ vỡ, vừa chạm vào liền tan biến."

Ta nhìn ra cửa sổ, Đại hoàng tử lặng lẽ đứng đó, khuôn mặt tuấn tú quay nghiêng trong nắng, ánh mắt chỉ dõi theo Thẩm Tranh.

Nhưng nàng mải mê hoài niệm, khoé môi phơn phớt ý cười, không hề nhận ra sự hiện diện của ngài ấy, mãi đến lúc Đại hoàng tử lại im hơi lặng tiếng rời đi.

Sau này, khi Thẩm Tranh vừa bình phục, Đại hoàng tử đã dẫn nàng đến thao trường. Như đôi tình nhân chưa từng xảy ra chiến tranh lạnh, bọn họ thuận theo tự nhiên, trở về lúc ban đầu.

Đại hoàng tử bao bọc nàng kỹ càng rồi đỡ nàng lên ngựa, cả hai cưỡi ngựa phi ngút ngàn. Mặc cho gió lớn rít gào nhưng vó ngựa vẫn nhịp nhịp vững vàng.

Trên thao trường, Đại hoàng tử còn dạy Thẩm Tranh bắn cung, suốt quá trình đều che chở nàng trong lòng. Ngài ấy giương cung, dịu giọng dỗ dành Thẩm Tranh: "Không sao, ta giúp nàng kéo cung, nàng nhắm kỹ phương hướng, chừng nào chúng ta ngắm chuẩn thì bắn tên."

Thẩm Tranh nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay to lớn đang cầm cung kia, thần sắc lộ rõ vẻ hiếu kỳ.

Nói đi cũng phải nói lại, Thẩm Tranh thật không hổ là người của Thẩm gia. Ngoại trừ mấy mũi tên đầu bị trượt mục tiêu, những mũi tên tiếp theo đều bắn trúng bia, cuối cùng còn có một mũi tên bắn trúng hồng tâm.

Thẩm Tranh vô cùng hưng phấn, quay phắt người lại, choàng tay lên vai Đại hoàng tử, hỏi: "Ngài thấy chưa kìa?"

Đại hoàng tử cụp mắt nhìn nàng, nụ cười trên môi như gió thoáng qua, thoắt cái đã vụt tắt, ngài ấy đáp: "Ta thấy rồi."

Ngày đó Thẩm Tranh hân hoan như đứa trẻ nhận được kẹo ngọt, trên đường về cứ tủm tỉm mãi không thôi.

Đại hoàng tử trông lại có phần thờ ơ, nhưng ta thấy hai cánh tay rắn chắc đang ôm trọn vòng eo Thẩm Tranh, ngón trỏ tay phải gõ nhịp nhàng lên khớp ngón trỏ trái. Điều này biểu thị ngài ấy đang có tâm trạng vui vẻ.

6.

Lần thứ hai Thẩm Tranh mang thai là vào hạ chí năm thứ hai nàng đến tộc Nữ Chân, hạ chí ở phương Bắc cũng rét buốt thấu xương, ta thấy Đại hoàng tử che chắn kín kẽ đôi tay nàng.

Thật kỳ lạ, người độc đoán như ngài ấy lại có ngày thận trọng đến vậy. Đương nhiên, người ngoài không tài nào nhận ra.

Ngài ấy hỏi Thẩm Tranh: "Sinh nhé, có được không?"

Thực ra, cho dù Đại hoàng tử có hỏi ý kiến của nàng hay không thì Thẩm Tranh cũng không thể từ chối. Nếu Đại hoàng tử muốn đứa nhỏ này, thì nàng nhất định phải sinh nó ra.

Thẩm Tranh nhìn chằm chằm Đại hoàng tử, thần sắc và ánh mắt khiến ta đoán mãi không thấu. Cuối cùng, chỉ thấy nàng gật đầu đáp một chữ: "Được."

Điều này nằm trong dự liệu. Từ ngày nàng đến bên Đại hoàng tử, mỗi thời mỗi khắc đều là dáng vẻ hiền thục như vậy. Nàng buông mình theo thế sự xoay vần, tựa hồ cuộc đời không có ý nghĩ gì khác, chỉ muốn lấy lòng Đại hoàng tử, chỉ muốn sống sót qua ngày.

Mang thai tháng thứ ba, nàng xuất hiện triệu chứng mất ngủ về đêm. Thoạt đầu, Đại hoàng tử sẽ đến vỗ về nàng vào giấc, nhưng dần dà công vụ chất chồng, ngài ấy bận rộn xử lý nên Thẩm Tranh đã chuyển đến sống trong lều của Đại hoàng tử.

Một đêm nọ, ta mang bữa khuya cho Đại hoàng tử, thì thấy ngài ấy nằm nhoài nửa người trên giường, còn Thẩm Tranh nằm nghiêng sát bên cạnh, tay trái túm chặt vạt áo của ngài ấy.

Có lẽ đang mơ thấy ác mộng, nàng nhắm nghiền mắt, lắc đầu nguầy nguậy, tay phải như muốn bắt lấy thứ gì đó giữa không trung, miệng lầm bầm mỗi câu: "Xin lỗi..."

Ta rón ra rón rén bước vào, thấy Đại hoàng tử lay lay gọi nàng tỉnh dậy, rồi đỡ nàng tựa vào lòng mình, một tay chậm rãi vuốt v e từ đỉnh đầu để trấn an nàng, miệng thì thầm từng lời an ủi: "Không sao, đừng sợ, chỉ là mơ thôi."

Thẩm Tranh choàng tỉnh, đáy mắt váng vất cơn mê, thấp thoáng chút hồi hộp. Đoán chừng vẫn còn mờ mịt, nên ngồi hồi lâu nàng mới định thần lại. Ta thấy nàng nằm ườn trong vòng tay Đại hoàng tử, lông mi dài buông rũ, che đậy những xúc cảm sâu trong lòng.

Đại hoàng tử vô cùng trông đợi đứa nhỏ này. Khi thai kỳ của Thẩm Tranh bước sang tháng thứ tư, ngài ấy bắt đầu chuẩn bị vật liệu làm một chiếc nôi nhỏ. Toàn bộ mảnh gỗ phải được cẩn thận mài nhẵn từng chút. Ta đứng sau lưng Thẩm Tranh, cùng nàng dõi theo bóng dáng Đại hoàng tử loay hoay với từng chi tiết.

Ta khẽ lên tiếng, giọng gần như van nài, nói với Thẩm Tranh: "Mặc kệ cô đối với ngài ấy thế nào, nhưng Đại hoàng tử thật lòng yêu thương đứa nhỏ này, cầu xin cô, đừng tổn thương ngài ấy."

Nàng không đáp gì, lâu đến mức bầu không khí chìm vào tĩnh lặng, rồi nàng bất chợt quay đầu nhìn ta, vẻ mặt điềm nhiên như thường, bảo rằng: "Cô cô lo xa rồi."

Việc này không phải là ta lo xa. Gần đây, mặt trận tiền tuyến xung đột liên miên. Cuộc chiến giữa tộc Nữ Chân và Đại Lương đang kề cận trước mắt. Trong doanh trại lại có vô số con sóng ngầm chực chờ bùng nổ. Với một người thông minh như Thẩm Tranh, ta không tin nàng hoàn toàn chẳng biết gì.

Một khi khai chiến, thì trời ơi, chỉ có thể dùng từ thảm họa để hình dung. Năm đó, vào ngày đầu tiên Thẩm Tranh đến tộc Nữ Chân, lẽ ra ta phải kiên quyết khuyên răn Đại hoàng tử.

Nhưng ta có thể khuyên thế nào đây? Ngay cả ta cũng nhận ra Thẩm Tranh chẳng mấy thật tâm, thì một người lý trí như Đại hoàng tử lẽ nào lại không phát giác. Nhưng cả hai chưa một lần đề cập đến vấn đề này, nên ta chỉ đành đứng bên lề quan sát.

Khi nàng mang thai được tám tháng, ta mời về một đại phu người Hán.

Đương nhiên, trong doanh trại có quân y riêng, nhưng Đại hoàng tử cân nhắc đủ bề, ngài ấy muốn đảm bảo an toàn tuyệt đối. Dù gì Thẩm Tranh cũng là người Hán, hơn nữa thể chất lại yếu ớt. Thói quen dùng thuốc của tộc Nữ Chân bọn ta và người Hán hoàn toàn khác biệt, nếu có đại phu người Hán túc trực chăm lo thì sẽ an toàn hơn, đề phòng trường hợp Thẩm Tranh sinh non.

Nhưng khi ta dẫn đại phu về, toàn bộ doanh trại đèn đuốc sáng trưng, thổi bùng một linh cảm bất an trong lòng.

Ta bước vào căn lều của Đại hoàng tử, nhận ra trong lều chỉ có vài thuộc hạ th@n tín của ngài ấy. Đồ đạc xung quanh bừa bộn tứ tung, còn Đại hoàng tử đang ngồi sau án thư, vẻ mặt lạnh nhạt vô cảm, nhưng ta dám chắc ngài ấy vừa nổi cơn thịnh nộ.

Ngay giữa lều, ta thấy một người đàn ông nằm sõng soài trên đất, máu loang ra thành vũng. Ta nhớ rồi, hắn chính là tướng sĩ Bắc Cương đã tình nguyện quy phục tộc Nữ Chân.

Thẩm Tranh ngồi tựa người vào giường, bụng nàng đã lớn lắm rồi. Ta nghi hoặc nhìn về phía nàng, nàng cũng cười đáp lại ta.

Ta hoảng loạn bất an, cứ đứng đực mặt ra, bên tai loáng thoáng tiếng Đại hoàng tử chất vấn Thẩm Tranh: "Nàng thật sự cho rằng ta không hề đề phòng nàng sao?"

Thẩm Tranh chậm rãi nhắm mắt, thậm chí còn mỉm cười, nói: "Ta chỉ cược một ván, nhưng mà thua rồi."

Đại hoàng tử bước tới bên giường nàng, trong mắt hằn sâu nỗi thất vọng đau đớn. Ngài ấy chỉ nói một câu: "Tang Cát nói đúng, không cùng tộc loại với ta, thì tâm ắt cũng khác."

Nhưng ta đã không còn tâm trí nghiền ngẫm lời họ nói. Ta hét lên, chỉ vào tấm nệm đẫm máu dưới thân của Thẩm Tranh, rồi lớn tiếng gọi đại phu, Thẩm Tranh sinh non rồi.

Lúc Thẩm Tranh vật vã trong phòng, ta mới hỏi han rõ ngọn ngành. Thì ra nàng tìm được bản đồ bố trí lực lượng phòng thủ của quân ta trong lều của Đại hoàng tử, rồi ngầm bàn bạc với vị tướng sĩ Bắc Tân Cương đã giả vờ đầu hàng kia, nhằm tìm cách tuồn tấm bản đồ ra ngoài.

Thẩm Tranh thật sự quá sơ suất, dù Đại hoàng tử đêm đêm ý loạn tình m3, cũng không đời nào buông bỏ đề phòng với nàng. Ngoại trừ ta, còn có hàng tá tai mắt giám sát nàng, lẽ nào nàng ngây thơ cho rằng Đại hoàng tử sẽ bất chấp lợi ích quốc gia để sa lầy trong tình ái ư?

Ta đứng từ xa nhìn về phía Đại hoàng tử. Trong phòng vọng ra tiếng hét đau xé ruột gan của Thẩm Tranh, ngài ấy ngồi đó, mặt thờ ơ như xưa, thần sắc lại tái nhợt, bàn tay nắm chặt tấm bản đồ bằng thẻ tre. Bởi vì dùng sức quá mức mà máu rướm ra từ kẽ ngón tay, rơi tí tách trên vạt áo, nhưng ngài ấy dường như chẳng bận tâm.

Thẩm Tranh đau đớn suốt ba canh giờ, rốt cuộc hạ sinh một bé trai - là thai lưu, vừa chào đời đã tắt lịm hơi thở.

Đứa nhỏ được đặt vào chiếc nôi do Đại hoàng tử tự tay ghép từng chi tiết, như đang say trong mộng đẹp.

Đại hoàng tử cứ ngẩn ngơ nhìn hình hài bé xíu ấy, từ đầu chí cuối chỉ đứng từ xa vọng lại.

Sau cùng, ngài bước đến bên giường Thẩm Tranh, nhẹ giọng kể cho nàng: "Bé con giống hệt chúng ta, khuôn mặt giống nàng, chiếc mũi giống ta, đôi mắt vẫn chưa mở nên không biết được, nhưng đoán chừng là giống nàng. Nếu thằng bé còn sống, sau này trưởng thành nhất định rất tuấn tú."

Ngài ấy hỏi Thẩm Tranh: "Nàng cố ý đúng không? Chọn sẵn cái chêt cho đứa nhỏ này?"

Thẩm Tranh rã rời nằm đó, mắt dõi theo chiếc nôi, không nói cũng chẳng rằng. Ta chỉ thấy một giọt lệ trong suốt, hoặc có thể là mồ hôi, ai nào biết chắc được, lăn dài từ khoé mắt, thấm ướt vào vỏ gối, thổn thức trong câm lặng.

Đại hoàng tử vươn tay, dịu dàng vén mớ tóc rối bời trên mặt nàng, ngón tay vuốt v e theo xương gò má, lần hồi xuống phần cổ yếu ớt, theo từng tấc da thịt, tay cũng dần dần dồn lực.

Ngài ấy lại hỏi Thẩm Tranh: "Nàng đã từng thật lòng chưa?"

Thẩm Tranh im bặt không đáp.

Bàn tay Đại hoàng tử ngày một siết chặt, còn nàng chỉ thuận theo nhắm mắt lại. Nhưng không biết lý do gì, Đại hoàng tử đột nhiên buông tay, ngay trước khi nàng nghẹt thở. Ngài ấy đứng thẳng dậy, bàn tay vừa bóp chặt cổ nàng đang không ngừng run rẩy.

Thẩm Tranh ho khan dữ dội, phải mất hồi lâu mới im ắng lại. Ta thấy nàng nhìn Đại hoàng tử, chỉ nhìn như thế, bần thần xa xăm, không nói một lời.

Mãi đến khi Đại hoàng tử quay lưng bỏ đi, nàng cũng chưa từng hé miệng.

Đó chính là lần cuối cùng bọn họ gặp nhau.

Ta ôm đứa nhỏ còn đang quấn tã kia, đứng xa xa, nói vọng về phía nàng: "Thẩm Tranh, ta thật sự chán ghét cô."

Đáy mắt nàng vẫn mờ mịt làn sương mỏng, nàng thều thào: "Tang Cát, người có thể giúp ta đặt đứa nhỏ này vào bờ sông Hoàng Hà không? Hoàn Nhan Hoàng không cần nó rồi. Hãy để nó xuôi dòng hạ lưu, thay ta trở về cố hương."

Ta đẩy theo chiếc nôi đặt đứa nhỏ rồi quay người bước đi. Vừa dợm bước ra ngoài, Thẩm Tranh gọi với theo ta.

Ta ngoái đầu, thấy nàng cười tủm tỉm với ta, nụ cười tái nhợt không chút sinh khí, hệt như thuở đầu gặp gỡ, nàng như nhành hoa nở rộ lúc chớm xuân, buông nhẹ vài cánh mỏng run rẩy, khiến người ta muốn vây nàng trong lòng kính. Có điều, lần này ta sẽ không bị đánh lừa nữa.

Nàng nhìn vào mắt ta, yếu ớt thốt lên một câu: "Ta xin lỗi."

Lúc ấy ta cứ băn khoăn trong lòng, không hiểu tại sao nàng lại nói xin lỗi ta. Mãi đến rất lâu rất lâu sau này, khi nàng đã về với cát bụi, ta mới giật mình hiểu ra.

Bởi nàng đã lén đặt bản đồ bố trí lực lượng phòng thủ vào chiếc nôi do Đại hoàng tử dồn hết tâm huyết làm ra.

Thời điểm ta thả đứa nhỏ vào dòng nước, phía hạ nguồn đã có hàng nghìn quân sĩ Thẩm gia âm thầm ẩn nấp. Bọn họ chờ chiếc nôi kia trôi theo dòng sông, chờ cả bản đồ bố trí lực lượng phòng thủ của tộc Nữ Chân.

Ta không biết nàng đã ngầm liên lạc với ca ca mình tự bao giờ, ta chỉ cảm thấy nàng rất tàn nhẫn.

Nàng biết Đại hoàng tử chưa một khắc nào buông lỏng cảnh giác. Nàng cố tình phơi bày, để Đại hoàng tử tưởng rằng nàng hoàn toàn bị nắm cán, nhưng thực chất, tấm bản đồ kia đã bị nàng giấu kín kẽ trong nôi.

Kể từ ngày mang trong mình giọt máu ấy, nàng đã tính toán mọi đường đi nước bước.

Tính toán lòng người, tính toán thời cơ. Nàng nói xin lỗi với ta là vì chính ta đã thả chiếc nôi theo dòng sông. Chính tay ta đã gửi bản đồ bố trí lực lượng phòng thủ của tộc Nữ Chân đến chỗ kẻ địch.

Ta thật sự căm ghét nàng.

Tối đêm đó, Đại hoàng tử đau đớn tuyệt vọng chất vấn nàng, có phải cái chêt của đứa nhỏ là do nàng một tay sắp đặt không. Nàng lặng đi không đáp, nhưng chẳng lâu sau bọn ta đều biết được chân tướng, việc đó quả thực là do nàng cố ý. Nàng đúng là người phụ nữ độc ác, luôn tính kế mọi thứ, ngay cả máu mủ của mình cũng không tha.

Từ lúc biết chuyện, Đại hoàng tử gần như đắm chìm trong men rượu, suốt ba ngày ba đêm. Khi ta tìm tới thì ngài ấy đã say đến điên cuồng, may mà xung quanh không người khác.

Ta thấy ngài ấy nở nụ cười giễu, khuôn mặt tái nhợt quay sang nhìn ta, hỏi: "Tang Cát, nàng ấy đúng là người phụ nữ thông minh phải không?"

Ta ngoảnh mặt đi, vờ làm ngơ trước đôi mắt chán nản và đau đớn cùng cực kia.

7.

Rất lâu rất lâu về sau, Đại hoàng tử cũng ngã xuống trên chiến trường, bị Tam ca của Thẩm Tranh bắn một mũi tên xuyên tim, là chính tay ta nhặt thi thể của ngài ấy về.

Ngài ấy an tĩnh nằm đó, trên cổ đeo một mặt dây chuyền bị bịt kín, ta biết trong đó đựng tro cốt của Thẩm Tranh.

Sau khi Thẩm Tranh phóng hoả tự thiêu, ngày hôm sau ngài đã hạ lệnh cho người đốt hài cốt của nàng thành tro bụi.

Trên chiến trường, Thẩm gia từng nhiều lần gặng hỏi về hài cốt của Thẩm Tranh. Lần nào Đại hoàng tử cũng lạnh lùng bảo đã cho chó ăn. Chỉ mỗi ta biết rõ, ngài ấy thận trọng để tro cốt Thẩm Tranh vào mặt dây chuyền ngọc này, rồi ngày đêm đặt kề cận nơi ngực trái.

Ta cứ tưởng Đại hoàng tử chỉ vui chơi qua đường. Bất kể dành bao nhiêu tình cảm cho một người phụ nữ, cũng sẽ có ngày lãng quên tất cả. Chỉ là vết thương mà nàng gây ra quá sâu đậm, đến mức khắc ghi trọn kiếp này. Để rồi mỗi lần nhớ lại đều khắc khoải một nỗi đau.

Thi thoảng, tâm trí ta hiện lên cảnh tượng một đêm khuya nọ, trong cơn ác mộng bủa vây Thẩm Tranh lẩm bẩm gọi tên Đại hoàng tử, rồi nàng giật mình tỉnh dậy, như thể cái tên đó chính là bùa hộ mệnh của nàng.

Sau này, những đêm vắng mặt Đại hoàng tử, nàng phải ôm chiếc áo của ngài ấy mới an tâm chìm vào giấc ngủ. Bởi thế, ta không nén nổi cơn hiếu kỳ, bèn hỏi nàng: "Cô có thích Đại hoàng tử không?"

Nàng im lặng phớt lờ, sở trường của nàng là trầm mặc, hơn nữa còn giỏi về khoản nối dối. Rốt cuộc nàng có từng yêu Đại hoàng tử hay không, ta thật lòng không biết. Nhưng dù có đi chăng nữa, thì chút tình ý ít ỏi ấy cũng chẳng sánh nổi quê hương, chẳng sánh nổi gia đình cùng người thân ruột thịt của nàng.

Nhưng hết thảy đã không còn quan trọng, bọn họ hòa nhau rồi.

_HẾT_