Tử Vong Chi Địa

Chương 36: Tổ Chức Đồng Minh





Càng nghe họ nói chuyện, Tần Quan Vũ càng thấy lạ lùng khó hiểu.
Cả đôi bên hình như không phải người xa lạ, nhưng sau câu chuyện lại kỳ bí như thế.
Tiếng nói của người được gọi là Thượng Quan đại hiệp lại vang lên: “Tại sao lại phải đặt vấn đề như thế?”
Người của Tam Quốc Miếu bật cười ha hả: “Thế tại sao đại hiệp lại gia nhập Liên Minh? Có phải tại vì bản Miếu tặng phong danh hiệu Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ?”
“Ừ, không ngờ Tam Quốc Miếu lại bày ra cái trò ấy… Các người cho rằng Tần thiếu hiệp lạ với cái danh hiệu ấy lắm chăng?”
“Không, không có gì lạ… Nhưng nếu không có cái danh hiệu ấy thì chuyện đâu lại diễn biến như ngày nay? Lão quỉ thử nghĩ lại xem!”
“À… Ngươi dám gọi ta là lão quỉ à?”
“Ồ, chúng ta cũng đã già rồi… là hàng thúc phụ của Tam Quốc Miếu chủ, ta không gọi các hạ là lão quỉ một cách thân mật thế sao?”
“À, ra thì thế ư? Tốt lắm, tốt lắm...”
Liền lúc đó, một tiếng nổ vang lên từ hướng phát ra giọng nói của người Tam Quốc Miếu, và tiếp theo giọng nói lạnh lùng: “Nhớ chưa? Lão quỉ!”
Tiếng của Thượng Quan đại hiệp reo lên: “A… hay lắm!”
“Tự nhiên, Miếu Tiền Tam Phật môn võ công riêng biệt của Tam Quốc Miếu, trừ lão quỉ ra, chỉ có Hạ Hầu Viên chủ có thể đương cự nổi thôi mà…”
“Hãy nói rõ hơn tý nữa đi!”
“Lão quỉ, như thế còn chưa rõ sao?”
“Cứ nói đi!”
“Chúng ta lập một lực lượng Đồng Minh!’
“Ừ…”
“Không đồng ý à?”
“Tam Quốc Miếu muốn dựng thế lực ư?”
“Không phải muốn dựng thế lực, nhưng đó là một câu chuyện bất đắc dĩ thôi!”
Tiếng nói của Thượng Quan đại hiệp: “Không, lão quỉ này hoan nghênh cái lối bất đắc dĩ ấy!”
“Cũng có nhiều thứ bất đắc dĩ chứ! Chẳng hạn như họ đang có cái thế làm vua, mình không khéo sẽ đi vào con đường làm tôi mãi mãi… Cho nên phải biết tự nắm lấy ưu thế của mình, cái ưu thế ấy lão quỉ nhà ta có thừa.”
“Ưu thế của ta ở đâu?”
“Không nói tự nghĩ sẽ biết!”
“Các hạ muốn nói gì thế?”
Tiếng nói của người Tam Quốc Miếu: “Không, không cần nói chuyện đó… Ngay bây giờ, lão quỉ mình đã bị con gái đưa vào cái thế ngồi trên lưng cọp, muốn tuột xuống cũng không thể được, chỉ có cách gia nhập Đồng Minh thôi… Phải không?”
“Chưa chắc như thế!”
“Thôi, đừng bẻ lý với nhau nữa, hãy nói dứt một câu: Có tán thành việc lập Đồng Minh không?”
“Tán thành! Nhưng biết vị tiểu ca họ Tần của chúng ta đây có đồng ý hay không?”
“Khoan, bây giờ hỏi thật nhé, lão quỉ mình thật là… ai thế?”
Tiếng của Thượng Quan đại hiệp: “Ủa, mới nhận ta là lão bằng hữu đây mà?”
“Lão bằng hữu thì đông lắm, mà…”
“Thôi, thôi… nói trở lại câu chuyện chính đi!”
“Vâng!”
Tần Quan Vũ đứng giao lỗ tai ngơ ngác…
Cho dù trí tuệ đến đâu, chàng cũng đành chịu không hiểu người Tam Quốc Miếu và người được gọi là Thượng Quan đại hiệp cha của chị em Phượng Hoàng Tiên Nữ đã nói gì?”
Đại khái chàng chỉ có thể biết mơ hồ rằng họ đang bàn lập một tổ chức là Đồng Minh để chống lại Liên Minh thế thôi!
Và một điều khác nữa là vừa rồi đôi bên đã thử sức với nhau, bởi tiếng nổ dội mà chàng nghe thấy, và hai bên đồng sức mà cuối cùng không ai biết rõ lại lịch của ai!”
Chợt nghe tiếng của người Tam Quốc Miếu vang lên: “Tần thiếu hiệp, việc bàn vừa rồi, không biết ý thiếu hiệp ra sao?”
Tần Quan Vũ vòng tay: “Xin tiền bối cứ nói!”

“Vừa rồi thiếu hiệp đã nghe bàn về việc tổ chức Đồng Minh để đối phó với Liên Minh chẳng biết ý kiến thiếu hiệp ra sao?”
“Vâng, tiểu sinh có nghe và… đó là võ lâm đại sự!”
“Nhưng thiếu hiệp có ý không chứ?”
“Hết sức tán thành!”
Tiếng nói của người Tam Quốc Miếu: “Và chúng tôi mời Tần thiếu hiệp gia nhập Đồng Minh chẳng biết ý thiếu hiệp ra sao?”
Suy nghĩ một lúc, Tân Quan Vũ dè dặt trả lời: “Nếu là việc gì chính nghĩa võ lâm thì tiểu sinh nguyện hết lòng góp sức mọn của mình!”
“Tự nhiên là vì chính nghĩa võ lâm rồi! Và như thế nghĩa là Tần thiếu hiệp đã đồng ý, vậy bây giờ chúng ra nên chọn Minh chủ chứ?”
“Tự nhiên như thế!”
“Việc đó có cần cử hành đại lễ chăng?”
Suy nghĩ thêm một lúc Tần Quan Vũ đáp: “Cứ theo ý tiểu sinh một khi đã tổ chức như thế, mà làm đơn giản quá e không nên nhị vị tiền bối nên xét kỹ!”
Tiếng nói của Thượng Quan đại hiệp: “Lão phu tán thành cả hai tay!”
Tiếng nói của người Tam Quốc Miếu: “Nhưng, khi công bố với võ lâm thành lập Đồng Minh trước khi cử hành đại lễ, Tần thiếu hiệp thấy cần có người, đứng đầu để chuẩn bị chứ?”
Tần Quan Vũ hết sức hoang mang…
Tại sao chuyện lớn như thế mà họ cứ kéo dài ý kiến của mình?
Tuy nhiên, chàng cũng cứ trả lời: “Lý thì phải như thế!”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Vậy thì, Tam Quốc Miếu có ta, Cái Bang chủ kiêm Chí Tôn Bảo chủ Tần thiếu hiệp và Thượng Quan lão quỉ, thành phần như thế có tán thành không?”
Tiếng của Thượng Quan đại hiệp: “Sao lại không tán thành?”
“Vậy thì Thượng Quan lão quỉ nói lai lịch của mình đi!”
“Không biết thật à?”
“Biết thì ai hỏi làm chi!”
Tiếng cười của Thượng Quan đại hiệp nổ dòn như pháo: “Cái ông bạn này thật là quá cỡ đa nhé… Được rồi, nghe đây: Tại hạ vốn là dòng dõi võ lâm… Người đời gọi là Võ Lâm Đệ Nhất Gia và gia chủ là Thượng Quan Bằng.”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu kêu lên: “Ý trời, trời ơi!...”
Tiếng Thượng Quan đại hiệp nói tiếp: “Tiểu nữ của ta là Thượng Quan Đan Ngọc và Thượng Quan Đan Tâm bị ông bạn theo dõi mấy lúc này, và lẽ tự nhiên ông bạn dư biết rằng đằng sau đó lại có ta theo dõi ông bạn nữa… Thế bây giờ còn làm bộ ngớ ngẩn gì thế?”
“Trời đất!”
“Bộ điến rồi à?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Điên thì không, mà phải nói hết hồn mới đúng!”
“Sao vậy?”
“Đã là võ lâm nhất gia, mà suốt mười năm nay không kể gì võ lâm đại sự… Rồi lại còn gia nhập Liên Minh nữa! Tuy nhiên, việc đó Tam Quốc Miếu tạm đồng ý đi, nhưng tại làm sao lại không chịu lo cữ sự chứ?”
Tiếng của Thượng Quan đại hiệp thở dài sườn sượt…
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Lão quỉ, thở dài cái gì thế?”
“Biết nói làm sao bây giờ? Tình trạng võ lâm ngày nay thật là bi đát, Ngọc Thường Nga thí sư và hút mất tinh nguyên của không biết bao nhiêu cao thủ hiện nay, con yêu xà ấy đã có gần ba giáp tử công phu…”
Ngưng một giây, Thượng Quan đại hiệp nói liền theo: “Quỉ Huyệt thì đang dương oai diễu võ, thất đại môn phái thì trừ các vị chưởng môn còn kha khá, ngoài ra y như không có ai nữa cả… đáng kể chỉ còn Tam Quốc Miếu và Hạ Hầu Viên!”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Thôi đừng đề cao người khác… Thế còn lão quỉ nữa chi?”
“Không, ai đề cao làm gì! Tam Quốc Miếu trừ việc đoạt được ngoại hiệu Văn Khúc Võ Khôi hồi một trăm năm về trước, rồi thì từ môn hạ đến Miếu chủ cũng mất biệt, im hơi lặng tiếng chốn võ lâm.

Y như một lão ngư ông đang chờ đợi ngao cò!”
“Ử, hết đề cao rồi bây giờ định sĩ mạ à?”
“Hứ, nghĩ tức cười, khi tiếp được báo thiếp của Hạ Hầu Viên, ta biết Hạ Hầu Viên và Ngọc Thường Nga đã hợp nhau thành lập Liên Minh, ta hết sức lo ngại vì Hạ Hầu Viên chỉ vốn là kẻ lăm le thống trị võ lâm, lại thêm vào Ngọc Thường Nga, một con rắn độc ấy nữa, thử hỏi chính nghĩa làm sao giữ được? Thế là Tam Quốc Miếu vẫn bỏ gối ngồi yên một chỗ!”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Ai bảo lão nghĩ như thế ấy, coi Tam Quốc Miếu ta không ra gì cả à?”
“Đâu, đâu có!”
“Lão quỉ cho rằng Tam Quốc Miếu có ý hạ tin là ngồi chờ hưởng lời ấy à?”

“Nếu không thì tại sao lại lặng tiếng im hơi?”
“Thế còn Võ Lâm Đệ Nhất Gia của dòng họ Thượng Quan thì sao? Lo lắng cho võ lâm lắm à? Hay cũng ngủ yên một chỗ?”
Tiếng cười của Thường Quan đại hiệp: “Định chơi nhau à?”
“Không chơi gì cả… Bây giờ định bỏ vụ Đồng Minh sao nè?”
“Sao lại có thể như thế được? Nhưng nghĩ đến quí Miếu, ta lại liên tưởng đến Bát Kỳ… A, thật là điều làm cho thiên hạ nhức đầu!”
“Nhưng kẻ chính thì không thấy ra mặt, mà kẻ tà cứ khuấy động võ lâm, chuyện đó Tam Quốc Miếu lẽ đâu không biết!”
“Biết chứ, nhưng mà kẻ tà ra mặt, thì kẻ chính cũng theo ra… đó là một định lý!”
“Chưa chắc!”
“Lão quỉ biết đó là chuyện “chưa chắc” à?”
Tiếng của Thượng Quan đại hiệp: “Chỉ đoán thế thôi! “Kỳ” này gặp “Kỳ” kia, thì Tần thiếu hiệp cũng có so qua với Tâm Lãng Thần Trì rồi, nhưng còn những “Kỳ”khác nữa thì võ công của họ ai làm sao biết được?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Hứ, thật đúng là lão quỉ… đã biết mà còn hỏi đố chứ!”
“Được, cho rằng tất cả mọi việc đều không qua được ta và các hạ, tuy nhiên, chỗ nghi của ta là không chắc có thật một con người mang danh Tâm Lãng Thần Trì, nhưng giang hồ đã truyền tin như thế, cũng chẳng hiểu sao! Lại còn danh hiệu Bát Kỳ nữa, có ai đã gặp mặt họ chưa?”
Tiếng người Tam Quốc Miếu cười ha hả: “Đừng có làm bộ quanh co, lão quỉ! Này nhé! Ta và lão quỉ là hai “Kỳ” rồi, trong võ lâm hiện nay có một vị trưởng lão mà theo thiên hạ thì đó là Si Hòa Thượng… Nhân Quân Tần Hán Phách, tức là Hộ Hoa Sứ Giả Tuấn Thư Sinh… Hạ Hầu Viên chủ cũng là một trong Bát Kỳ… Bất Tử Lão Cái của Cái Bang, phải chăng Kiếm Hài Trúc Trượng Thiên Tử Cái?...!Còn một Kỳ nữa thật ta bí tuốt!...”
Giọng nói của Thượng Quan đại hiệp như ngạc nhiên: “Ngươi…ư?...”
Người Tam Quốc Miếu bật cười: “Lão quỉ, cái gì thế? Có lẽ lầy làm lạ là tại sao ta biết rõ lại lịch của lão quỉ à?...”
Tần Quan Vũ hết sức nghi ngờ…
Thứ nhất, cha mình sao lại còn có cái biết hiệu Hộ Hoa Sứ Giả Tuấn Thư Sinh?
Thứ hai, sư thúc Bất Tử Lão Cái đã là một trong Bát Kỳ, thế tại sao lại không cho chàng biết? Hay tại vì chàng mang danh hiệu Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ? Hay tại vì có mặt Ngọc Thường Nga nên người không muốn nói?”
Chàng còn đang băn khoăn, thì tiếng của Thượng Quan đại hiệp lại vang lên: “Phải chăng Trần Phượng Nghi là Ngọc Cốt Băng Tâm Việt Tây Thi?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu đáp: “Rất có thể!”
“A!...”
“Và như vậy, chúng ta hãy cứ yên lòng… Trong Bát Kỳ chắc chắn năm chính hai tà, vả lại cái gọi là Liêm Minh bất quá cũng chỉ gồm có Hạ Hầu Viên, Chí Tôn Bảo và Tam Bảo Nhị giáo mà thôi…”
“À… Cũng là may!”
“Có điều lạ là khi nãy Kiếm Hài Trúc Trường Thiên Tửu Cái có phải vì biết có chúng ta đến nên nói mí cho biết vụ Quỉ Huyệt gởi buộc Cái Bang gia nhập đấy chăng?”
“Nhưng biết có chắc thế không?”
“À… Chỉ đoán thế thôi! Cũng có thể vấn đề Liên Minh là do cái trò của Quỉ Huyệt… Nhưng thôi, bây giờ hãy trở lại vấn đề Đồng Minh của chúng ta đi!”
“Nhưng biết Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ có đồng ý đứng vào hàng “phát khởi nhân” với chúng ta không?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Đồng ý là “phát khởi nhân” chứ, Tần thiếu hiệp?”
Tần Quan Vũ lật đật vòng tay: “Tiểu sinh đâu có tài đức chi mà dám…”
Tiếng của Thượng Quan đại hiệp: “Tần thiếu hiệp không nghĩ đến thể diện của nhị Kỳ này à?”
Tần Quan Vũ càng phút càng bối rối…
Chàng cảm thấy mới dấn bước giang hồ chưa được bao lâu, đã phải gánh lấy quá nhiều việc… nào là việc đột nhập khó khăn vào Tam Quốc Miếu… nào là danh hiệu Văn Khúc Võ Khôi Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ… rồi bây giờ lại đến vụ Đồng Minh…
Và thật lạ lùng, người của Tam Quốc Miếu, nhân vật họ Thượng Quan gia chủ của Võ Lâm Đệ Nhất Gia và Hạ Hầu Viên chủ đều là nhân vật Bát Kỳ, tài lực của họ không sao lường được… Thế mà tự nhiên chàng lại nhảy phốc lên hàng: Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ! Thế có phải một việc quái lạ không?
Chẳng lẽ đây lại cũng là một âm mưu?
Nhưng, nhất định không phải thế…
Bao năm theo thầy, chàng đã nghe nói hai người: Bất Tử Lão Quái là người bạn đồng sinh tửm và gia chủ Võ Lâm Đệ Nhất Gia Thượng Quan Bằng là người tôn kinh của thầy…
Thế chẳng lẽ người mà thầy mình tôn kính bây giờ lại bày mưu hãm hại mình?
Nhất định không phải thế!

Chợt nghe tiếng người Tam Quốc Miếu: “Sao, lão quỉ, nói dứt vụ Đồng Minh đi chứ!”
“A… Ta còn có một điều thật khó nói…”
“Điều gì thế?”
“Bây giờ bắt đầu nói việc ngày xưa nhé!...!Từ lúc Tần thiếu hiệp theo lệnh sư dong dủi giang hồ, lúc đó, ta chỉ có hia đứa côn gái, nên muốn nhận Tần thiếu hiệp làm nghĩa tử, song vì hành động của Thủy Cảnh tiên sinh kỳ bí quá nên ta phải cứ âm thầm theo dõi hai thầy trò…”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Hứ, kể như lão quỉ đi trước Tam Quốc Miếu của ta một nước cờ…”
“Cũng có thể nói như thế… Nhưng, có một điều làm cho người ta kinh ngạc là Tần thiếu hiệp càng lớn càng giống Nhân Quân Tần Hán Phách và cuối cùng rõ ra rằng Tần thiếu hiệp chính là con của Nhân Quân…”
“Và vì thế mà lão quỉ không dám nuôi ý nghĩ thu Tần thiếu hiệp làm nghĩa tử?”
“Cũng có thể nói như thế… Mặc khác, vì Nhân Quân Tần Hán Phách có quan hệ đến chuyện Cầm Hồn Cốc.”
Tần Quan Vũ trố mắt hỏi lại: “Cái chi gọi là Cầm Hồn Cốc?”
“Các người của Tam Quốc Miếu giải thích chuyện ấy mới là hợp lý chứ!”
Tiếng của người Tâm Quốc Miếu: “Được, Tần thiếu hiệp nghe nhé: Đó chỉ là một chuyện nước lã khuấy nên hồ.”
Tiếng của Thượng Quan Bằng: “Sao gọi là nước lã khuấy nên hồ?”
“Nếu không phải thế thì tại sao chuyện loan truyền trong võ lâm ngót một trăm năm nay mà không một ai phát hiện ra nơi ấy?”
“Lầm, lầm rồi!”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Sao mà lầm?”
“Nếu là chuyện nước lã khuấy nên hồ, nghĩa là không có chuyện Cầm Hồn Cốc thì tại sao bản gia và quí Miếu lại cần phải cướp giữ lấy Tần Hán Phách giả làm chi? Và do đó, có thể nói Nhân Quân Tần Hán Phách nhất định đã đi vào Cầm Hồn Cốc!”
“Bậy!”
“Không phải à?”
“Ta quả quyết rằng nếu quả thật có cái nơi bí mật Cầm Hồn Cốc ấy, thì nhất định cũng không ai đến nơi ấy bao giờ… Còn Nhân Quân Tần Hán Phách bị khốn trong Chí Tôn Bảo là chuyện không còn nghi ngờ gì nữa.”
“Hừ, cái đó mấy mà gọi là nói bậy!”
Tần Quan Vũ ngạc nhiên gặn lại: “Thế cha tôi ở tại Chí Tôn Bảo ư?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Nhất định không bao giờ sai!”
Tiếng của Thượng Quan Bằng: “Nói bậy tuốt luốt! Ta nói cho biết nghe, Trung Nguyên Tứ Quân Tử đối với ta vốn có nhiều quan hệ, ta cam đoan rằng Nhân Quân Tần Hán Phách đã đi vào Cầm Hồn Cốc!”
““Ông nói ông phải, bà nói bà đúng”, bây giờ ta dám cá với lão quỉ rằng không có Cầm Hồn Cốc, mà cũng không có ai đên cái chỗ có tên đó bao giờ, kể cả Nhân Quân Tần Hán Phách!”
“Lấy gì làm bằng rằng Tần Hán Phách ở trong Chí Tôn Bảo?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Thế lão quỉ lấy gì làm bằng rằng Nhân Quân đi vào Cầm Hồn Cốc? Còn ta thì, nghe đây, vợ của Nhân Quân Tần Hán Phách, tức là thân mẫu của Tần thiếu hiệp đây, đã từng bị con yêu cái Ngọc Thường Nga bắt vào Chí Tôn Bảo, và vợ chồng Nhân Quân là một đôi vợ chồng khắn khít nhất trên đời, lẽ tự nhiên, vợ bị bắt thì chồng phải theo vào trong đó chứ còn gì nữa!”
Tiếng của Thượng Quan Bằng cười khảy: “Nhưng ai dám đảm bảo răng bị Ngọc Thường Nga bắt vào Chí Tôn Bảo là vợ của Nhân Quân Tần Hán Phách.”
“Gởi Tần thiếu hiệp lại cho Thủy Cảnh tiên sinh là bằng chứng đúng một trăm phần trăm còn gì nữa!”
“A…”
“Chịu thua chưa?”
“Chưa chắc!”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Chẳng lẽ lão quỉ đã phát hiện được vấn đề khác à?”
“Tuy chưa phát hiện gì mới, nhưng chuyện Nhân Quân Tần Hán Phách đi vào Cầm Hồn Cốc là điều tin được!”
“Có bằng chứng không?”
“Có.”
“Nói nghe chơi!”
Tiếng của Thượng Quan Bằng: “Chuyện Cầm Hồn Cốc ta đã chú ý gần năm chục năm nay khi nghe đồn Nhân Quân được tấm địa đồ của nó, ta bèn tìm đến Nhân Quân.

Ông bạn có biết Nhân Quân nói sao không? Nhân Quân bảo rằng chuyện đó có thật, nhưng vì sợ các nhân vật giang hồ sẽ ám toán để đoạt địa đồ đó, Nhân Quân bèn thương lượng với ta, để được tạm thời lạnh mặt tại nhà ta.

Ta đồng ý.”
“Rồi sao nữa?”
“Sau đó Nhân Quân cho ta biết thật là chỉ mới được một phần năm bức địa đồ.”
“Ừ!...”
“Rồi vì để đáp tạ chuyện ở nhờ, Nhân Quân bèn tặng cho ưa một phần năm bức địa đồ ấy.

ta đâu dám nhận lòng tốt đó.


Nhưng Nhân Quân nài ép mãi, ta đành coi theo đó mà vẽ lại và trao nguyên bổn lại cho Nhân Quân…”
“Lạ nhỉ!...”
“Lạ chỗ nào?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Lạ ở chỗ bản Miếu và Nhân Quân cũng đã có chuyện xảy ra y như trường hợp lão quỉ và Nhân Quân vậy!”
“A… Thật à?”
“Sao lại không được! Cho nên việc này cần phải dò xét lại thật kỹ càng mới mong phăng được mối manh hư thực…”
Tần Quan Vũ lắng nghe y như bị lạc vào giữa kem rừng dày đặc… Họ càng nói, câu chuyện càng như thần thoại hoang đường…
Tại làm sao cha chàng được tấm địa đồ Cầm Hồn Cốc rồi lại dẫn đến chuyện mất tích?
Và Cầm Hồn Cốc, sự bí mật của nó ra sao?
Chàng dè dặt lên tiếng hỏi: “Dám hỏi nhị vị tiền bối, kẻ giả Nhân Quân hiện ở đâu?”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Hiện ở tại bản Miếu.”
Tiếng của Thượng Quan Bằng: “Và cũng có một đang ở tại bản gia!”
Tần Quan Vũ suy nghĩ giây lâu, rồi vụt thản thốt kêu lên: “A…”
Tiếng Thượng Quan Bằng hỏi: “Tần thiếu hiệp phát hiện được điều gì ư?”
“Theo tiểu sinh thì coi chừng đây lại là một âm mưu nữa!”
“Ừ!...”
“Theo suy đoán của tiểu sinh thì rất có thể đã ho gian tế đi khắp chỗ…”
“Vâng, rất có thể.

Nhưng theo ý Tần thiếu hiệp hiện thì Tam Quốc Miếu và Võ Lâm Đệ Nhất Gia nên đối phó như thế nào?”
Tần Quan Vũ hỏi lại: “Nhưng, nhị vị đã biết đó là kẻ giả cha của tiểu sinh, thì vấn đề phải nhắm vào đó mà giải quyết…”
Tiếng của Thượng Quan Băng: “Lúc bấy giờ lão phu cũng hết sức hoài nghi, nhưng sau nghĩ lại rất có thể chuyện bí mật của Nhân Quân sẽ làm cho võ lâm lạc hướng… Và tự nhiên họ sẽ không làm sao hành động được!”
Tiếng người Tam Quốc Miếu: “Chính bản Miếu cũng nghĩ như thế… Nhưng theo ý Tần thiếu hiệp thì nên giải quyết cách nào?”
Tần Quan Vũ trịnh trọng: “Trước hết, theo thiển kiến của tiểu sinh, thì không nên làm kinh động… Chỉ có điều không biết kẻ giả gia phụ có tham dự vào đại sự của quí gia và quí Miếu chăng?”
“Tự nhiên là có chứ!”
Tần Quan Vũ suy nghĩ hồi lâu như tự nói với mình: “Lấy tịnh chế động, lấy giả làm thật!”
Tiếng Thượng Quan Bằng: “Phải hết sức thận trọng…”
Tần Quan Vũ nói tiếp: “Theo ý của tiểu sinh, nên cho người âm thầm theo dõi những người giả đó, đồng thời những việc quan trọng, như tổ chức Đồng Minh chẳng hạn, thì không nên cho họ biết.

và sau khi về nhà, Thượng Quan tiền bối nên trách mắng nhi vị tiểu thư thật gắt, rồi sai người giả Nhân Quân đưa nhị vị tiểu thư đến Liên Minh xin tội.

lẽ tự nhiên phải chọn người giả làm nhị vị tiểu thư để đi đến Liên Minh.”
Tiếng của Thượng Quan Bằng: “Nếu họ giết những người giả ấy thì làm sao?”
Tần Quan Vũ đáp: “Uy danh của Võ Lâm Đệ Nhất Gia sẽ làm cho Liên Minh không dám hành động như thế.

Huống chi họ đang mang một âm mưu, họ sẽ tha tội cho hai người ấy.”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Lấy độc trị độc là một điều nên làm, lão quỉ, Văn Khúc Võ Khôi của bản Miếu quả là thao lước đấy chứ?”
Tiếng của Thượng Quan Bằng: “Người trẻ thế người già, sóng sau đùa sóng trước, đó là một qui luật và đó là hạn vận của võ lâm.

Có được một người như Tần thiếu hiệp lãnh đạo Đồng Minh thì lo chi chuyện lớn không thành?’
Tần Quan Vũ kinh ngạc: “Tiền bối nói ý chi thế?”
“Nghĩa là thiếu hiêp sẽ đương nhiệm Minh Chủ Đồng Minh!”
Tiếng của người Tam Quốc Miếu: “Vũ Nội Đệ Nhất Kỳ Văn Khúc Võ Khôi Tần Quan Vũ đảm nhận Minh Chủ Đồng Minh, lẽ tự nhiên võ lâm sẽ phải giải quyết êm đẹp bằng một trận chiến khốc liệt.

nhưng, vì chính nghĩa, ta phải đem nhiệt huyết và sinh mạng ra để bảo vệ giữ gìn, nếu không, thiên hạ sẽ còn rội loạn không biết đến bao giờ mới hết?”