Tư Tự Vạn Thiên

Chương 31: Chương 31





Trước ngày xuất phát một hôm, môn thi cuối cùng trong kì thi cuối kì đã có kết quả.

Đường Thác đang xếp đồ vào valy, thấy điện thoại nhấp nháy không ngừng bèn cầm lấy xem, kết quả thấy không ít bạn học trong lớp đang than thở việc giáo viên chấm đắt.
“Sắp xếp thế nào rồi?”
Không biết từ lúc nào Đường Tự đã tới bên cạnh cậu, trên tay anh bưng một đĩa nho đỏ còn ướt nước.

Đường Tự không nói hai lời ngắt lấy một quả rồi bỏ vào miệng Đường Thác.

Vị nho vừa ngọt vừa thơm lấp đầy khoang miệng, Đường Thác cảm giác đến cả chân răng của cậu cũng nếm được vị ngọt, cậu giơ điện thoại cho Đường Tự xem nhóm chat của lớp, bảo: “Mọi người đang khen anh.”
Đường Tự liếc một cái, bật cười: “Có mấy bài đúng là tệ thật, vì để các bạn ấy có thể qua môn mà anh sắp giở nát bài thi của các bạn ấy, tìm xem có chỗ nào còn thêm được cho các bạn ấy hai điểm không.”
Miệng lại được nhét thêm một trái nho nữa, Đường Thác cắn nho cong mắt cười: “Các bạn ấy thích thầy cô nào không đánh trượt lắm.”
“Cứ thử nghĩ một sinh viên học ngành tự động hóa lại rớt môn điều khiển tự động, mới khởi hành đã gặp phải trở ngại lớn như thế, anh sợ về sau các bạn ấy đều không có đủ dũng cảm để đi tiếp nữa.” Đường Tự vừa nói vừa lắc đầu như than thở, liếc nhìn Đường Thác đang ăn nho ngon lành, bảo: “Hi vọng có một ngày, sinh viên của anh đều có thể giống như em.”
Một lời khen thẳng tuột chẳng hề che giấu chút nào, tim Đường Thác khẽ động, giả bộ bình tĩnh tiếp tục thu dọn đồ đạc.
“Những gì cần dùng anh đều sắp cả rồi, em chỉ cần chọn mấy bộ quần áo thích mặc đem đi là được.”
Đường Thác gật đầu, lựa đi chọn lại quần áo trong valy.

Đường Tự thì có vẻ nổi hứng, cầm điện thoại của cậu đứng một bên ngó trộm, xem xem đám học trò của mình đánh giá thầy cô thế nào, thỉnh thoảng còn tranh thủ bón nho cho Đường Thác.

Xem đám học trò thảo luận sôi nổi được một lúc, Đường Tự bắt được một thông tin hữu dụng từ một đống lời than thở.

Anh vỗ vỗ đầu Đường Thác, hỏi: “Có kết quả thi rồi hả?”
Đường Thác ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn anh, đáp: “Có rồi.”
“Kết quả thế nào?”
“Cũng được, có điều em chưa tra môn cuối cùng.”
Đường Tự biết Đường Thác có thói quen khiêm tốn, anh khẽ cười rồi kéo cậu đứng dậy, trước ánh mắt kì lạ của Đường Thác bỏ thêm một trái nho vào miệng cậu: “Thưởng cho em đấy.”
Trong tay Đường Thác vẫn đang cầm quần áo, mặc dù thấy đột ngột nhưng cậu vẫn theo bản năng nhai trái nho trong miệng, ai ngờ trái nho này lại chua dã man, Đường Thác bèn nhai qua loa hai bận rồi nuốt xuống, mặt mày nhăn rúm lại.

Thấy phản ứng ấy của cậu, Đường Tự cũng bất ngờ: “Chua à?”
Đường Thác chép miệng gật đầu: “Trái này chua thật sự.”
Nghe vậy, Đường Tự khẽ lắc đầu, bày ra dáng vẻ suy tư bảo: “Xem ra phần thưởng này không được thành công cho lắm.”
“Thế đổi cái khác vậy.” Một tay anh niết lấy cằm Đường Thác, ngón tay cái chầm chầm vuốt ve hai cái.
Bờ môi bị phủ lấy, cả người Đường Thác loạng choạng một chút, khó khăn lắm mới đứng vững được.
Đường Tự tạm thời ngừng lại, hơi ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào mắt Đường Thác: “Tư Hành, nhắm mắt lại.”
Một nụ hôn triền miên dây dưa, Đường Thác cảm giác bản thân cậu hít thở không thông, chân cũng mềm nhũn.

Đợi nụ hôn kết thúc, cậu phát hiện bộ đồ vốn cầm trong tay nay đã rơi dưới đất, thay vào đó là áo của Đường Tự.

Đường Thác có hơi hoảng, vội vàng buông bàn tay đang đặt trên eo anh ra.

Buông thì buông rồi, song chỗ bị cậu siết thành hai nếp nhăn kia vẫn không chịu phẳng lại, Đường Thác nhìn mà mặt càng nóng.
“Trái nho đó chua thật.” Đường Tự ôm cậu vào lòng, giọng nói của anh khàn khàn thêm mấy phần, không còn lưu loát như ban nãy nữa: “Ngày mai là đi chơi rồi, có vui không?”
Trái tim Đường Thác vẫn đang đập thình thịch, cậu không lên tiếng, chỉ dính lấy Đường Tự gật gật đầu.

Giữa lúc ý thức mông lung, Đường Thác nghe thấy Đường Tự bảo, anh cũng vậy, vui lắm.
Thực sự thì cậu cũng rất vui, hơn nữa vào hôm hai người xuất phát, niềm vui này còn biến thành sự hưng phấn vô cùng.
“Chúng ta mặc có chút thế này liệu có ổn không?”
“Ừm, đến sân bay bên đó lại thay, có phòng thay đồ đó.”
“Có phòng thay đồ nữa à, nhân đạo ghê…”
Cứ như thế anh hỏi em đáp lặp lại vô số lần, dường như một nhóc Đường Thác hoạt ngôn ngày trước lại xuất hiện trước mắt của Đường Tự.
Gần đến giờ check-in, Đường Thác gọi điện thoại cho bố mẹ cậu, báo với hai người rằng cậu sắp xuất phát.

Bố mẹ ở đầu dây bên kia dặn dò cậu phải chú ý an toàn các thứ, Đường Thác đáp rất ngoan, ngoan đến mức Đường Tự nhịn không được phải vuốt ve gương mặt cậu.

Động tác nhỏ ấy lại khiến Đường Thác giật mình lùi lại một bước, điện thoại trong tay vẫn áp bên tai, cậu vừa nói chuyện vừa cảnh giác nhìn khắp bốn phía.

Bỏ điện thoại xuống rồi Đường Thác mới tiến lại gần, đè thấp thanh âm nói: “Chỗ này đông người lắm…”
“Sợ à?” Đường Tự nhướn mày.
Phía trước có người nhìn, Đường Thác giả bộ vỗ vỗ vạt áo vốn chẳng vương tí bụi nào của cậu, im lặng không lên tiếng.
Đường Tự khoác tay lên vai cậu, nhẹ nhàng kéo cậu sát tới bên mình, ở bên tai cậu hỏi: “Anh còn muốn biết, em nói với bố mẹ em kiểu gì thế?”
Đường Thác chớp mắt nhìn anh: “Cái gì nói kiểu gì?”
“Em nói em đi chơi với ai ấy?” Đường Tự nghiêng đầu truy hỏi.
Đường Thác sờ mũi, khẽ khàng ho khan hai tiếng: “Bạn học…” Nhìn vẻ mặt vi diệu của Đường Tự, cậu mấp máy môi bổ sung: “Cũng đâu thể nói là đi với thầy…”
Câu này nghe thì đơn giản, song Đường Tự lại tìm ra một lượng thông tin cực lớn, mãi đến lúc check-in, anh hãy còn đang suy nghĩ.
Mặc dù đã lường trước được Cáp Nhĩ Tân rất lạnh, song sau khi ra khỏi sân bay, nhiệt độ nơi đây vẫn khiến Đường Thác run cầm cập, trong lòng cảm thấy may mắn vô cùng khi đã đeo khẩu trang.

Trước đó lúc Đường Tự đưa khẩu trang cho cậu cậu còn không muốn, kết quả hiện tại mới ra chưa được hai phút Đường Thác đã cảm thấy những chỗ không được che chắn trên mặt đang bắt đầu đông cứng lại.
Đường Tự khẽ kéo khẩu trang cho cậu: “Lạnh hả?”
Đường Thác gật đầu: “Ở đây lạnh hơn nhiều so với Bắc Kinh.” Cậu nghiêng người về phía bên phải, tầm mắt băng qua Đường Tự nhìn về phía khoảng không phía trước: “Woa, tuyết dày quá, lại còn không bị tan nữa.”
Bắc Kinh mặc dù cũng có tuyết, nhưng lại tan nhanh.

Có hôm trời đổ tuyết, tới trưa đã bắt đầu tan rồi, những khi ấy mặt đất những nước cùng băng chưa tan hết, cộng thêm chút bùn đất bân bẩn đâm ra mất đi hết cái đẹp nghệ thuật.
“Nhiệt độ thấp, tuyết đương nhiên sẽ không tan.”
Lúc đợi xe Đường Thác cứ dáo dác tứ phương mãi, trong lòng hớn hở đến độ bất giác giậm giậm chân.

Ấn tượng đầu tiên là cậu rất thích nơi này, bởi nơi này rất lạnh, có thể mặc quần áo thật dày, bởi nơi này có tuyết không tan, đương nhiên cũng bởi có Đường Tự đang đứng bên cạnh cậu.
Từ sân bay vào nội thành mất khoảng độ bốn mươi phút ngồi xe.

Đường Tự gọi một chiếc xe, bác tài nghe hai người tới du lịch bèn vô cùng nhiệt tình, dùng chất giọng đúng chuẩn Đông Bắc tám trời tám đất với bọn họ.

Người có kiến thức cuộc sống nhiều nhất có lẽ phải kể đến tài xế taxi, nội dung trò chuyện cả quãng đường nhiều vô kể, cực kì đa dạng, đại khái bao gồm đi Thế giới băng tuyết[1] kiểu gì, mặt sông sông Tùng Hoa mỗi độ đông đến kiên cố đến nhường nào, món Đông Bắc ở đâu ngon, Cáp Nhĩ Tân cũng tắc đường nhưng chắc chắn ổn hơn Bắc Kinh một chút vân vân.
[1] Một địa điểm du lịch của thành phố Cáp Nhĩ Tân

Đường Thác không giỏi nói chuyện với người lạ, thế nên phần lớn thời gian đều là Đường Tự trả lời bác tài, còn cậu thì im lặng ngồi nghe.

Chắc là thấy cậu im như thóc mãi, bác tài bèn nói vui đùa: “Chàng trai kia sao không nói chuyện thế, cậu nói đơn giản hai câu đi xem nào?”
Bất thình lình bị điểm mặt gọi tên, cung phản xạ của Đường Thác lại khá dài.

Cậu dùng giọng mũi bật một tiếng thắc mắc, sau đó lơ mơ nhìn về phía Đường Tự.
Bác tài cười lớn: “Coi cậu… rụt rè thế kia, đang đi học hả?”
Có lẽ bác tài thấy hai người trên xe đều là người có văn hóa nên cũng đặc biệt vắt óc lựa từ nho nhã lịch sự.
“Ừm, đang đi học.” Đường Thác vội vàng trả lời.
Đường Tự không lên tiếng, anh len lén kéo lấy tay Đường Thác, hai bàn tay đùa nghịch vuốt tới vuốt lui, có cảm giác Đường Thác đã buông bỏ để mặc anh chơi đùa.
“Học ở đâu thế?”
“Bắc Kinh.” Nói đoạn, Đường Thác thấy đáp án của cậu không khác gì một câu thừa thãi đối với bác tài, thế là cậu lại bổ sung thêm tên gọi tắt của trường mình.
Bác tài nghe vậy lập tức bắt được chủ đề tiếp theo để nói: “Yo, trường này được đó, cao tài sinh[2].

Cậu cũng học đại học Công nghệ ha, bên Cáp Nhĩ Tân có đại học Công nghệ Cáp Nhĩ Tân là tốt nhất đó.”
[2] Cao tài sinh: chỉ những người có được thành tích xuất sắc thông qua nỗ lực ở phương diện nào đó, đặc biệt là những học sinh sinh viên có thành tích học tập xuất sắc.
Người Cáp Nhĩ Tân lúc nói đại học Công nghệ Cáp Nhĩ Tân, ga đường sắt Cáp Nhĩ Tân, chữ “Cáp” đều nói thành thanh ba.

Biến điệu một cái thôi đã khiến hai ba con chữ mang theo cái chất Đông Bắc đậm đà mà thú vị.
Đường Thác ngẫm một hồi, cong miệng làm khẩu hình với Đường Tự: “Đại học Công nghệ Cáp Nhĩ Tân.”
Đương nhiên là Đường Tự hiểu chỗ mà cậu cảm thấy thú vị, anh cười thầm, ngón trỏ khẽ khều, gõ lên mu bàn tay cậu hai cái coi như trả lời.
Khách sạn mà Đường Tự đặt cách phố Trung tâm[3] không xa.

Lúc tới khách sạn trời đã trở tối, ở đại sảnh làm thủ tục thuê phòng xong xuôi, Đường Tự vừa đi vừa bảo Đường Thác: “Đợi chút nữa tới dạo phố Trung tâm nhé, ăn cơm nữa.”
[3] phố Trung Tâm (中央大街): phố đi bộ thương mại sầm uất của thành phố Cáp Nhĩ Tân tỉnh Hắc Long Giang
Đường Thác không có ý kiến gì, ừ ừ à à đáp lời.

Cảm nhận tổng thể hiện giờ của cậu chính là, chuyến du lịch này cậu không cần mang theo não, Đường Tự luôn dựa trên tiêu chuẩn thỏa mãn cậu sắp xếp mọi thứ rất chu toàn.

Tuy nhiên lười quá tất bị quả báo, hậu quả của việc bỏ mặc tùy ý tất cả là sau khi vào phòng, Đường Thác mới phát hiện Đường Tự đặt phòng giường lớn, lại còn là kiểu giường lớn xa xỉ.
Đường Tự cất xong hành lí, quay người thì nhận ra Đường Thác vẫn đang đứng đờ ở lối vào, hai mắt nhìn chằm chằm cái giường.

Khác hoàn toàn so với thời tiết lạnh căm bên ngoài, máy sưởi bên trong khách sạn đủ ấm khiến người ta có thể đổ mồ hôi tức khắc.

Đường Tự kéo Đường Thác đi vào, vươn tay giúp cậu cởi áo lông: “Em không thấy nóng hửm?”
Đường Thác giải thích: “Không phải chúng ta còn ra ngoài hay sao?”
Động tác trên tay Đường Tự chẳng dừng, nhanh gọn tháo khăn quàng rồi áo khoác của cậu bỏ lên giường, sau đó anh giang tay ôm chặt lấy Đường Thác, nói: “Ôm một cái trước đã.”
“…Ò.” Đường Thác mở to mắt tựa vào lòng Đường Tự.

Ngửi thấy mùi hương trên người anh cậu mới nhận ra bản thân mình càng lúc càng quen thuộc với cái ôm ấy.
Dù đêm đông ở Cáp Nhĩ Tân thực sự rất lạnh, song phố Trung tâm vẫn tấp nập người qua lại, phố xá chen chúc nhộn nhịp.

Đường Tự vươn tay kéo lấy tay Đường Thác, song lại bị Đường Thác khéo léo nghiêng người tránh đi.
Khuôn mặt bị khẩu trang che mất một nửa, Đường Thác chỉ để lộ đôi mắt đen lay láy, ánh mắt phức tạp nhìn về phía anh.
Đường Tự bật cười, sau đó vừa chậm rãi tháo găng tay vừa như không để ý nói: “Em có biết tại sao anh thích đi du lịch không?”
Đường Thác lắc đầu, chớp mắt nhìn anh.
Đường Tự và cậu nhìn nhau, bàn tay anh cương quyết kéo lấy tay cậu, cả hai cùng tháo găng tay như nhau.
“Bởi lẽ khi du lịch con người ta sẽ tới một nơi xa lạ, không thân phận, không tên họ.” Đuôi mắt Đường Tự nhuốm ý cười, giữa ánh đèn lưu ly đầy màu sắc, anh nắm tay Đường Thác, nhét tay cậu vào trong túi áo mình: “Thế nên muốn làm gì là có thể làm cái ấy.”
Đường Tự cứ đưa cậu đi như thế, đợi khi phản ứng lại, Đường Thác vẫn không tự chủ được muốn giãy ra.

Cậu cẩn thận quen rồi, không phải cẩn thận vì bản thân mà là cẩn thận vì Đường Tự.
Đường Tự nắm chặt hơn, lại vuốt ve tay cậu thêm một cái: “Thả lỏng nào, không sao đâu.” Tiếp đó anh hất cằm về phía trước, sáp lại gần Đường Thác nói nhỏ: “Em nhìn phía trước kìa.”
Đường Thác thuận theo chỉ thị của anh nhìn về phía trước, cậu lập tức thấy hơi kinh ngạc.

Phía trước là hai chàng trai, tay một người khoác bên khuỷu tay người còn lại.

Trong mắt người khác, ấy có lẽ là một cảnh tượng đẹp đẽ, đẹp mà lại khiến người ta dị nghị.
Bên tay truyền tới hơi ấm của Đường Tự, giữa bốn bề lạnh căm, hơi ấm ấy khiến người ta phân tâm vô cùng.

Nhờ sự ấm áp hoàn toàn tương phản với đêm đông giá lạnh, còn có bóng lưng hai người chẳng hề ăn khớp với hoàn cảnh xung quanh ở phía trước, đứng giữa biển người mênh mang, lần đầu tiên Đường Thác thực sự cảm nhận được tư vị của tình yêu.
Thế giới này vẫn chưa khoan dung với tình yêu không hợp “lẽ thường” đến thế, khi hiện thực đã quá mức bí bách, du lịch trở thành một kiểu thành toàn– Có khó khăn nữa, bọn họ vẫn có thể tìm được một nơi để mình yên tâm thoải mái nắm tay ôm nhau giữa phố phường.
Nghĩ đến đó, ánh mắt Đường Thác đột nhiên trở nên nhẹ nhõm hơn, cậu tựa bên Đường Tự, im lặng dành cho anh một cái nắm tay hồi đáp.