Từ Tổng Tài Bạc Tỷ Thành Kẻ Ăn Chơi

Chương 215: Đánh nhau rồi



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Lục Tam Phong về tới khách sạn đã hơn 9 giờ tối. Trương Phượng Tiên nói Cao Chí Dũng gọi điện cho anh ta nói chuyện liên quan khoản vay. Đỗ Lam Minh và Cao Chí Dũng đã tới Sông Hương, chuẩn bị ký hợp đồng.

Lục Tam Phong về phòng gọi cho và Cao Chí Dũng.

“Giám đốc Lục, tôi đã cùng giám đốc Đỗ và giám đốc Lý tới Sông Hương, hôm nay chính thức ký hợp đồng.

“Chính là mấy công ty lần trước nói đó hả?” Lục Tam Phong hỏi.

“Đúng. Đầu tư Chính Thiên, đồng tài trợ, ngân hàng Thiên Ngân. Ngược lại nghĩa là, chúng ta ký hợp đồng trước, nguồn quỹ sẽ đến theo từng đợt vào cuối năm, vì có một số đầu tư từ nước ngoài, cần phải trải qua quy trình!”

“Không thành vấn đề!” Lục Tam Phong lên tiếng đồng ý, chỉ cần ký hợp đồng, tiền trễ vài tháng là chuyện rất bình thường.

Xác định nội dung liên quan nội dung khoản vay lần nữa. Mặc kệ nói thế nào thì Lục Tam Phong cũng là cổ đông lớn nhất. Chỉ cần sau khi anh xác nhận thì lần giao dịch này mới có thể tính là có hiệu lực.

Việc chuyển nhượng 35% vốn chủ sở hữu, đối với nguồn vốn sau khoản vay còn thì không hạn chế. Ba cổ đông có quyền biểu quyết trong hội đồng quản trị, quyền khởi xướng và nhân quyền để lựa chọn các nhà quản lý chuyên nghiệp. Giai đoạn sau ưu tiên tăng tỷ lệ sở hữu.

Sau khi đọc các điều khoản trong nửa tiếng đồng hồ, Lục Tam Phong ngồi đó nghe nửa tiếng đồng hồ rồi lên tiếng: “Được thôi giám đốc Cao, anh thay tôi ký tên là được. Dạo này nhà máy hoạt động thế nào rồi?”

“Coi như ổn định, thu nhập ròng đang tăng lên hàng tháng. Sản phẩm của chúng ta đã có một thương hiệu nhất định. Mấy ngày trước, tôi đã có cuộc họp với giám đốc Đỗ, phương hướng tiếp theo là xây dựng thương hiệu, đạt được nhiều chứng nhận an toàn và nhiều giải thưởng khác nhau. Năm tới là ưu tiên phát triển lên hàng đầu. Chúng ta có thể tiến thêm một bước nữa hay không còn phụ thuộc vào năm sau, đồng thời sẽ dành một phần kinh phí để quảng cáo trên truyền hình trung ương.

“Rất tốt. Dự án này rất nóng, còn chuyện gì khác không?” Lục Tam Phong hỏi.

Cao Chí Dũng vốn muốn nói chuyện của cấp quản lý dạo này nhưng lại do dự. Lục Tam Phong đã không muốn lo, nói nhiều vậy thì có tác dụng gì, nói không chừng người ta không muốn nghe, làm như anh ta rời khỏi anh thì sẽ không lo chuyện của công ty nữa vậy. Anh ta dứt khoát không nói.

Sau khi cúp máy Trương Phượng Tiên ngồi trên ghế sofa, ôm lấy gối rồi nói: “Trong thời gian dài anh đã không quản Phong Giai rồi, có phải giao quyền lực cho giám đốc Cao nhiều quá rồi không?” Cập nhật chương mới nhanh nhất trên truyen88.net

“Tôi quản lý một công ty, còn 100 công ty thì sao?” Lục Tam Phong nhìn cô ta: “Cô cũng phải học cách tự gánh trách nhiệm. Trong tương lai, công nghệ Thủy Hoàn cũng sẽ phát triển hệ thống hợp tác và chuyển giao một phần của vốn chủ sở hữu cho ban quản lý."

“30% ư?” Trương Phượng Tiên kích động nói.

“3 đến 5%, Phong Giai chia ra nhiều như vậy, là vì tình huống khẩn cấp lúc đó, không lãi nặng không được giữ người. Bây giờ tôi hơi hối hận.” Lục Tam Phong thở dài, tất cả đều là tiền, nhất là bây giờ còn muốn rút tiền, thậm chí nó còn đau hơn.

Trương Phượng Tiên lẩm bẩm: “Cắt giảm miết.

“Cô nói gì vậy?” Lục Tam Phong hỏi.

“Không có gì. Tôi chỉ là hơi mệt, ngày nào cũng bận, không có công ty thì dùng nguồn vốn tự có, quỷ mới biết có tiền như vậy thì cái thôn Tiểu Lý như thế nào đây?” Trương Phượng Tiên dựa vào ghế sofa và hỏi.

“Đây là thái độ cô nói với CEO hả?” Lục Tam Phong chau mày hỏi.

“Anh không phải nói tự gánh trách nhiệm sao, tôi ở ngoài như vậy. Hôm nay Liễu Ngoạn gọi điện hỏi tôi tiến triển ra sao, tôi cũng không biết nói với anh ta thế nào, chỉ nói tổng giám đốc Lục mấy ngày này bận tranh chấp với một thôn nhỏ.” Trương Phượng Tiên đột nhiên nghĩ ra gì đó và nói: “Đúng rồi, khoa học kỹ thuật Nhất Bính của Tiêu Nhất Bính, chiếc TV quét chéo tần số cao hoàn toàn mới đầu tiên đã ra khỏi dây chuyền lắp ráp."

“Ngoại tuyến thì ngoại tuyến."

“Nghe Liễu Ngoạn nói, anh ta tiếp nhận phỏng vấn chính là chế nhạo anh đó.”

“Biết rồi, nghỉ ngơi sớm đi.” Lục Tam Phong đứng lên và thấy buồn bực, trong lòng thầm nghĩ, nhất định phải lấy được thôn Tiểu Lý

Dưới màn đêm, ủy hội thôn của thôn Tiểu Lý, đám người Triệu Nhị Cẩu đang phì phèo điếu thuốc, Lục Tử, Tôn Nhị, Tứ Tiêu ngồi đó không nói. Lục Tử bị treo mấy ngày nay, cánh tay bị quấn băng gạc.

Nếu nói ngày đầu tiên Lục Tam Phong có thể đánh nhầm bắt nhầm Lục Tử. Nhưng hai ngày liên tiếp, mọi người có mặt đều biết nhữn gì Lục Tam Phong biết tuyệt đối không ít, nghe nói mấy ngày trước anh đã ở trong trấn toàn bộ thuốc lá nhìn thấy hai tên sống tạm bợ sẽ phân tán thuốc để hóng chuyện.

“Chàng trai trẻ này không dễ đối phó, Lục Tử, cậu trốn hai ngày, nếu không phải cậu ta thật sự muốn xử chết cậu. Tổng giám đốc Lục này quyết tâm phải có được nhà máy điện tử. Như vậy cũng tốt. Người này không chỉ để ép dầu, chúng ta có thể cắt một miếng thịt, cậu ta phải trả 750 triệu, muốn chơi thì phải chuẩn bị nhiều hơn 750 triệu. Triệu Nhị Cẩu nghiêm nghị nói.



Lục Tử hút một điều thuốc rồi nói: “Chú Triệu, tôi cũng nghĩ đi trốn hai ngày nhưng trong tay không có tiền. 300 triệu đó, ông đưa trước cho tôi 150 triệu đi.”

“150 triệu có thể mua được một nhà có sân trong thành phố, trốn là để cậu tìm được nơi ăn ở. Cậu yên tâm, số tiền này không thiếu của cậu đâu.”

Tứ Tiêu lên tiếng: “Vậy bây giờ chúng ta đi hả?”

“Cậu đi đâu vậy?” Triệu Nhị Cẩu nhìn anh ta: “Thì để Lục Tử đi một mình, ngày mai hãy tìm một vài người chặn trước thôn, không để cậu ta vào. Hơn nữa không thể để cậu ta đi. Ngày mai chắc chắn phải lấy cho được 750 triệu đó, cũng không thể để cậu ta khuấy động cả thôn. Tối nay tên nhóc ngu ngốc của nhà Tam Hỉ kia và tôi làm, nếu chọc tức cậu ta, thì đổi lấy 30 triệu. Chút nữa mọi người đập phá nhà cậu ta, cắt đứt dây điện!”

“Yên tâm đi. Anh ta không lật lọng được đâu.” Tử Tiêu coi thường lên tiếng.

“Vậy mọi người về trước đi. Ngày mai nhớ tập trung ở thôn, tôi và Lục Tử còn nói chuyện khác.” Triệu Nhị Cẩu nói xong thì đứng lên kêu họ đi.

Dưới ánh đèn gas mờ ảo, Lục Tử hút một điếu thuốc, vẻ mặt buồn bực.

“Tôi nói mà, không có tiền tôi không đi, 300 triệu đâu!” Lục Tử phi phà khói thuốc và nói.

“Trước mặt họ nhắc chuyện này làm gì? 300 triệu là không ít, phải tặng bao nhiêu người, anh không biết sao? Cậu gây bao nhiêu chuyện, bây giờ có thể ra ngoài như vậy mà cậu không biết ư?”

“Tiền trong tay ông, ông nói tặng cho ông này, tặng cho ông kia, làm sao tôi biết. Lẽ nào tôi phải đi hỏi đám người kia, ông có nhận được tiền chưa hay sao?” Lục Tử duỗi hai ngón tay ra và nói: “60 triệu, cũng phải đưa Tôn Nhị và Tứ Tiêu cũng một ít, xông pha chiến đấu, dễ dàng rồi chứ?”

Triệu Nhị Cẩu đi vào nhà, chưa bao lâu thì đi ra, trong tay cầm một đống tiền đặt trên bàn: “Chỉ 30 triệu, sau khi 750 triệu tới tay thì có thể chia cho anh 300 triệu.”

Lục Tử nghe vậy thì mới hài lòng, anh ta gật đầu rồi nhét 30 triệu vào túi rồi nói: “Tôi cũng tới nhà Tứ Nhãn ném vài viên đá đây!”

Hơn 10 giờ tối, cả thôn đều trở nên yên tĩnh, đột nhiên chó của nhà Tam Hỉ sủa vang, tiếp theo thì dây điện bị người ta cắt, vài cục đá ném bể cửa kính tạo âm thanh giòn tan. Cập nhật chương mới nhanh nhất trên truyen88.net

“Tam Hỉ, nói cho Tứ Nhãn nhà anh ăn nói chú ý một chút, còn nói năng lung tung nữa thì đầu anh sẽ bị đập vỡ đó!”

“Tứ Nhãn, lạc đà, ngày mai tới ủy hội thôn nhận lỗi cho ông. Nếu không cả nhà anh đừng hòng sống yên ở thôn này, chết tiệt!”

Chó của cả thôn sủa vang, đèn của từng nhà lần lượt thắp sáng, trong nhà muốn bật đèn thì phát hiện đã bị cắt điện, một chàng trai trẻ đeo kính mặt đỏ bừng, tức tối siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi!

Ngày hôm sau, lúc Lục Tam Phong xuất phát, anh biết hôm nay chắc chắn là ngày khốc liệt nhất, liệu anh có thể lấy được thôn Tiểu Lý hay không phải coi hôm nay rồi. Trước khi đi, Lục Tam Phong bảo Trương Phượng Tiên giúp anh gọi cảnh sát vào khoảng 11 giờ và để sở công an thành phố can thiệp.

9 giờ sáng, xe tới trước thôn thì phát hiện cửa thôn bị chặn, một nhóm người đứng đó, xem ra có 20 30 người. Lục Tam Phong xuống xe nhìn mấy người này, chào hỏi một tiếng kêu mọi người xuống xe. Hơn nữa còn nói với họ, hôm nay tăng lương, một người từ 150 nghìn lên 300 nghìn.

“Chúng tôi muốn vào thôn, tránh ra!” Lục Tam Phong đi tới trước và nói.

Tôn Nhị đi lên: “Thôn chúng tôi bây giờ không cho phép người ngoài vào!”

“Tôi là chủ tịch của công nghệ Thủy Hoàn. Sau khi chính quyền thành phố giới thiệu, việc mua lại và kiểm tra nhà máy điện tử Gấu trúc ban đầu, bao gồm quyền kiểm tra môi trường địa hình xung quanh và các điều kiện địa lý!” Lục Tam Phong hét lớn.

“Tổng giám đốc Lục nếu định thu mua, trước tiên đừng nói quyền sở hữu nhà máy điện tử mà thôn chúng tôi sở hữu, có phải nên giải quyết các vấn đề còn tồn đọng?” Triệu Nhị Cẩu đi ra, trong tay cầm một xấp tài liệu và nói: “Chuyện khập khiễng này cũng nên giải quyết thôi. Tôi từng nói với tổng giám đốc Lục, một mẫu đất 300 triệu, phần mộ tổ tiên tính khác, hôm nay đưa 750 triệu đi!”

“Nếu tôi không đưa thì sao?” “Vậy cậu không vào thôn được rồi.”

“Hôm nay tôi phải vào được

ke-an-choi-bien-tong-tai-215-0