Từ Tổng Tài Bạc Tỷ Thành Kẻ Ăn Chơi

Chương 129: Quan hệ



Khi trở lại văn phòng, trước tiên gọi điện cho năm nhà máy lớn. Về cơ bản họ vẫn đang trong giai đoạn tuyển dụng, việc quản lý đã được sắp xếp ổn thỏa. Tuy nhiên, có rất nhiều nhân viên nên sẽ mất thời gian vài ngày, ngay cả khi tuyển dụng xong nhân viên thì việc đào tạo cũng cần có thời gian.

Lục Tam Phong gọi điện thoại cho Đỗ Lam Minh. Mặc dù là nhà máy cuối cùng trong số sáu nhà máy bắt đầu làm việc nhưng quả thật anh ta đã hoàn thành nhanh nhất. Ban lãnh đạo đã được thành lập, việc tuyển dụng một ngàn sáu trăm nhân viên ban đầu đã được hoàn thành vào ngày hôm nay. Bắt đầu từ ngày mai sẽ dọn dẹp khu vực nhà máy và tiến hành huấn luyện đơn giản.

Hơn nữa còn để cho tay chân của Lục Tam Phong nhanh hơn một chút, để máy móc linh hoạt hơn. Nếu để thời gian quá dài, nhiều người như vậy thì sẽ không dễ quản lý.

Cúp điện thoại, Lục Tam Phong đã cảm nhận được khả năng của sáu quản đốc. Cái gì gọi là ngưu nhân, miễn là cho anh ta tiền, anh ta có thể làm nhanh nhất có thể để tạo ra kết quả bạn muốn.

Vào buổi tối, nhân lúc quản lý Lý của bộ phận tài chính đi công tác về, anh đã tổ chức một cuộc họp cho bộ phận tài chính. Bây giờ bộ phận quan trọng nhất của Thực Phẩm Phong Giai là tài chính.

Họ có một nhiệm vụ rất nặng nề. Đi công tác mỗi tháng đã là tình trạng bình thường của họ. Họ chạy việc chăm chỉ hơn cả bộ phận marketing. Mặc dù tài khoản công ty của các nhà máy lớn hiện nay đều mang tên công ty, nhưng họ vẫn cần phải kiểm toán thường xuyên.

Tiền cho dây chuyền sản xuất gần như đã tiêu hết số tiền mà Thực Phẩm Phong Giai có thể sử dụng. Năm ngoái đã ứng trước một số tiền, bây giờ đến lúc phải hoàn trả toàn bộ.

Trừ đi phần tiền này thì chỉ còn lại chưa đến một trăm bảy mươi tỷ. Muốn dùng số tiền này xây sáu nhà máy lớn? Có phần giống kẻ ngốc nói mở.

Hơn nữa, tổng số nhân viên của sáu nhà máy này là khoảng chín ngàn người, số tiền còn lại đều là quỹ đặc biệt, không thể rút ra, tháng tới lương của chín ngàn nhân viên ở đâu vẫn còn chưa biết.

Tuy nhiên, quản lý Lý đã làm quản lý tài chính trong một thời gian dài, đã quen với tình hình tài chính như vậy. Ông ấy im lặng báo cáo số liệu, nhưng mà Cao Chí Dũng chỉ hít sâu một hơi, khiến người ta có cảm giác như sự khó chịu sẽ trôi qua. "Giám đốc Cao, cậu có sao không?"

Cao Chí Dũng xua tay không nói. "Có khó chịu không?"

Cao Chí Dũng lại xua tay. “Giám đốc Cao, hay đừng tổ chức cuộc họp tài chính nữa, nghỉ ngơi sớm đi." Lục Tam Phong nói. "Không, không, không sao, tôi phải nghe chứ. Bây giờ tôi là đối tác lại còn là một cổ đông. Dù tôi không biết nhà máy ra đời như thế nào, nhưng ít nhất tôi phải biết nó thiếu sót như thế nào." "Ha ha ha."

Tất cả cả mọi người trong bộ phận tài chính đều nở nụ cười.

Cao Chí Dũng nhìn Lục Tam Phong và nói: “Tổng giám đốc Lục, tôi nói đùa chút thôi." “Trước khi kinh phí eo hẹp, mọi người vẫn chỉ đi nói về việc không trả nổi? Sau khi nói chuyện với người nhà máy còn lại, chúng ta sẽ có đủ kinh phí. Mặc dù có nghi ngờ nhất định là thu không đủ chi, nhưng trong vòng một tháng, có thể thấy được chúng ta có thể trụ vững hay không. Lục Tam Phong lật xem tập tài liệu, nhìn kỹ, nói: "Chỉ cần không bị thất bại thảm hại trong tháng đầu tiên, chúng ta sẽ thắng." "Vấn đề cần phải lo lắng hiện tại chính là việc đốt tiền liên tục!" "Đốt tiền thì sợ gì? Chỉ cần đứng được trên thị trường, cùng lắm là bán cổ phần bù vốn, Còn không thì đi cửa sau thôi. Sở giao dịch nơi này không được, thì đi Sở giao dịch Hồng Kông. Sở giao dịch Hồng Kông không được, thì đi Sở giao dịch New York." Lục Tam Phong nhìn Cao Chí Dũng, nói không chút để ý: "Đây là thời kỳ hoàng kim ở khắp mọi nơi, chỉ phụ thuộc vào việc anh có thể khai thác được hay không thôi."

Cao Chí Dũng thở dài, thầm nghĩ trong lòng: Cũng đúng, cùng lắm thì người ta lừa dối thôi. Nếu Lục Tam Phong ra ngoài làm kẻ lừa đảo, anh ta cảm thấy anh có thể lừa từ tận đầu trái đất này đến tận đầu trái đất kia. "Quản lý Lý, bộ phận tài chính nhất định không thể xảy ra vấn đề gì được. Tất cả mọi người hãy vất vả một chút, làm việc chăm chỉ hơn nữa. Cả sáu nhà máy đều là người mới, quản đốc mới và đội ngũ mới, không thể tránh khỏi một số người có tâm tư bất chính. Vẫn là câu nói đó, một khi điều tra ra vấn đề gì thì trực tiếp báo cảnh sát. Ban đầu bị kết án ba năm thì đi tìm mối quan hệ cho tôi, phải cho kẻ đó bản án mười năm." Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Truyện88.net

Lục Tam Phong ném bút lên trên bàn rồi nói: "Tôi muốn giết một dọa trăm!" "Tổng giám đốc Lục, những thứ này đều dễ xử lý. Chỉ cần kiểm toán hàng tháng là được rồi. Bây giờ có một vấn đề này. Hợp đồng chúng tôi ký với chính quyền địa phương quy định nhà máy phải được xây dựng trong bao lâu. Tất cả tiền của chúng ta đã bị chiếm dụng, vi phạm hợp đồng." “Ôi, chú Lý, nhìn xem chú làm việc trong doanh nghiệp nhà nước bao lâu rồi, sao mà đầu óc vẫn cứng nhắc như thế chứ." Lục Tam Phong nhìn ông ấy, tự hỏi tại sao ông ấy lại đưa vấn đề đơn giản như vậy lại cho anh. "Tôi là dân tài chính. Một là một, hai là hai. ít hơn một xu đều không được." Quản lý Lý cười ngượng nghịu. "Hợp đồng đã được ký kết, các quy tắc và quy định trong đó cũng được viết ra. Ai giám sát việc thực hiện? Ai giám sát việc thực hiện thì qua lại nhiều hơn thôi. Mời bọn họ khiêu vũ, xông hơi, chuẩn bị mấy cô gái xanh xanh đỏ đỏ, lộng lẫy rực rỡ, có thể chi trả là được.” Lục Tam Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đúng rồi, giám đốc Cao, thông báo cho các nhà máy lớn rằng bộ phận quan hệ công chúng nhất định phải làm tốt, hiểu không?” “A! A! Là, xanh xanh đỏ đỏ, lộng lẫy rực rỡ?" Cao Chí Dũng buồn bực nói. "Anh nhìn con người anh xem, niềm vui của đời người không phải là ăn uống và dục vọng thôi hay sao." "Phụt!" "Ha ha ha ha."

Những người có mặt ở đây đều không nhịn được cười, một số người trẻ tuổi xấu hổ cúi đầu không dám nhìn Lục Tam Phong, những người lớn tuổi nhìn Lục Tam Phong có chút kinh ngạc, không ngờ anh tuổi còn trẻ lại biết rõ những chuyện này. "Tôi đây, tôi cũng sinh ra trong một gia đình nghèo khó. Trên đời này không có ai sinh ra đã có sẵn các mối quan hệ, nhưng quan hệ thì có thể tự tạo ra được. Hãy nói với những người đó, phải giữ khoảng cách, khi cần dùng đến thì tiếp cận, khi không cần dùng đến thì mỉm cười cách xa. Hiểu không?"

Cuộc họp này kéo dài đến bảy giờ ba mươi tối, Lục Tam Phong nói rõ về cả tài chính và quan hệ giữa các cá nhân. Khi cuộc họp kết thúc, quản lý Lý vẫn cứ ngồi đó tặc lưỡi, lý do ông ấy chuyển sang Thực Phẩm Phong Giai hoàn toàn là do tiền lương cao.

Đối với loại mô hình tài chính này, ông ấy cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều. Nợ cao, đòn bẩy cao, lợi tức cao, có thể nhanh chóng khiến con người ta một bước lên mây, đương nhiên, nếu thất bại sẽ rất thê thảm. Ông ấy không lạc quan mấy về tương lai của Thực Phẩm Phong Giai. Cảm thấy đây là thứ mà một bậc thầy cân bằng chồng chất mọi thứ lên, sẽ sụp đổ vào một ngày không xa.

Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ tối nay đã cho ông ấy một cách hiểu khác về Lục Tam Phong. "Quản lý Lý gần đây đã làm việc vất vả. Chú có thể đào tạo thêm nhiều người. Một khi công ty thành hình, chủ có thể đảm nhiệm vai trò giám đốc tài chính." Lục Tam Phong sắp xếp tài liệu, nói một cách lịch sự. "Tổng giám đốc Lục, tối nay tôi nghe cậu giải thích về kinh doanh và các quan chức.

Tôi cảm thấy cậu theo ngành kinh doanh thì quá có vẻ như nhân tài không được trọng dụng. Cậu nên vào làm trong giới quan chức mới đúng." “Tôi?” Lục Tam Phong ngẩng đầu nhìn ông ấy cười nói: “Tôi không thể. Tôi quá nhạy bén. Làm quan chức thì phải phúc hậu, không chỉ phải biết luồn cúi mà còn phải có tài cai quản đất nước. Tôi lại là người tham lam tiền bạc, ưa mạo hiểm. Thành thật mà nói, tôi mà làm quan chức thì nhất định sẽ là quan chức tham nhũng, sớm muộn gì cũng phải đi bóc lịch. Điểm quan trọng nhất là tôi không được phép làm rồi." "Cái gì?"

"Tôi tốt nghiệp tiểu học."

Lục Tam Phong nói xong cười cười, cất tập tài liệu vào trong cặp rồi bước ra ngoài.

Quản lý Lý suy nghĩ một chút rồi mỉm cười. Vấn đề bằng cấp không khó giải quyết với sự thông minh của Lục Tam Phong, chỉ là anh biết mình có thể làm được gì mà thôi.

Quản lý Lý bước đến chỗ giám đốc Cao và nói: "Tổng giám đốc Lục rất thú vị. Còn trẻ nhưng không đơn giản đâu. Cậu biết được nhiều về cậu ấy không?" "Tôi? Tôi không biết, nhưng anh ấy lại rất hiểu biết về tôi. Người này chính là một con cáo già. Tôi về ngủ tiếp đây." Cao Chí Dũng ngáp dài một cái, vẫy tay với ông ấy, bảo ông ấy tan làm sớm một chút. "Xem ra mình có thể đi làm thêm vài năm nữa rồi. Vậy tự nhiên là tốt nhất. Để mình làm việc đến bảy mươi tuổi, nhất định sẽ có tiền dưỡng già. Nhưng cũng không biết khi đó mình có thể đi làm việc tới bảy mươi tuổi hay không." Quản lý Lý rời đi. Nhớ đọc truyện trên Truyện88.net để ủng hộ team nha!!!

Dưới màn đêm, cộng đồng doanh nghiệp địa phương đang lén lút bàn luận về việc chuyện hôm nay Lục Tam Phong đã làm. Khi Thực Phẩm Phong Giai ngày càng lớn mạnh, rất khiến cho người ta có cảm giác đó là ngành công nghiệp trụ cột của địa phương. Không ai muốn gây rối với nó, đặc biệt là khi nghe nói rằng Lục Tam Phong ở khắp nơi trên đất nước, điên cuồng thâu tóm đất đai, tiền bạc, và thậm chí là muốn đấu một trận chống lại Wahaha ở phía nam.

Một khi thành công, chỉ cần có tiếp xúc với Thực Phẩm Phong Giai, ngay cả khi bạn chỉ cung cấp nguyên liệu cho nhà máy chế biến nguyên liệu thô của anh thì bạn cũng sẽ kiếm được món lợi nhuận khủng. Nhà máy thủy tinh địa phương đã cung cấp cho Phong Giai nhiều loại chai hộp, chỉ hy vọng rằng anh sẽ sử dụng nó.

Thậm chí còn liên lạc thông qua bà xã Giang Hiểu Nghi của anh.

Nếu là ngày thường, tổng giám đốc Ngô còn có ba, năm người bạn. Nhưng bây giờ không có ai đứng về phía ông ta, cho dù ông ta đã quyết định ly hôn vào lúc này. Có một người vợ như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị bà ta kéo xuống.

Một số doanh nghiệp nhà nước bí mật quan sát thì thấy hơi ngạc nhiên vì sự im lặng tối nay. Không nghi ngờ gì nữa, Thực Phẩm Phong Giai đã là công ty hàng đầu của các doanh nghiệp tư nhân địa phương, tuy rằng lãnh đạo này không lớn nhưng dưới quyền kinh doanh tư nhân đã rất mạnh rồi.

Khi Lục Tam Phong trở về nhà, đã chín giờ rưỡi tối. Như Lan và Giang Hiểu Nghi đều đã ngủ, Lục Tam Phong mở cửa phòng nhìn thoáng qua. "Anh về rồi à? Ăn cơm chưa?" Giang Hiểu

Nghi chuẩn bị đứng dậy nói: "Em hâm nóng cho anh ăn." "Không cần, anh đã ăn rồi." "Mà này, vợ của tổng giám đốc Ngô đã về chưa?"

Lục Tam Phong cúi gằm mặt chỉ tay về phía cô rồi la cô: "Cái tật xấu này em sửa lại cho anh có biết chưa? Bà ta cứ thích sống thích chết thế đấy, bà ta là người lớn sống sờ sờ mà có thể nằm lăn ra đường chết cóng à? Sao em không quan tâm xem con cá voi ở

Thái Bình Dương chết hay sống đi?"

Giang Hiểu Nghi rầu rĩ “dạ” một tiếng. "Em ôm Như Lan lên ghế sô pha đi, anh đi tắm rửa." "Anh đã mệt mỏi cả ngày rồi." “Anh thích!” Lục Tam Phong cười cười, đi vào phòng tắm tắm rửa.

Sáng hôm sau, Lục Tam Phong ngáp một cái và rời khỏi giường. Giang Hiểu Nghi mở cửa bước vào, nói: "Anh ngủ thêm một lát đi. Tối hôm qua mệt mỏi rồi." "Không sao. Sáng nay còn có cuộc họp. Hai ngày nay có rất nhiều chuyện." “Có nhiều chuyện thì buổi tối đừng quậy nữa.” Giang Hiểu Nghi ngồi ở bên giường, có chút ngượng ngùng của người phụ nữ mà nói: “Anh là ông chủ, ngủ thêm một lát đi.” “Không cần phải nói hai lần.” Lục Tam Phong nhìn cô, hôn một cái lên đôi môi đỏ mọng, nói: "Sau này ngày nào cũng vậy. “Không cần, mau ăn đi, em có chuyện muốn nói với anh.” Giang Hiểu Nghi có vài phần ngại ngùng, không dám nhìn Lục Tam Phong.

Lục Tam Phong mặc quần áo vào, liếc cô một cái, nhìn thấy cô trong trạng thái như vậy thì trong lòng anh đã hiểu cô nghĩ gì. Cô gái này tâm tư đơn thuần, chỉ là một cô gái lớn ngây thơ, mạnh mẽ, hay suy nghĩ vì người khác mà thôi. "Bố mẹ em lại gọi điện cho em, xin em thu xếp công việc cho hai anh trai của em đúng không?" "Hả? Sao anh biết?"