Trường Sinh Đảo

Chương 3: Chương 2




Chương 2
Cậu học sinh lập dịNVu


Vô thầRZRn lịdtWch (non-god calendar) năm 32
Đã 22 năm trôi qua kểuT từ trận chiến một năm với chúng thầhOn liên minh. Loài ngườNXki đqqNã giành chiến thắtLng dù phảoUi trảoU giá bằmng xương máu của mấdy triệu phi công ưu tú cùng hàng tỉkE tấXtn kim loạArzi, nhữamNng thứmNi mà trước đnyây từng là nhữmNnng con robot đyờiXni mới nhấArzt, mang trên mình niềm tin và hi vọng của cư dân trái đYQoấLqdt.
Lớp không gian bên ngoài mặt trăng đuTược bao phủ bới một vành đihMai kim loạMi, nhìn từ xa như nhữfwCng lớp bụi sao xung quanh các hành tinh lớn nào đMOó. Mặc dù đzdã đfược quét dọn nhiều năm, nhưng số lượng quảuT thật quá lớn, nên các nhà lãnh đnạMOo cũng đnZành đkEểq mặc xác nhữXfng robot, chiến hạNbm này ở đfấXty.
Năm tháng qua đMi, nhữqng mảdtWnh kim loạbkmi vỡ vụn này không ngừng quay xung quanh mặt trăng, kéo theo vô số thiên thạWych nhỏ, thật sự đZIyã trở thành 1 phầCnn của ngôi sao đhOặc biệt này. CứyiL đkaYiểCnm đbkmầfu tiên của con ngườMi ở ngoài vũ trụ.
Mặt trăng. Khu dân cư số 5
Do có nhữmng thiết bịQG lọc oxi cao cấamNp mà tập đmNnoàn IMI đihMưa ra, nhữoUng khu dân cư trên mặt trăng ít thấNVuy có cây cối, dù sao vai trò lá phổi xanh của thực vật cũng không lạzdi đnZược với thiết bịnZ nhân tạno mà con ngườQGi làm ra. Có chăng cũng chỉnZ là mỗi nhà cố gắqng trồng lấfwCy 1, 2 cây gì đró trang trí cho có mà thôi.
Khu dân cư số 5 cũng chẳng phảzdi điXnịyiLa phương cao cấnyp gì, nhữzdng ngườihMi ở đmNnây đZIyều là lớp ngườqi đfwCầdu tiên tình nguyện lên mặt trăng sống thử nhữnng năm mới xây dựng. NhữNVung đdtWạNXki gia nhà giàu bỏ tiền ra mờzdi họ lên đqqNây, kiểmNim tra chấYQot lượng cuộc sống trước khi bỏ tiền ra xây nhữyiLng biệt thự tiện nghi cho riêng mình ở khu dân cư số 1.
Nói đfwCi cũng phảfwCi nói lạNmi, nếu không có nhữbkmng nhà giàu đMó bỏ tiền ra, nhữCnng ngườmNni sống ở khu dân cư số 5 này có lẽ cản đQGờCqi này cũng đbkmừng bao giờn mơ đNVuến cuộc sống tốt như bây giờm. Dù cảWynh vật có hơi đArzơn đNVuiệu, khắoUp nơi đfều ánh lên màu kim loạNVui, trắihMng xám, nhìn rấmNnt nặng nề, kết hợp với màu bê tông trên đhOườNXkng, thật sự cũng chẳng phảZIyi là cảyiLnh vật đqẹp đfwCẽ gì cho cam.
Tuy vậy, có chỗ mà sống là đyiLược rồi, nhấXtt là ở đihMây cũng không thiếu thốn thứNb gì. Trẻ em vẫn đzdược đArzi học, ngườtLi lớn vẫn có chỗ làm. TấCqt cảNVu vẫn an ổn sống dưới lớp bảyo vệ do cây cột to lớn mà tập đtLoàn IMI dựng lên từ lúc xây khu dân cư này tỏa ra.
Dù lớp bảRZRo vệ có thểCq cách ly đQGược với môi trườamNng chân không bên ngoài, chặn đZIyược nhữArzng tia đVSộc hạXfi của ánh mặt trờCni, ngăn không cho oxi thấArzt thoát. Nhưng nó cũng không thay thế đyược nhữWyng tia nắkEng mà mặt trờMOi vĩoU đXfạoUi tỏa ra, ngườCni dân ở đYQoây lúc nào cũng sống trong đkaYiều kiện thiếu ánh sáng mặt trờXti nên làn da của ai cũng có chút trắhOng bấWyt thườkEng.

Tuy vậy, nhiều ngườYQoi vẫn rấhOt thích làn da này, hơn nữArza, vitamin D cũng đQGược cung cấCnp đmNnầuTy đArzủ thông qua nhữCqng viên nén mà tập đhOoàn IMI bán ra với giá rẻ như nhữCqng viên kẹo dừa trên trái đoUấrt.
Không có nắdtWng, nhưng vẫn có mưa, tấLqdt nhiên là đmNiểM gột rửa đNVuườrrng phố, nhà cửa sau nhiều ngày tích lũy bụi bẩkaYn.
Và dưới cơn mưa này, là nhân vật chính của chúng ta
...
Cơn mưa có vẻ càng lúc càng nặng hạXtt, kèm theo nhữkaYng cơn gió lạnynh rít qua làm hai con ngườNmi dưới mưa dù đkaYang vấZIyt vảWy nép vào nhau che ô cũng chẳng thấNmy đVSỡ hơn chút nào.
TườVSng sóng vai cùng Linh, hai ngườmNii nép sát vào cái ô nho nhỏ của cô, mặc dù hắamNn đfwCã cố gắiXnng đCnấQGy chiếc ô sang che cho Linh nhiều hơn, làm nửa ngườdtWi bên trái của hắArzn ướt đCqẫm, tuy vậy cũng không có tác dụng là bao, thân hình nhỏ nhắVSn của Linh thỉNbnh thoảQGng vẫn run lên vì lạnnh.
Tườyng là một tên đtLầyybu gỗ, đQGương nhiên, nếu không có lẽ hắmn đQGã cố gắkEng ép sát vào cô nàng hơn, dù không ôm ấRZRp gì đYQoược, nhưng cũng phầihMn nào sưởi ấiXnm hơn cho cô. Khốn nỗi với bộ não vô cảihMm của mình, hắfwCn chỉiXn nghĩkE đrrược thế này :
“Hay là cậu cứNb cầLm ô đhOi một mình đwMi” Dù sao hắihMn có gặp mưa đMOá cũng chẳng ngạNbi, có lẽ nên nhườArzng chiếc ô trảNVu cô ấfwCy.
“Hừ, nếu thế thì công tôi chịbkmu ướt suốt từ nãy giờYQo là vô ích à !? Ở yên đnZó đnyi, đnầoUu gỗ.”
Linh đArzáng thương, thấyy hắdn đrri dưới mưa một mình, đmã không ngạXti khổ, chịRZRu ướt, mờZIyi hắtLn đXfi cùng, nếu biết đmược giờny này trong đQGầMu hắMn đMOang nghĩyiL gì, chắQGc cũng tứnyc đVSến xỉyu mấtLt, tuy vậy, ngườni này thật sự rấWyt ấCqm, bên phảMi thì lạArznh lẽo do nước mưa đNVuã thấnZm ướt tay áo của cô. Bên trái lạuTi có cảRZRm giác ấmNnm áp ôn hòa, rấWyt dễ chịdtWu, đriều này làm cho cô không tự chủ đhOược mà nép vào hắmn sát hơn. ThầmNim nghĩmNi, con ngườfi nhạtLt nhẽo chẳng có gì thú vịtL này nhưng trong nhiều hoàn cảihMnh lạmi đNVuem cho ngườfwCi ta cảyiLm giác rấmNnt ấamNm áp, an tâm, hơn nữIAfa, cái gì hắyn cũng biết, thật sự rấiXnt thầihMn bí.
“Cậu lúc nào cũng vậy, làm ra cái vẻ ngầqqNu ngầmu khinh đkaYờkaYi, có biết là bịCq nhiều ngườbkmi lên án lắtLm không !?” Linh bắYQot đLầIAfu kéo chuyện.
“Họ nói gì !?” TườkEng hỏi.
“Nói cậu là đLqdầtLu gỗ, máy tính biết đyiLi, không giống con ngườNmi.”
Quảr thật, TườkaYng đyúng là một tên đWyầkEu đihMá, hắamNn phảdtWn ứArzng lãnh đZIyạkEm với tấrt cảdtW nhữNbng ai muốn lạyi gầMn, kết thân với mình, không phảdi hắmNin cố ý bơ ngườXti ta, trên thực tế, hắYQon đkaYối xử với ai cũng như nhau, chỉZIy là khuôn mặt không cảnZm xúc ấCny của hắnn làm ngườZIyi ta xa cách mà thôi.

Linh biết rõ nhữwMng đihMiều này, bấWyt cứMO ai đLqdến bắnZt chuyện với Tườmng, hắamNn đNVuều không cự tuyệt, nhưng chỉf là ngườRZRi ta hỏi gì, hắnZn đXfáp nấyy, không bao giờNm có ý đMịArznh kéo dài câu chuyện một chút nào. Nhưng hắyybn luôn kiên nhẫn trảtL lờNmi tỷ mỉNb từng câu hỏi của ngườnZi ta. Thậm chí cảNm việc tình cảNVum, hắArzn cũng đVSưa ra nhữXfng giảfwCi thích dưới góc điXnộ logic, hợp lý rồi đwMưa ra nhữXtng phương án hợp lý nhấLqdt cho ngườkEi hỏi, nhữNbng lúc này, ai cũng cảNXkm thấmNiy hắwMn như là một bác sĩCq tâm lý vậy. Dù vậy, lâu dầNXkn, ngườMi ta cũng cụt hứiXnng với hắqqNn, mọi ngườNmi trong lớp lúc này chỉihM xem hắCqn như một cái bách khoa toàn thư sống, có gì không hiểVSu, cứNm tìm mr.biết tuốt này chắqqNc chắbkmn sẽ có câu trảzd lờnZi.
DầmNin dầZIyn, hắkaYn chỉuT còn ở đuTó, lặng lẽ như một tảRZRng đArzá nơi góc lớp, một tên tự kỉbkm toàn tập.
“Ồ, nói gì là việc của họ chứArz.” TườYQong đLáp với đNbiệu bộ chẳng hề quan tâm.
“Nè, nói xem, cậu nhạNmt nhẽo như thế, làm sao sống đrược vậy !?” Linh chu cái mồm nhỏ nhắwMn lên hỏi.
Ngồi cạdnh hắyn một năm rồi, Linh có thểkE nói cũng hiểXtu rõ một phầwMn nào tính cách của Tườmng, cô luôn cảfm thấqy hắyybn đQGến trườNbng chỉr đZIyểrr ngắdtWm nhìn, đMOúng vậy, là ngắMOm nhìn, hắmNnn thích nhìn mọi ngườIAfi qua lạri, đwMối thoạkaYi với nhau, thích nhìn các thầnyy cô giảamNng bài, thích nhìn mọi ngườdi họp nhóm chơi đCqùa, nhữkaYng lúc hắrrn xuấnZt thầoUn nhìn xa xa, ánh mắuTt hắihMn như là lóe lên nhữLqdng đfiểArzm tinh mang vậy, không còn lạfnh băng như thườLqdng lệ, mà rấnZt lấhOp lánh.
Nhưng hình như chỉYQo có mỗi Linh là hiểkEu đZIyược TườYQong không phảkaYi lúc nào cũng tỏ ra đmầmu đná như vậy, hắhOn đuTến ngôi trườdng này vì một việc gì đqqNó, chắfc chắnn thế. Vì với khảwM năng của hắLn, các thầihMy cô cũng phảhOi tự nhận là không bằVSng. Đã đqqNược đMOạwMi học IMI tuyểArzn thẳng, hắWyn cũng chẳng cầkaYn đmến trườiXnng làm gì. Nhưng hắrrn vẫn cứny điXnến, rồi cảXf ngày ngồi trơ ra như gỗ đRZRá.
“Ăn cơm, đkaYọc sách, ngủ.”
“Sặc, vậy còn chơi bờqqNi và đZIyi vệ sinh !?”
“Không nằwMm trong danh sách chính sự phảzdi kểQG.”
“Nói chuyện bực mình thật, đLúng là… thảZIyo nào bịVS ngườZIyi ta gọi như vậy !?”
“Nói gì vậy !?” TườZIyng muốn kết thúc việc nói nhảZIym này ngay nhưng không thểq, cô gái này thật biết cách gợi chuyện.
“Nói cậu là là siêu não, siêu máy tính, Wikipedia sống, ngườNmi ngoài hành tinh, mr.biết tuốt… Thiên tài trong lốt thằamNng quái dịNVu… nói chung là tự kỉM toàn tập.”
Đây đMOều là nhữnyng gì mà mọi ngườXti xung quanh ác ý ghép cho hắCnn, nhữNVung biệt danh này cũng phầIAfn làm cho một vài ngườCni đmNiểoU ý đNbến hắqqNn, nhưng cũng làm mọi ngườyiLi xa cách hắLn hơn.

“Ồ, nói gì là việc của họ chứhO.” Tườnng đamNáp với đyiLiệu bộ chẳng hề quan tâm lầVSn 2.
“Chính vì thế mới không ai thèm ngồi cạZIynh cậu đLó.” Linh thật muốn đkEánh cho tên này 1 trận.
“Chẳng phảiXni cậu vẫn ngồi cạynh tôi sao !?”
“Là do tôi cầihMn chép bài thôi.”
Chiếc bàn của Linh và TườYQong gầnn như bịYQo dồn vào góc tườamNng, khoảIAfng cách đkEến bàn trên, bàn bên cạVSnh xa đmNiến cảWy nửa mét, làm Linh có nhiều lầzdn xúc đWyộng muốn chuyểdtWn chỗ đLi cho rồi ! Nhưng ngẫm lạyi, thì cô cũng chẳng muốn nói chuyện trong giờArz học cho lắym, nên bàn trên bàn dưới có cách xa thì cũng mặc thôi. Hơn nữya, cô phảni ngồi cạynh đnZầzdu đLá này với lý do đfơn giảCnn, cô học không đYQoược tốt lắmNnm.
Cô ngồi cạLnh TườRZRng chủ yếu chỉArz đqqNểy thi qua kỳ thi sắwMp tới thôi, ngườyi này đXfúng là siêu nhân, dù hai đNmề khác nhau, nhưng hắkEn làm xong đmNiề của mình chưa tới 1 phầihMn tư thờWyi gian, hình như chảYQo cầLn nghĩy, cứkE thế mà viết ra thôi, xong đVSâu đyấqqNy, hắNXkn tiện tay làm luôn bài hộ Linh, vài lầfn như thế, đNmiểqm số của cô cao lên rõ rệt.
Linh còn phát hiện ra một đArziều, tên này ăn gian cũng rấArzt biết cách, hắyn tráo bài rấIAft nhanh tay và nhẹ nhàng, cứL như đLã làm thế cảRZR trăm lầqn rồi vậy, mà hắXtn cũng biết nên sai nhữyng chỗ nên sai, không làm cho bài cô có đoUiểZIym cao chót vót, nên cũng chảNb có ai nghi ngờWy gì, hắkaYn còn đMoán đLược tâm lý giáo viên, nhữyiLng lúc cô sắNbp bịamN gọi lên bảLqdng kiểqm tra, hắNbn đamNều rỉmNi tai cho cô nhữLng thông tin quan trọng, lên bảmNnng chỉd cầnn đIAfọc hay chép thuộc ra là đmNiược.
“Lý do chính đfwCáng thật.” Tườrrng nhàn nhạArzt nói.
“Đương nhiên, nếu không thì tôi hết ngườNXki đamNểNb nói chuyện sao mà phảMi ngồi với cậu !?” Linh bĩXfu môi.
“Nhưng nếu tôi không ở điXnây nữtLa thì cậu đtLinh làm sao !?”
“XờXti, tìm một tên dạLi gái học giỏi nào đfwCó là xong.”
Trái ngược với TườtLng, Linh có rấArzt nhiều bạhOn. Dù sứMOc học của cô không tốt lắYQom ( nên mới phảiXni ngồi cạqqNnh tên đihMầLqdu đoUá này), nhưng cô đmNnối xử với bạuTn bè rấYQot cởi mở, tính tình lạiXni dễ chịNmu, tâm lý, quan trọng hơn, cô là 1 trong 5 ngườNmi đyybẹp nhấdtWt trườuTng này, số lượng thư tình nhận đArzược hằkaYng ngày cũng đXtủ đWyem đXti bán đdtWồng nát mỗi tháng, nhiều điXnến mứyiLc cô chảNXk muốn đZIyọc hết nữya.
Cũng chảYQo có mấkaYy đyứZIya dám điXnến tán cô, Lớp này có tính bài ngoạMi rấkEt mạfwCnh, có tên nào muốn vào dắzdt gà nhà, là mấfy tên con trai nhào ra ý kiến ngay, mà con trai trong lớp tên nào có ý, cô cũng đmNiều từ chối hết rồi. Cũng chẳng có ai dám lai rai lâu với cô, vì tên ôn thầmn ngồi cạmNinh, đMừng tưởng TườdtWng đqầmu đLqdá là một tên mọt sách, trên thực tế, body hắXfn có thểXt đRZRi thi chuẩQGn quốc gia cũng nên, có thểCn nói, hắCnn hoàn mỹ về mọt mặt, trừ dây thầmn kinh tình cảqm.
Ngoài ra, hắNXkn còn có một ánh mắtLt rấqqNt sắamNc bén, mấNVuy tên choai choai chỉCq cầamNn bịn hắZIyn nhìn thẳng vào thôi cũng mấXft hết cam đNbảqqNm, xoay đNXkầXfu đmi thẳng rồi. Đây cũng là một trong nhữdng nguyên nhân khiến hắwMn không có bạwMn ở lớp này. Chẳng ai muốn qua lạXti với một kẻ lúc nào cũng mặt lạCqnh như tiền, nói chuyện luôn nhìn thằArzng vào mắnt bạmn, khiến bạRZRn nổi da gà cảnZ.
Lớp này phân chia chỗ ngồi tự do theo quyền của học sinh, mà bàn cuối là lãnh đnZịYQoa của lũ con trai, mà hai bàn bên trên, bên cạmnh Linh và Tườfng, trùng hợp đmNiều là bàn của mấkEy tên mà Linh đmã cắyiLt đNbuôi, nên chúng cố ý ngồi cách xa, tạrro cho hai ngườQGi cảLm giác bịMO cô lập chăng ?
Nhưng điXniều này có vẻ chẳng có tác dụng gì cho lắmNnm, TườXfng thì khỏi nói rồi, dù lớp này có còn mỗi hắnZn và giáo viên thì hắmNnn cũng chảVS quan tâm, còn Linh thì trước giờtL cũng không nói chuyện nhiều với con trai. Trừ khi có việc cầWyn nhờtL vảbkm =.=

Trong ấbkmn tượng của Linh, ngoạri trừ hơi lập dịn, còn lạZIyi TườfwCng như là siêu nhân vậy…
“Hắfn chắyc chắtLn không phảIAfi ngườMi thườXfng…” Linh thầiXnm nghĩny.
TườoUng lạihMi bắmt đLầnyu im lặng, Linh cũng chẳng biết nói gì thêm.
Cơn mưa rào cũng không làm Linh ngừng suy nghĩkE miên man về ngườyi con trai bên cạwMnh, nhưng bấNmt ngờbkm, hắqqNn dừng chân lạqi, Linh cũng từ trong hồi tưởng tỉrrnh lạoUi, đyảNVuo mắXft nhìn quanh, họ vẫn đnZang ở giữWya đVSườnyng mà !? Siêu nhân lập dịCq này lạCni muốn gì đnây ta !? Không lẽ trờqi mưa, thấMy là cảArznh đoUẹp đmNiểhO tỏ tình !? Linh hoảArzng loạArzn thầIAfm nghĩYQo, trên thực tế, cô cũng có ấdtWn tượng rấrrt tốt về điXnầNVuu gỗ này, nhưng yêu thì chưa đkEến, cô chỉy cảnym thấNVuy hắXtn rấzdt đVSặc biệt mà thôi, chẳng qua, vừa nghĩNXk mông lung về hắIAfn, bấyybt thình lình bịzd cắrrt cảXfm xúc, nên bộ não có đQGôi chút đZIyi chệch đoUườZIyng.
Ngừng cơn tự sướng, Linh mới ngạNbc nhiên phát hiện, trước mặt họ giờCq đnyây có thêm ba ngườVSi, hai nam đCqẹp trai cao ráo, khí chấWyt kiên nghịihM, bộ vest bó sát làm nhữVSng nét nam tính đdtWầdtWy đCnủ hiện ra, đqqNứbkmng chắrrn trước mặt một cô gái cực kỳ xinh đNbẹp, nhưng lạoUi ăn mặc theo kiểyu đRZRồ cổ trang của trung quốc. Hai ngườyi con trai hoàn mỹ kia lạMi đXfang bắrrt đbkmầoUu cung kính quỳ một gối xuống trước mặt họ. âm thanh trầmm thấoUp, nhưng rấyiLt nam tính đbkmồng thanh phát ra:
-King, xin hãy trở về !
Nói xong, đArzầru hai ngườXfi lạCqi cúi thấYQop hơn nữqa.
Linh khiếp sợ rồi ! đamNây là phim trườXfng sao !? hai ngườIAfi này là diễn viên đLqdiện ảXfnh !? đmẹp trai quá, không, không phảNVui… xung quanh không có camera, mình và đyầkEu đmNiá cũng không phảhOi diễn viên hợp tác… NghĩNXk nhanh, tự phảfwCn biện cũng nhanh, cô ngạIAfc nhiên quay sang bên cạNmnh muốn hỏi TườXfng, Linh đyã có thói quen chuyện gì không hiểXtu cũng hỏi hắNXkn, hắdtWn biết tuốt mà !
Khuôn mặt TườhOng vẫn lạihMnh băng như vậy, nhưng nhìn vào mắiXnt hắCnn, một áp lực khó hiểCqu xuấkEt hiện, làm cô cảMm thấZIyy lo sợ, bắCqt đnZầihMu tứCqc ngực, khó thở ! Cảym giác ấdy đyiLến nhanh, nhưng đnZi cũng nhanh, nhưng có một đZIyiều Linh biết chắWyc, TườXfng đXfang tứCnc giận, dù mặt hắCqn không biểrru lộ ra, nhưng một năm nay, cô đZIyã quen đnZọc ánh mắmt của hắbkmn, đhOây cũng là một thói quen hình thành gầXtn đihMây, vì muốn biết tâm trạLng của TườVSng thật sự khó, rấiXnt khó. Cô rấhOt thông minh, nuốt ngược tấYQot cảy nhữrrng đWyiều muốn hỏi hắiXnn lạoUi, chắyiLc chắkEn nhữwMng ngườkEi này quen biết nhau, mình chỉtL cầmNnn xem một lúc là hiểmNnu ngay thôi. Linh tự nhủ.
-Làm sao các ngườihMi biết ta ở đuTây !?
TườwMng nhẹ giọng hỏi, nhưng giọng nói lạLi mang theo một áp lực khiến cho ngườri ta có cảMOm giác không thểArz kháng cự
Hai ngườyi nghe đNbược câu hỏi, không trảm lờZIyi ngay mà bắMOt đnyầyiLu nghiến răng, cơ thểVS trùng xuống như đyiLang phảhOi thừa nhận một áp lực rấMOt lớn, cảtL Linh cũng đnột nhiên cảiXnm thấry cơ thểnZ mình không có sứbkmc lực, muốn cứtL đhOộng như ý cũng khó khăn nữmNna. Uy áp đyiLột nhiên xuấwMt hiện này không trực tiếp nhắfm vào cô, nhưng chỉIAf một phầrn nhỏ cũng làm một ngườri thườNbng như Linh chật vật. Hai đRZRầNXku gối của cô cũng không tự chủ đfược, mềm nhũn xuống, cô cảoUm thấCqy mình sắVSp bấnt tỉiXnnh rồi…
ah…
Đúng lúc Linh cảrrm thấqqNy đtLã đnến cực hạyiLn của mình, cơ thểiXn gục xuống, thì một bàn tay ấyiLm áp quàng qua eo cô, đrỡ cho cô không phủ phục xuống đYQoườqqNng… Linh vô thứXfc, chẳng còn nghĩq đXfược gì nữtLa, cô cứyyb vậy mà ngủ mấoUt… chút trí nhớ về TườamNng, về ngườXti phụ nữamN đamNẹp tuyệt trầZIyn trước mắoUt cùng hai hộ vệ, cảdm giác ấfm áp nơi lồng ngực của TườdtWng này cứVS thế dầLqdn dầkaYn trôi đyybi…