Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Chương 116: Cái Cây Lúc Đó



"Giới Nguyên Châu" đạt doanh thu bốn trăm triệu một ngày, tổng doanh thu tích lũy đạt 1,28 tỷ. "Người tuyết" đạt doanh thu bảy mươi triệu một ngày, tổng doanh thu tích lũy đạt bốn trăm ba mươi triệu.

Về phần "Nhật ký phiêu lưu của A Nguyệt", đã rút khỏi rạp chiếu phim, Quốc Tế Cảnh Dương sẽ không để cho bộ phim này tiếp tục bị người ta chê cười nữa.

Ngày 5 tháng 2.

"Giới Nguyên Châu" đạt doanh thu ba trăm bảy mươi triệu một ngày, tổng doanh thu tích lũy đạt 1,65 tỷ. "Người tuyết" đạt doanh thu năm mươi triệu một ngày, tổng doanh thu tích lũy đạt bốn trăm tám mươi triệu.

Ngày 6 tháng 2.

"Giới Nguyên Châu" đạt doanh thu ba trăm sáu mươi triệu một ngày, tổng doanh thu tích lũy đạt 2,01 tỷ. "Người tuyết" đạt doanh thu bốn mươi triệu một ngày, với tổng doanh thu tích lũy đạt năm trăm hai mươi triệu.

Toàn bộ thị trường điện ảnh sôi trào, chỉ sáu ngày phát hành, đã đạt được hai tỷ doanh thu phòng vé, đây quả thực là một phép lạ!

Toàn bộ doanh thu phòng vé Hoa Hạ, có thể đạt tới hai tỷ cũng không có bao nhiêu.

"Lần này thắng, nhưng cũng có thể nói bại." Trần Diễm Hồng đứng trong văn phòng công ty, cười khổ lắc đầu.

Phòng vé của "Người tuyết" đã vì công ty kiếm được gấp mấy lần, nhưng so sánh với "Giới Nguyên Châu" mà cô ta vẫn muốn so sánh, lại không có một lực ngăn cản nào, hoàn toàn hiện ra tình trạng tan tác!

Chỉ riêng doanh thu hai tỷ, Công ty TNHH đầu tư Tinh Nguyên cũng đã kiếm được rất nhiều, đánh giá tình trạng bây giờ, "Người tuyết" đã lộ ra xu hướng yếu đi, còn "Giới Nguyên Châu" mặc dù có dao động, nhưng cực kỳ yếu ớt.

“Rõ là muốn vả mặt Diệp Tinh, không nghĩ tới mặt mình bị vả vang lên ba ba trước." Trần Diễm Hồng lắc đầu.

Điện thoại di động mở ra, hot search "Giới Nguyên Châu" đứng đầu bảng xếp hạng.

Bộ phim nhanh nhất vượt qua doanh thu phòng vé một tỷ, bộ phim nhanh nhất vượt qua doanh thu phòng vé hai tỷ, ngựa đen lớn nhất kỳ nghỉ đông ra đời...

* Ngựa đen (hắc mã): là một phép ẩn dụ cho người chiến thắng trong bom tấn hoặc trong một sự kiện lớn và có thể được sử dụng trong nhiều trường hợp khác nhau.

Từng bài tin tức đều nói về "Giới Nguyên Châu" đang hot dạo gần đây!

Thời gian trôi qua, doanh thu phòng vé ngày thứ chín của "Giới Nguyên Châu" đột phá ba tỷ, mà kết thúc ngày thứ mười, tổng doanh thu của "Giới Nguyên Châu" đã đạt tới 3,4 tỷ!



……

- Xem ra lúc này Giới Nguyên Châu bộc phát uy lực so với kiếp trước còn mạnh hơn! Diệp Tinh nhìn rất nhiều bình luận trên điện thoại di động, trên mặt tràn đầy tươi cười.

Kiếp trước doanh thu phòng vé trong mười ngày của "Giới Nguyên Châu" mới có hai tỷ mà thôi.

"Nhưng mà danh tiếng của nó vẫn bùng nổ giống như kiếp trước."

"Giới Nguyên Châu" chính là dựa vào danh tiếng nổi lên, hiện tại phim mọi người xem phải hay, diễn viên phải đẹp, cho dù bạn đầu tư nhiều hơn nữa, mời minh tinh có nổi tiếng đến đâu cũng vô dụng, chỉ cần diễn viên đẹp mắt, vậy khán giả sẽ bị mua chuộc ngay.

"Kiếp trước tám tỷ, kiếp này không biết có thể vượt qua hay không?" Diệp Tinh trong lòng chờ mong.

"Tiểu Tinh, đến giúp ba dán câu đối đi."

Bỗng nhiên, thanh âm của ba Diệp Kiến An vang lên.

"Con đến đây. "Diệp Tinh thu hồi điện thoại di động, nhanh chóng đi tới.

Hôm nay là 30 Tết.

Theo cách nói ở nông thôn, sau Tết lại thêm một tuổi nữa.

Cơm nước xong xuôi, ba mẹ đứng ở cửa cùng những người khác nói chuyện luyên thuyên, mà Diệp Tinh thì cùng Lâm Tiểu Ngư nhắn tin.

Mãi cho đến rạng sáng, Diệp Tinh mới đúng giờ gửi lời chúc mừng năm mới đến Lâm Tiểu Ngư.

Trong nháy mắt khi hắn gửi đi, Lâm Tiểu Ngư cũng gửi tới.

Cười cười, Diệp Tinh lại gửi lời chúc phúc cho một số bạn bè khác của mình, cuối cùng phát mấy bao lì xì cho nhóm công ty của mình.

Ngày mùng một Tết Diệp Tinh ở nhà, mấy ngày kế tiếp đều đến nhà thân thích hoặc chiêu đãi thân thích. Mãi cho đến mùng sáu mới ngừng lại.



......

Ngày mùng bảy tết trời hơi âm trầm, tựa như sắp có tuyết rơi.

Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, năm trước đã có một trận tuyết nhỏ.

Diệp Tinh đứng trên mặt đường lát đá, con đường này cũng không có sử dụng xi măng, trước kia xung quanh có thôn làng, nhưng sau khi xây dựng nông thôn mới, những thôn làng này đều biến mất, đường dưới chân ngoại trừ lúc màu nông bận rộn thường xuyên có người đi, những lúc khác rất ít người.

"Diệp Tinh." Trong tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang thanh thúy.

Xa xa, Lâm Tiểu Ngư cười hô to, khuôn mặt thiếu nữ tinh xảo, mặc một thân áo lông màu trắng, ánh mắt cười đều híp lại, từ xa chạy tới.

"Chờ lâu rồi phải không?" Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh cười hì hì nói.

"Không có, anh vừa mới tới." Diệp Tinh cười nói.

"Mấy ngày nay chạy qua thân thích đều mệt chết em rồi." Lâm Tiểu Ngư thở phào nhẹ nhõm.

Một trận gió lạnh thổi tới, Lâm Tiểu Ngư cảm thấy hơi lạnh, không khỏi co rút thân thể.

Diệp Tinh cầm tay trái cô, Lâm Tiểu Ngư nhất thời ngạc nhiên nói: "Diệp Tinh, tay anh thật ấm áp, giống như một cái lò sưởi nhỏ vậy."

"Vậy em đem hai tay cho anh." Diệp Tinh cười nói.

Hắn đem hai tay Lâm Tiểu Ngư cầm lại, khí tức ấm áp từ trong tay Diệp Tinh truyền tới, tựa như cũng ấm áp trong lòng Lâm Tiểu Ngư.

Bọn họ đi trên con đường nhỏ đầy đá này, trên cánh đồng không có món gì ăn, nhìn qua đều là hiu quạnh, hai bên thỉnh thoảng xuất hiện cây nhỏ lay động thân thể trong gió lạnh sắc bén.

"Sắp có tuyết rồi." Lâm Tiểu Ngư nhìn sắc trời nói.

"Tạm thời còn chưa rơi được đâu." Diệp Tinh lắc đầu.

Hai người bọn họ đi tới một chỗ, bỗng nhiên Lâm Tiểu Ngư trở nên hưng phấn, nhanh chóng chạy về phía trước.