Trọng Sinh Trở Lại, Không Để Chàng Rời Xa

Chương 198: Bút tích



Đỗ Vân Lạc mím môi, trong đầu xẹt qua một ý niệm, nói: "Con gấu già kia, có phải mấy năm trước khiến Thụy thế tử chịu thiệt hay không?"

Mục Liên Tiêu ngẩn ra, kỳ quái nói: "Sao nàng biết chuyện này?"

"Trước khi đến chúng ta có nghe Hoàng Thái Hậu nói, bà còn dặn dò Huyện Chủ ngàn vạn lần ngăn cản Thụy thế tử, chớ để hắn đi tìm lão gấu báo thù." Đỗ Vân Lạc dứt lời, đem lời của Hoàng Thái Hậu kể lại một lần, cười nói, "Hoàng Thái Hậu còn nói may mà chàng không có ở đây, nào biết chàng vừa đến thật sự liền cùng lão gấu đấy đọ sức."

Mục Liên Tiêu buồn cười, bật cười ra tiếng, thanh âm có chút lớn, bị Đỗ Vân Lạc hung hăng trừng mắt một cái, hắn vội vàng nhịn cười, nói: "Lão gấu mới là người ghi thù, mắt của hắn bị Thành Thế Tử bắn mù, hôm nay gặp cừu nhân, lão gấu kia không chịu buông tha."

Kiếp trước kiếp này thêm vào một khối, Đỗ Vân Lạc chưa từng thấy qua lão gấu còn sống, chỉ thấy qua một khối da gấu trong thư phòng Mục Liên Tiêu.

Da gấu kia thật lớn, lúc ấy nàng nhìn mà tấm tắc khen ngợi, Mục Liên Tiêu lại nói, con gấu này còn không tính là lớn.

Lão gấu bọn họ gặp hôm nay, có bản lĩnh báo thù, khẳng định so với khối da gấu kia còn lớn hơn chứ?

Khối đầu kia, lại là mãnh thú.

Đỗ Vân Lạc ngẫm lại cũng sợ hãi, nhìn tay phải Mục Liên Tiêu, nói: "Thật sự không nghiêm trọng sao?"

Mắt hạnh mang theo nước tràn đầy quan tâm, lông mày khẽ nhíu mang theo vài phần rối rắm.

Mục Liên Tiêu tim đập thình thịch.

Bọn họ vì hạ thấp thanh âm mà nói chuyện, thân hình vốn có chút gần, mơ hồ, Mục Liên Tiêu cũng có thể ngửi được mùi xà phòng trên tóc Đỗ Vân Lạc, nhàn nhạt, lại rất dễ ngửi, làm cho hắn theo bản năng muốn cúi đầu ngửi cẩn thận một chút.

Tâm tư Đỗ Vân Lạc ở trên thương thế của Mục Liên Tiêu, nhất thời cũng không lưu ý động tác của hắn.

Ngược lại Mục Liên Tiêu, khi chóp mũi chạm vào mái tóc đen của Đỗ Vân Lạc, thân thể hắn cứng đờ, vội vàng dời đi một chút.

Hắn rõ ràng thấy được cổ sau của mình đều toát ra một tầng mồ hôi.

Hắn là muốn hôn tóc Đỗ Vân Lạc, nhưng hắn sợ dọa nàng.

Nửa đêm canh ba, Đỗ Vân Lạc bảo hắn vào phòng là tín nhiệm hắn, hắn cũng không thể đường đột.

Hôn hoặc bất cứ điều gì đều khác với nắm tay.

Mục Liên Tiêu muốn dời đi lực chú ý, ở trong phòng nhìn chung quanh, nhìn thấy trên bàn bày giấy mực, hắn nhẹ giọng nói: "Nàng đang viết chữ sao?"

Thanh âm từ đỉnh đầu truyền đến, thanh nhuận như nước, Đỗ Vân Lạc đáp: "Đúng vậy."

Vừa nói ra, Đỗ Vân Lạc đột nhiên giật mình, vừa nghĩ đến nội dung trên giấy, mặt nàng lập tức bốc cháy, thấy Mục Liên Tiêu vòng qua nàng đi tới bên cạnh bàn, nàng ba bước làm thành hai bước trước mặt Mục Liên Tiêu nhào tới trước bàn, muốn che mặt giấy lại.

Mục Liên Tiêu tinh mắt, đi được một nửa liền thấy rõ chữ trên giấy, trong lúc nhất thời cũng sửng sốt.

Sao lại giống như chữ của hắn vậy.

Chỉ là nội dung kia rất xa lạ, hắn rõ ràng là chưa từng viết qua.