Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Cố Chấp Thiên Vị

Chương 1



"Ngoan nào bảo bối."

"Không cần sợ, tất cả những trở ngại uy hϊếp tôi đều đã thay em loại bỏ, về sau cho dù không có tôi, cũng không có ai dám coi thường em nữa rồi."

"Tài sản của tôi đều để lại cho em, sống thật tốt."

Phó Bạc Quân vô lực tựa vào đệm đầu giường, trên gương mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, trong ánh mắt nhìn Hứa Trầm Đình mang theo quyến luyến cùng không nỡ, yếu ớt vô lực nói, giống như là đang dặn dò việc hậu sự.

“Em không cần, em cái gì cũng không muốn, em chỉ cần anh còn sống!” Hứa Trầm Đình túm lấy cổ áo Phó Bạc Quân, sợ hãi gầm nhẹ, nước mắt điên cuồng chảy xuống.

Phó Bạc Quân giơ tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên gương mặt cậu, giọng nói rất nhẹ: "Em có biết không? Cục cưng, không khóc, vui vẻ lên, chúc mừng em, cuối cùng cũng thoát khỏi tôi."

Hứa Trầm Đình khóc lắc đầu liên tục, không phải như vậy, cậu một chút cũng không vui vẻ, ngược lại đau lòng sắp chết.

Tay Phó Bạc Quân từ trên mặt cậu trượt xuống, dần không còn hơi thở.

Phó Bạc Quân chết rồi, trái tim cậu cũng chết theo.

......

Hứa Trầm Đình yên lặng quỳ gối ở giữa giường, hô hấp yếu ớt chầm chậm, đờ đẫn ngắm nhìn đèn trần hình dạng bất quy tắc kia.

Trí nhớ của cậu còn dừng lại ở trong đau khổ với cái chết của Phó Bạc Quân.

Cậu ôm thi thể Phó Bạc Quân, giống như dã thú nổi điên bảo vệ tất cả đồ vật của mình, không cho phép người khác lại gần một bước, không cho phép người khác chạm vào thi thể Phó Bạc Quân.

Cậu khóc đến tâm tê phế liệt, sau bị điện giật, cơ thể tê dại một hồi, ý thức từ từ rơi vào mê man.

"Cạch" một tiếng, cửa phòng tắm mở ra, kèm theo hơi nước nóng ấm áp, một bóng người đi ra, thân thể cao lớn, dây lưng áo choàng tắm tùy ý buộc rộng rãi lỏng lẻo, đường cong nhân ngư rõ ràng.

Mạch máu trên người tựa như được giãn nở.

Hứa Trầm Đình ngước mắt lên, bất ngờ không kịp đề phòng va vào trong con ngươi màu đen thẳm của người đàn ông, đồng tử chợt co rút lại.

"Phó Bạc Quân."

Giọng nói của cậu có chút khàn, còn có một chút run rẩy.

Gương mặt trắng nõn trơn bóng, đôi mắt thâm thúy như sao, đường nét góc cạnh rõ ràng, đôi môi mỏng mím nhẹ lộ ra một chút lạnh lùng.

Tuấn tú như vậy, là vọng tưởng của bao nhiêu người.

Cậu đã sống lại!

Cậu thế nhưng sống lại vào ngày lần đầu tiên cậu và Phó Bạc Quân lần gặp nhau.

Hứa Trầm Đình nhìn anh, cơ thể nhịn không được run sợ, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt giống như từng hạt viên trân châu bị đứt không ngừng rơi xuống.

“Không được khóc!”

Cậu sợ anh như vậy sao?

Tay phải Phó Bạc Quân giấu sau lưng dùng sức siết chặt, đen mặt, giọng nói lãnh đạm: "Yên tâm, tôi không có hứng thú với em.”

Hứa Trầm Đình dùng răng nanh khẽ cắn môi dưới, không nói gì, ngược lại khóc càng to hơn.

Phó Bạc Quân cúi đầu nhìn áo choàng tắm rộng thùng thình của mình, càng giống như lưu manh đang đùa giỡn, làm cho những lời nói mới vừa rồi của anh trở nên không có chút đáng tin nào.

"Khụ, tôi tắm là bởi vì em nôn ra cả người tôi, không phải là tôi muốn làm như thế với em."

Phó Bạc Quân sửa sang lại áo choàng tắm chưa mặc xong, giọng điệu càng hung dữ hơn: "Đừng tưởng ai cũng thích mình!”

"Anh lại đây."

Giọng nói Hứa Trầm Đình nhẹ nhàng mềm nhũn, hơi có chút khàn khàn, mang theo chút nức nở, không giống như đang ra lệnh, ngược lại giống như đang làm nũng.

"Em hãy nhận thức rõ thân phận của mình, em là do tôi mua về, tôi mới là chủ nhân của em, em đang dạy tôi làm việc? Hả?”

Mặt mày Phó Bạc Quân thâm thúy lạnh lùng, giống như hết sức không vui, giọng điệu càng lạnh.

Miệng thì nói hung dữ như vậy nhưng người cũng đã ngoan ngoãn nghe lời đứng ở bên mép giường, từ trên cao liếc xuống nhìn cậu.

Đôi mắt Hứa Trầm Đình trong veo mà sáng ngời, mi mắt ướŧ áŧ, đuôi mắt ửng đỏ, nốt ruồi lệ ở khóe mắt trái càng thêm nổi bật quyến rũ.

Ánh mắt Phó Bạc Quân càng sâu hơn vài phần, đôi mắt thâm thúy ẩn giấu một số cảm xúc ưu tư phức tạp.

Hứa Trầm Đình ngửa đầu nhìn anh, chóp mũi chua xót, tên ngốc này!

Anh chính là như vậy, rõ ràng là một người dịu dàng như thế, nhưng cứ hết lần này tới lần khác đem mình đắp nặn thành nhân vật phản diện xấu xa.

Mạnh miệng ngạo kiều*, nói chuyện còn hung dữ, luôn làm cho người ta hiểu lầm lòng tốt của anh.

(* Ngạo kiều: có nghĩa là ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là “Ngoài lạnh trong nóng”.)

Kiếp trước, cậu hiểu lầm tình yêu và sự trả giá của Phó Bạc Quân đối với cậu, khi cậu đối diện với một người tràn đầy ác ý, sẽ cảm thấy tất cả những gì anh làm đều là đang tính kế cậu, tránh anh như tránh tà.

Là cậu nhẹ dạ cả tin bị người khác khiêu khích ly gián, bị người ta lợi dụng, hại Phó Bạc Quân vì cứu cậu mà hai chân tàn tật.

Một người kiêu ngạo như vậy, bởi vì tai nạn xe cộ mà hai chân phải cắt cụt, đối với anh mà nói đó là đả kích quá lớn.

Việc xảy ra đến mức đó, cũng chưa từng nói qua một câu cậu là người có lỗi, anh đem cậu che chở thật tốt, cậu mới biết được Phó Bạc Quân yêu cậu biết bao nhiêu.

Mà cậu lại hại chết anh!

Những người bạn tốt của Phó Bạc Quân mắng anh là nuôi ong tay áo cái loại vong ân bội nghĩa tâm địa độc ác, một chút cũng không sai, là cậu làm sai, là cậu phụ lòng Phó Bạc Quân.

Kiếp này, cậu tuyệt đối sẽ không cho phép người khác lại làm tổn thương Phó Bạc Quân.

Cho dù là chính cậu cũng không được!