Trọng Sinh Chi Tướng Môn Độc Hậu

Chương 21: Tài y



Vô luận Định kinh phát sinh bất cứ phong ba hay có mạch nước ngầm mãnh liệt đang cuồn cuộn, thì bên ngoài luôn có vẻ thái bình vui mừng. Mỗi năm Cúc yến được tổ chức một lần. Mọi năm sau khi trải qua khảo nghiệm ở Quảng Văn đường, Cúc yến sẽ được tổ chức, nhưng năm nay lại tổ chức cùng nhau.

Khác với những năm trước, cứ như vậy, cuộc khảo nghiệm lần này có thể coi là sự kiện lớn của giới quý tộc đệ tử.

Sáng sớm, Thẩm lão phu nhân đã cho Đại nha hoàn Hỉ Nhi đến Tây viện, nói là đã mời người đến để may y phục cho Cúc yến sắp tới, gọi Thẩm Diệu đến để chọn.

Thẩm Diệu gật đầu.

Mấy lần kiểm tra trước, Thẩm Diệu đều ăn mặc tùy ý, nàng lúc nào cũng là cái đuôi, ở đằng sau cùng luôn bị mọi người cười nhạo. Mà nay Cúc yến cùng khảo nghiệm tổ chức chung, nếu không có y phục mới là không được.

Hơn nữa, Cúc yến đều có các phu nhân quyền quý đến, phần lớn là để chọn con dâu. Vì vậy, phàm là nữ nhi chưa gả đều chuẩn bị váy áo cẩn thận, mong sao chính mình là người xinh đẹp nhất. Thẩm lão phu nhân mặc dù không thích Đại phòng nhưng vẫn muốn giữ thể diện. Huống chi, lão phu nhân chỉ biết lợi ích của chính mình, nếu có thể dùng Thẩm Diệu đổi một mối hôn nhân có lợi thì bà không ngại bán nàng đi.

Bạch Lộ có chút cao hứng, một bên cùng Thẩm Diệu đi qua Vinh Cảnh đường, vừa nói:

"Không ngờ Cúc yến lại tới nhanh như vậy, tiểu thư thích nhất Cúc yến, đến lúc đó người có thể ngắm hoa rồi."

Thẩm Diệu thích Cúc yến, nhưng không phải vì ngắm hoa. Mỗi lần yến hội, nàng lại bị cô lập, xem như không tồn tại, tất nhiên có Thẩm Nguyệt Thẩm Thanh góp phần vào đó, tính tình nàng lại vụng về nhát gan, ăn mặc cũng không khéo, bị người khác cười nhạo sau lưng còn không biết.

Nàng yêu thích Cúc yến, cũng bởi vì Phó Tu Nghi.

Cúc yến năm trước Phó Tu Nghi cũng tham dự. Ngày đó nàng bị cười nhạo cùng cô lập, cúc hoa viên đầy màu sắc, mọi người đều tìm những bông hoa màu sắc tươi đẹp, đỏ rực, một mình Thẩm Diệu đi đến nơi hẻo lánh, từ xa nhìn thấy một chậu bạch cúc.

Những thứ màu trắng như vậy, chỉ dùng trong thời điểm tang lễ, không phải màu của hỉ sự, huống hồ hoa cúc này nở có chút thê thảm. Cánh hoa hơi héo, không biết là do mưa hay gió mạnh, cô đơn đứng một mình trong góc, không ai để ý.

Có lẽ do đồng cảm cùng cảnh ngộ, Thẩm Diệu thấy chính mình cũng giống chậu hoa cúc kia. Một người cô đơn, đáng thương không ai để ý. Đang vô cùng tủi thân, Thẩm Diệu nhìn thấy một nam tử mặc hoa phục đi đến chậu bạch cúc.

Hắn đưa tay về phía chậu hoa, khẽ vuốt cánh hoa. Người bên cạnh liền hỏi hắn:

"Cửu đệ, đóa hoa này héo như vậy, có gì đẹp đâu?"

Hoa phục nam tử cười:

"Ta thương tiếc nó cô đơn không nơi nương tựa, rất đáng thương."

Chỉ vì một câu "Thương tiếc cô đơn không nơi nương tựa" làm Thẩm Diệu nảy sinh hảo cảm với nam tử này. Nam tử kia xoay người, một thân phong thần tuấn lãng khiến người khác mê muội.

Sau đó Thẩm Diệu mới biết được từ những nữ quyến khác đó là Cửu Hoàng tử Định vương Phó Tu Nghi.

Có lẽ thuở niên thiếu yêu mến một người luôn mù quáng, câu nói kia của Phó Tu Nghi rõ ràng chỉ chậu bạch cúc, nàng lại tự cảm động lây. Nàng tưởng, một người ôn nhu như hắn, nếu nàng có thể gả cho hắn, hắn thương tiếc hoa cúc như thế chắc chắn cũng thương nàng.

Đáng tiếc, đó chỉ là nàng tự mình đa tình mà thôi. Phó Tu Nghi thương tiếc kiều hoa, thương tiếc thiên hạ, thương tiếc Mi phu nhân, nhưng hắn lại chưa bao giờ thương tiếc nàng. Hết thảy đều do nàng trả giá, hắn đều xem đó chính là "trách nhiệm" của thê tử. Những ngày êm đềm vui vẻ, hóa ra cũng chỉ là Phó Tu Nghi cố nén chán ghét, cùng nàng diễn một vở kịch mà thôi.

Hắn cũng không thương tiếc hoa cúc kia, chỉ là thuận miệng nói ra, liền làm nàng cảm động.

"Tiểu thư?"

Bất tri bất giác nghĩ đến xuất thần, Thẩm Diệu không phát hiện khi nào đã đến trước cửa Vinh Cảnh đường. Bạch Lộ vội vàng nhắc nhở Thẩm Diệu đi theo Hỉ Nhi tiến vào.

Hôm nay không có Thẩm Nguyên Bách. Lão phu nhân một thân cẩm tú (váy dài) màu xanh, bà đã 75 tuổi, nhưng mặc màu xanh tươi mới như vậy cùng với lớp phấn nộm trên mặt khiến khuôn mặt bà trông như nữ quỷ. Bà ta còn cố tình không biết.

Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh đều đứng bên cạnh mẫu thân của mình, Nhị phòng còn có hai thứ nữ nữa, tiếc rằng Nhiệm Uyển Vân quá mức cường thế bá đạo, yến hội từ trước đến nay thứ nữ Nhị phòng đều không được ra ngoài thể hiện nổi bật. Về phần Tam phòng, ngoại trừ Trần Nhược Thu là chính thê, Thẩm Vạn chỉ có một nha đầu thông phòng, càng không nói nói đến thứ nữ con vợ kế gì cả.

Bởi vậy, chỉ có các phòng đích nữ có được thiếp mời tham dự yến hội.

Thẩm Diệu hướng lão phu nhân thỉnh an, Nhiệm Uyển Vân nhìn Thẩm Diệu, cười nói:

"Tiểu Ngũ đến đây, mau tới chọn vải dệt đi. Đợi lát nữa để Lệ nương đo đạc kích thước cho con."

Thẩm Thanh cười hì hì nói:

"Ta cùng với Nhị muội muội đã chọn xong rồi, chỉ chờ ngươi tới chọn thôi."

Rõ ràng là Hỉ Nhi tới chậm, lại nói như nàng chậm trễ, nghĩ mọi người ở Vinh Cảnh đường là đồ ngốc chắc. Thẩm Diệu lười cùng nàng so đo, bản thân tự mình đi qua xem đống vải được bày sẵn trên nhuyễn tháp.

Lệ nương là một phụ nhân trung niên. Y phục mới hằng năm của Thẩm phủ từ trên xuống dưới đều được may từ cửa hàng nhà Lệ nương. Lúc còn trẻ, bà ta đã theo nữ quan trong cung học qua một ít tay nghề thêu thùa, cho nên y phục may rất đẹp.

Trước mặt Thẩm Diệu có sáu bảy cuộn vải, một cuộn hoa văn hải đường và cuộn màu hồng nhạt đã được đặt sang một bên, đã được người khác chọn mất. Không ai khác, nhất định là của hai vị tỷ tỷ Thẩm Thanh, Thẩm Nguyệt.

Những cảnh tượng kiếp trước hiện lên vô cùng sống động. Ngày diễn ra Cúc yến, Thẩm Thanh mặc một thân y phục hoa hải đường thêu mây xanh, vừa ấm áp lại phóng khoáng, có thể so sánh với bông hoa yêu kiều. Mà Thẩm Nguyệt một thân kiều diễm, áo được thêu hoa lê màu trắng hồng, kết hợp với váy thêu hoa bách hợp, càng thêm thanh tú, thuần khiết. Thẩm Diệu lại mặc y phục vàng nhạt, đeo thêm những trang sức có ánh vàng rực rỡ do Thẩm lão phu nhân đưa cho, vô cùng thô tục, quả thật trở thành một trò cười, khi đó nàng lại không hay biết gì.

Mà y phục vàng nhạt kia cũng do hai vị Thẩm thẩm cùng tỷ tỷ xúi giục nàng chọn.

Thẩm Nguyệt cười ra tiếng nói:

"Ngũ muội muội có làn da trắng, không bằng chọn khúc vải vàng nhạt kia, có thể tôn lên vẻ đáng yêu hoạt bát của muội. Thật sự rất hợp."

Thẩm Thanh cũng liên tục gật đầu:

"Không sai, nhìn xem chất liệu khúc vải, xem ra rất thích hợp với Ngũ muội muội."

Khoé miệng Trần Nhược Thu mỉm cười, cũng không nói gì. Nhiệm Uyển Vân trong ánh mắt toát ra một tia châm chọc.

Thẩm Diệu cũng không vội chọn y phục.

Thẩm phu nhân hàng năm không ở quý phủ, không có mẫu thân bên cạnh, tiểu hài tử sẽ mất đi nhiều lợi thế. Hơn nữa những người trong Thẩm phủ này đều mang ý xấu, làm sao có thể thật lòng dạy dỗ tiểu cô nương như nàng? Cứ mãi như vậy, Thẩm Diệu chỉ biết đi theo hai vị tỷ tỷ, hai nàng nói cái gì, Thẩm Diệu liền nghe theo cái đó.

Ví dụ như cuộn vải màu vàng nhạt này, đúng là thích hợp với làn da của Thẩm Diệu, nhưng chúng có giá khá rẻ, lại có vẻ quá mức trẻ con. Thêm những trang sức có ánh vàng rực rỡ, nào có điểm nào giống với tiểu thư quý phủ. Cốc Vũ từng khuyên nàng không nên đeo trang sức này, nàng còn bướng bỉnh không nghe, cố tình tự mình làm mất mặt.

Thật sự là buồn cười.