Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp

Chương 62



---•---
Chỗ mà Tôn Lê Lê nói nằm trong một tòa biệt thự, mỗi ngày chỉ bán với số bàn nhất định, không có thực đơn, không tiếp khách lạ bất kể ra giá bao nhiêu.
Bên trong được trang hoàng theo phong cách hiện đại, thời điểm bọn họ vừa vào lập tức có người dẫn đến phòng VIP.
Đây là một nơi thực yên tĩnh thoải mái, tính bảo mật cũng rất cao.
Tống Ngọc Trạch ngồi cạnh Tống Trấn, còn Tôn Lê Lê ngồi đối diện với Tống Trấn.
Chỉ chốc lát sau đồ ăn đã được bày ra đầy bàn, chúng được bài trí trên những chiếc dĩa tinh xảo, hình thức thập phần mê người. 
Trừ một ít sơn trân hải vị như bào ngư, vi cá, tổ yến, những món khác cũng rất đặc sắc. 
Tôn Lê Lê vẫn luôn ân cần gắp thức ăn cho Tống Trấn, nói một ít việc thú vị xảy ra ở nước ngoài, hoặc hỏi han Tống Trấn vài chuyện. Khắp phòng đều là âm thanh điềm mỹ cùng tiếng cười thanh thúy của Tôn Lê Lê.
Rõ ràng Tống Ngọc Trạch cảm thấy thức ăn rất ngon nhưng ăn một hồi thì hương vị cũng thay đổi.
Trong lòng của y có chút tức giận, giận cái gì y không rõ, nhưng dù sao cũng không còn tâm trạng ăn uống, đũa có đũa không mà gắp lấy lệ. 
"Tiểu Trạch, cậu học ở A đại sao? Tôi cũng có chị em tốt học ở đó, cô ấy ở trong hội học sinh của các cậu, tôi có thể kêu cô ấy chiếu cố cậu một chút."
Tôn Lê Lê đột nhiên cười nói với Tống Ngọc Trạch.
Tống Ngọc Trạch nhíu mày, đối với xưng hô của Tôn Lê Lê cảm thấy không kiên nhẫn, chỉ nhàn nhạt trả lời: "Không cần."
Lần thứ hai Tôn Lê Lê tay mềm chạm vào đinh cứng, cũng không khỏi thu lại tươi cười trên mặt.
Cô ta lớn lên xinh đẹp, lại là cháu gái mà Tôn gia sủng ái nhất, từ nhỏ được chúng tinh phủng nguyệt lớn lên, hầu như không có nam sinh nào sẽ tỏ thái độ với cô. Mà khi mở miệng nói chuyện với Tống Ngọc Trạch lại thường bị rước nhục, vì e ngại mặt mũi Tống Trấn nên không thể tỏ thái độ, trong lòng tức giận nhưng lại chẳng nói gì, cũng không thèm để ý tới Tống Ngọc Trạch nữa.
Tống Trấn thấy Tống Ngọc Trạch ăn rất ít nên gắp thêm mấy đũa thức ăn vào chén của y: "Sao vậy, không thích ăn? Vậy đợi chút nữa dẫn con đi ăn chỗ khác."
Tống Ngọc Trạch lắc đầu, ăn một chút món mà Tống Trấn đã gắp.
Tôn Lê Lê nũng nịu nói với Tống Trấn: "Trấn ca, em cũng muốn anh gắp cho em."
Tống Trấn: "Tay cô bị chặt đứt rồi?"
Nếu là cô gái khác nghe được lời này từ người mình thích thì đã sớm thương tâm khổ sở đến chết rồi. Mà Tôn Lê Lê lại chỉ hừ một tiếng, nói: "Đãi ngộ thật quá khác biệt, đáng ghét."
Tống Trấn cười cười: "Cô cũng không phải con tôi."
Tôn Lê Lê cũng cười, lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu bên má: "Em mới không muốn làm con anh, em muốn làm bạn gái anh. Được không?"
Tống Trấn không nói được, cũng chẳng nói không.
Hắn chỉ xem như Tôn Lê Lê đang nói đùa, căn bản không để trong lòng.
Tống Ngọc Trạch nghe hai người đối thoại cũng không còn tâm trạng ăn uống nữa, y đặt đũa xuống bàn: "Tôi không ăn nữa, hai người ăn đi, tôi ra ngoài đi dạo một chút." Nói xong lập tức đứng dậy rời đi.
Tống Trấn tưởng Tống Ngọc Trạch không thoải mái cũng lập tức đứng dậy đuổi theo.
Tôn Lê Lê thấy hai người bỏ mình ở lại mà đi hết thì tức giận ném mạnh đôi đũa xuống bàn, rất là bất mãn đối với Tống Ngọc Trạch. Lưng tựa vào ghế, ngồi ôm cánh tay nhỏ giọng mắng: "Loại người gì chẳng biết, thật không có tố chất, tôi vẫn còn chưa ăn xong mà."
Tống Ngọc Trạch cũng không biết chính mình xảy ra chuyện gì, nghe Tôn Lê Lê nói thích Tống Trấn mà Tống Trấn lại không cự tuyệt, trong lòng tự dưng bực bội.
Loại cảm xúc này không hề có căn nguyên, không hề có đạo lý, chỉ là rất tức giận rất không vui, không muốn nhìn Tống Trấn cùng cô gái kia thêm một chút nào nữa.
Tống Trấn giữ Tống Ngọc Trạch lại, hỏi: "Sao ăn ít như vậy? Cơ thể không thoải mái?"
Tống Ngọc Trạch nhìn sự quan tâm trong mắt Tống Trấn thì cảm thấy không kiên nhẫn, lạnh lùng nói: "Không cần ông bận tâm, trở về với Tôn tiểu thư của ông đi."
Tống Trấn dở khóc dở cười: "Cái gì mà Tôn tiểu thư của ta, đừng nói linh tinh, cô ấy căn bản chỉ là một tiểu hài tử, sao ta lại có ý khác được chứ."
Trong lòng Tống Ngọc Trạch dễ chịu một chút, nhìn Tống Trấn nói: "Ông biết là được, ông cũng không còn trẻ nữa, đừng dây dưa không rõ với mấy loại nữ hài như vậy, nếu muốn tìm bạn đời thì tìm người nào đứng đắn..." Những lời còn lại đột nhiên không nói được nữa, bị chính mình nghẹn ở cổ họng, thậm chí cảm thấy có chút ủy khuất, vì cái gì y phải nhọc lòng chuyện của Tống Trấn chứ!
Tống Trấn nghe y nói vậy thì nhíu mày: "Chuyện của ta, con đừng quản."
Tống Ngọc Trạch quay mặt đi không nhìn Tống Trấn, cảm giác bực bội lúc nãy lại nổi lên, lạnh lùng nói: "Ông cho rằng tôi rất muốn quản chuyện của ông?"
Không khí giữa hai người đột nhiên cứng lại, Tống Trấn rút một điếu thuốc ra, biểu tình trên mặt thật sự khó coi. Khi nghe Tống Ngọc Trạch kêu hắn đi tìm người khác, hắn liền nhịn không được cảm thấy khó chịu.
Hắn có thể chịu đựng không làm điều gì khiến Tống Ngọc Trạch khó xử, vì sao Tống Ngọc Trạch vẫn luôn muốn đẩy hắn cho người khác?
Lúc này Tôn Lê Lê đi ra, thấy biểu tình hai người đều không tốt liền đi đến bên cạnh Tống Trấn, kéo áo hắn nói: "Trấn ca, anh cãi nhau với Tiểu Trạch?"
Sắc mặt Tống Trấn trầm xuống: "Không có, được rồi, đều lên xe đi."
Nói xong hắn lại đi lấy xe đến đón hai người.
Tôn Lê Lê nói: "Trấn ca, hiện tại vẫn còn sớm mà, em chưa muốn về, em đã mời anh ăn cơm rồi vậy anh có thể chở em đi xem phim không?"
Tống Trấn vốn dĩ muốn cự tuyệt nhưng khi nhìn thoáng qua khuôn mặt lạnh lùng của Tống Ngọc Trạch, liền nói: "Được, vậy tôi đưa Tiểu Trạch về trước."
Tôn Lê Lê vui vẻ hô lên: "Thật sao? Yeah!!! Trấn ca tốt nhất."
Tống Ngọc Trạch đưa tầm mắt hướng về cửa sổ, trên mặt nhìn không ra biểu tình.
Khi đến nơi, không cần Tống Trấn nói thì y đã tự mình bước xuống, đóng cửa xe lại.
Tôn Lê Lê cũng xuống xe, nói với Tống Ngọc Trạch: "Tạm biệt Tiểu Trạch, buổi tối ngủ sớm một chút nha." Nói xong lập tức đi lên ngồi vào ghế phụ.
Tống Trấn cũng chẳng liếc mắt nhìn Tống Ngọc Trạch một cái, lập tức khởi động xe chạy đi.
Tống Ngọc Trạch đứng nơi đó nhìn chiếc xe nghênh ngang phóng đi, trong lòng khó chịu muốn chết, y yên lặng đứng nhìn thật lâu, một lúc sau mới nhẹ nhàng nhả ra một câu: "Tống Trấn, ông khốn kiếp."
Buổi tối Tống Trấn trở về thì nhìn thấy Tống Ngọc Trạch đã trải sẵn chiếu dưới đất cho hắn, còn có gối đầu.
Hắn xoa giữa mày, xem ra là bị đuổi xuống giường.
Kỳ thật Tống Ngọc Trạch chưa ngủ, nghe được tiếng Tống Trấn trở về, trong lòng còn oán giận một câu, rõ ràng nói không có ý tứ gì với cô ta, kết quả đi chơi đến muộn như thế mới về.
Đang lúc nhéo góc chăn tức giận thì nghe được Tống Trấn đứng đó nhẹ giọng nói: "Tiểu Trạch, con ngủ rồi sao?"
Tống Ngọc Trạch vốn dĩ không muốn để ý đến hắn, nghĩ nghĩ một hồi lại dùng ngữ khí không kiên nhẫn nói: "Làm sao?"
Tống Trấn có chút ôn nhu, nhẹ giọng nói: "Ta thấy cơm chiều con không ăn được bao nhiêu nên có mua đồ ăn khuya cho con. Muốn ăn không?"
Tống Ngọc Trạch chẳng biết tại sao trong lòng càng ủy khuất, mới vừa rồi còn để y lại một mình, hiện giờ thì quan tâm mua đồ ăn cho y.
Y trầm mặc trong chốc lát rồi mới ngồi dậy, đi qua nhận lấy thức ăn trong tay Tống Trấn, không được tự nhiên mà nói: "Tôi vì đói bụng nên mới ăn."
Tống Trấn thấy Tống Ngọc Trạch đồng ý ăn đồ hắn mua, tâm tình không vui lúc chiều cũng đột nhiên tốt lên: "Ừ, ta mua cơm thịt sườn con thích, canh cũng còn nóng."
Tống Ngọc Trạch mở phần đồ ăn ra, hạt cơm oánh bạch dưới ánh đèn sắc cam nhìn có vẻ trong suốt no đủ khiến người tức khắc muốn cầm đũa lên ăn.
Tống Trấn ngồi bên cạnh mang theo ý cười, chống đầu xem y ăn.
Tống Ngọc Trạch liếc mắt nhìn hắn, nói: "Ông nhìn chằm chằm tôi ăn cơm làm gì?"
Tống Trấn có chút đáng thương mà nói: "Thật ra ta cũng ăn không no."
Tống Ngọc Trạch: "Vừa rồi ra ngoài với Tôn tiểu thư không ăn gì sao?"
Tống Trấn: "Con còn nói, đều bị con làm cho tức chết rồi, còn kiên nhẫn đâu mà đi chơi với cô ta, ta đã đưa cô ta về từ sớm, ngẫm lại vẫn còn buồn bực nên ở dưới lầu hút thuốc một hồi, nghĩ đến vừa rồi con không ăn gì nhiều liền đi mua cơm cho con." 
Tâm tình Tống Ngọc Trạch nháy mắt tốt lên, thậm chí còn rất tốt, trong mắt y nhanh chóng hiện lên ý cười, khóe miệng cũng cong cong, nhưng lại cố tình lạnh mặt nói: "Ờ."
Y đưa qua một cái muỗng cho Tống Trấn, không được tự nhiên mà nói: "Chia cho ông một nửa, dù sao buổi tối cũng không thể ăn quá nhiều."
Tống Trấn nhanh chóng vào trong bếp lấy một cái chén lại đây, vui vẻ cùng Tống Ngọc Trạch ăn phần cơm này.
Tống Trấn tắm rửa xong, nhìn tấm chiếu được trải sẵn trên mặt đất, cũng không thể mở miệng nói muốn lên giường ngủ, tuy rằng hắn rất muốn ngủ cùng một giường với Tống Ngọc Trạch, dù chỉ là da thịt ngẫu nhiên chạm vào, hắn cũng đã rất thỏa mãn.
Nhưng mà hắn không thể để loại tâm tư này bại lộ ra ngoài cho nên đành không nói gì, ngoan ngoãn ngủ trên mặt đất. Hắn thật có chút ảo não chính mình vì sao hôm nay lại đi chọc giận Tống Ngọc Trạch.
Phòng này rất nhỏ, ngủ dưới đất cũng không thoải mái gì, cơ hồ giữa vách tường cùng chiếc giường chỉ vừa đủ cho một người, Tống Ngọc Trạch nhìn thân hình cao lớn của Tống Trấn nằm  đó, cảm thấy có điểm buồn cười.
Bởi vì bộ dáng nhìn như thế nào cũng thấy thực đáng thương.
Nhưng y cũng không mở miệng kêu Tống Trấn lên giường ngủ, bởi vì mấy ngày nay cùng Tống Trấn ngủ trên một chiếc giường khiến y luôn ngủ không được tốt, chẳng rõ ngọn nguồn cảm thấy khẩn trương.
Hôm nay hai người chia ra ngủ, rất nhanh y đã thiếp đi.
Kết quả ngủ quá tốt, đến nửa đêm Tống Ngọc Trạch muốn đi WC, mơ mơ màng màng quên mất Tống Trấn còn đang nằm bên dưới, một chân dẫm lên bụng Tống Trấn.
Tống Trấn phát ra một tiếng kêu rên, Tống Ngọc Trạch hoảng sợ, trực tiếp vấp chân ngã xuống. Cũng may Tống Trấn phản ứng nhanh, đưa tay ra đỡ mới tránh được việc trán y đập vào ngăn tủ.
Phản ứng đầu tiên của Tống Ngọc Trạch là cơ bắp trên ngực Tống Trấn thật cứng, đâm vào rất đau.
Phản ứng thứ hai là vì sao lúc ngủ Tống Trấn lại không mặc quần áo.
Tống Trấn buồn cười nhìn Tống Ngọc Trạch bị vấp ngã trong lòng ngực mình, duỗi tay ôm y một chút, nhẹ nhàng ở bên tai y nói: "Con đây là tập kích ban đêm sao?"
Tống Ngọc Trạch chỉ cảm thấy âm thanh trầm thấp của Tống Trấn khiến cho tai y phát ngứa, vừa hồng vừa nóng, nhịp tim cũng trở nên mất quy luật. Nếu không phải vì ở trong bóng đêm, Tống Trấn sẽ có thể phát hiện khuôn mặt trắng nõn của Tống Ngọc Trạch đều hoàn toàn đỏ lên.
Tống Ngọc Trạch đột nhiên đẩy Tống Trấn ra, tựa như chạy trốn đi vào nhà vệ sinh.
Y nhìn chính mình mặt đỏ tai hồng trong gương, trong mắt tràn đầy không thể tin tưởng, còn có một ít cảm giác chẳng thể nói rõ.
Bởi vì vừa rồi lúc Tống Trấn ôm y, cùng với giọng hắn nói, phía dưới của y nổi lên phản ứng.
Việc này chứng tỏ điều gì?
Y đối với Tống Trấn lại có loại cảm giác này?
Tống Ngọc Trạch nhìn chính mình trong gương cảm thấy thật xa lạ.
Y ngơ ngác đứng một hồi, các loại cảm xúc đều cuồn cuộn dâng lên, ngũ vị tạp trần đều có đủ, đột nhiên y mở van nước lạnh trực tiếp vọt vào tắm, khiến cho độ ấm trong thân thể nhanh chóng giảm xuống.
Nhưng mà trái tim bất an kia cứ nảy lên, rốt cuộc khó có thể bình tĩnh lại.
Y lau khô thân thể rồi đi ra ngoài, suy sụp ngã vào trên sô pha, nhắm mắt lại, đem khăn tắm phủ lên mặt. 
Lần này gặp lại Tống Trấn, mọi chuyện đã không còn giống lúc trước. Y cảm thấy Tống Trấn rất có cảm giác an toàn, cảm thấy hắn rất tuấn tú, nhìn hắn ở cùng với cô gái khác sẽ khó chịu, Tống Trấn vừa dỗ mình, y lại lập tức vui vẻ.
Y cũng không phải tên ngốc, chỉ cần suy nghĩ cẩn thận thì đã có thể rõ ràng, dường như y thích Tống Trấn rồi.
Chỉ là một người mình đã từng chán ghét như vậy, kết quả lại đi thích người ta, chuyện này có khả năng sao?
Đồng thời, người này cũng chính là cha của mình.
Tống Ngọc Trạch cảm thấy dường như bản thân mình đã phát hiện ra một việc thập phần khó lường.