Trời Giáng Hiền Phu

Chương 26






 
 
Kinh hồn Cổ bảo, như cái tên, là mật thất chạy trốn có chủ đề nhà ma, còn chia làm lầu trên lầu dưới, đoán chừng không hơn một tiếng thì không ra được, Halloween hàng năm Tô Hữu Hữu đều đi càn quét các nhà ma giải trí, nhưng mật thất chạy trốn chủ đề nhà ma vẫn là lần đầu tiên, đây cũng không phải là đơn giản vào lượn một vòng rồi ra, còn phải tìm manh mối giải câu đố dưới bầu không khí kinh khủng mới ra ngoài được.
 
Lúc bọn họ đi vào tròng mắt tương đối bị hấp dẫn, dù sao đều là người cao hơn mặt biển như vậy, mà làm Tô Hữu Hữu là người duy nhất thấp bé cảm thấy áp lực to như núi.

 
Cô nắm tay Chung Dực, tiến đến bên tai anh nhỏ giọng nói: “Anh sợ ma không?”
 
Ma?
 
Ở trên chiến trường từng thấy máu chảy thành sống, xác chết khắp nơi, sao lại sợ ma quỷ gì đó? Đây vốn gần như là địa ngục trần gian rồi.
 
Chung Dực lắc đầu một cái.
 
“Vậy thì tốt, anh nhớ kỹ lát nữa ma quỷ xuất hiện đều là người giả trang, anh ngàn vạn lần không thể ra tay đánh người ta.”
 
Chung Dực nghe vậy nhíu lông mày lại, xem anh là loại người thô lỗ tùy tiện động thủ kia sao?

 
Tô Hữu Hữu không thấy Chung Dực nhíu lông mày, bởi vì bọn họ đã tiến vào bên trong “Cổ bảo”, hiệu quả chiếu sáng xanh đỏ bên trong nhanh chóng làm mù mắt Tô Hữu Hữu, làm nhà ma kiểu châu Âu không thể dùng màu khác sao! Có thấy thô tục hay không!
 

Mật thất chạy trốn này không giống với những cái khác, cũng không phải chạy khỏi một căn phòng là có một căn phòng khác xuất hiện, mà là sưu tập manh mối được phân bố ở mỗi căn phòng, cuối cùng mở ra cửa lớn thoát ra ngoài, nếu như muốn nhanh đi ra ngoài thì chia nhóm là lựa chọn tốt nhất.
 
Quả nhiên có người bắt đầu đề nghị: “Hai người chúng tôi một nhóm, chia làm bốn nhóm, trên lầu hai nhóm, dưới lầu hai nhóm, phân công nhau tìm manh mối, cuối cùng tập hợp ở lối ra, người tìm nhanh hơn cũng có thể đi trợ giúp những nhóm khác.”
 
Tống Thiên Tranh muốn cùng một nhóm với Tô Hữu Hữu, thấy cô dính sát vào Chung Dực thì lưỡng lự, cứ lưỡng lự như vậy, cô ấy đã bị chàng trai trước đó lôi đi: “Thiên Tranh, hai chúng ta một nhóm.” Tống Thiên Tranh thật không vui khi cùng nhóm với anh.
 
Tô Hữu Hữu nhìn thấy lại thở phào nhẹ nhõm, cô từ trước đến giờ trọng bạn khinh sắc, nhưng bây giờ quả thật không yên lòng giao Chung Dực cho người khác, vẫn là tự mình dẫn đi thì tốt hơn.
 
Tô Hữu Hữu và Chung Dực được phân công trên lầu, nhóm còn lại đi lên lầu cũng là một nam một nữ, hình như là một đôi tình nhân, cô gái còn cao hơn Tống Thiên Tranh, chàng trai cao hơn một mét chín, ôm eo cô gái, cứ thế ôm nữ hán* cao hơn một mét tám lại cảm giác như nhìn chim nhỏ nép vào người, trái lại “Một đôi” này của Tô Hữu Hữu kín đáo hơn nhiều, chỉ là nắm tay mà thôi.
 
(*: Ý chỉ những cô gái về tính cách hoặc là ngoại hình giống đàn ông.)
 
Cầu thang lên lầu làm bằng gỗ, đạp lên sẽ vang lên tiếng kẽo kẹt, hơn nữa còn rất hẹp, không có tay vịn mà chỉ có tường, ánh sáng xung quanh lại tối, vì an toàn, Tô Hữu Hữu ôm cánh tay Chung Dực, một tay đỡ tường, chậm rãi đi lên phía trên.
 
Tô Hữu Hữu thần kinh căng thẳng quan sát tình huống xung quanh, sự chú ý của Chung Dực lại hoàn toàn nằm trên cánh tay, vật mềm mại trên cánh tay này là cái gì? Anh cúi đầu liếc một cái, cánh tay của anh đang sát vào nơi nhô ra trước ngực của Tô Hữu Hữu, xúc cảm mềm mại như vậy…..
 
Đột nhiên, cô gái phía trước hét lên một tiếng nhào vào trong ngực bạn trai, Tô Hữu Hữu bị tiếng thét chói tai làm cho sợ hết hồn, hai cánh tay chăm chú ôm lấy tay của Chung Dực, cánh tay của Chung Dực liền vùi lấp vào trong khe, cảm nhận cảm giác hai mặt giáp công……….
 
Tô Hữu Hữu hô lên: “Làm sao vậy!”
 
Cô gái phía trước trả lời: “Làm em sợ muốn chết! Ở trên đột nhiên rơi xuống một cái xác chết thắt cổ!”
 
Trời ạ, tôi còn tưởng thế nào!
 
Tô Hữu Hữu buông lỏng tay Chung Dực ra, kéo tay anh lớn mật đi về phía trước: “Hai chúng ta mở đường đi, chưa bị ma ở đây hù chết đã bị người hù chết trước rồi.”
 
Đi hết cầu thang thỉnh thoảng đụng phải vài thứ đáng sợ, ngay sau đó là cầu treo, lơ lửng giữa không, trực tiếp nhìn xuống là có thể nhìn thấy lầu một, Tô Hữu Hữu kinh hãi, cô không sợ trời không sợ đất nhưng lại sợ độ cao, hơn nữa cầu treo loạng chà loạng choạng, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
 
Cô nhìn Chung Dực bên cạnh một chút, mắt anh nhìn về phía trước tựa như không căng thẳng chút nào, cô yên lặng mà giơ cánh tay Chung Dực lên, để anh ôm vai mình, nhỏ giọng nói: “Mượn cái ôm của anh một chút, tôi sợ độ cao.” Nói xong tự mình ôm eo Chung Dực, eo này cường tráng, cơ bụng chặt chẽ, tim Tô Hữu Hữu tức thì ổn định được một nửa.
 
Ngực của Tô Hữu Hữu trực tiếp kề sát vào eo của Chung Dực, cả người Chung Dực cũng không ổn, nhưng cảm thấy Tô Hữu Hữu có chút run, chỉ có thể đè lại sự rối loạn trong lòng, ôm vai cô, thấp giọng nói: “Đừng sợ.”
 
Giọng nói trầm thấp từ tính này khiến lòng Tô Hữu Hữu run lên, cô ngước mắt nhìn về phía anh, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên mặt anh, một lớp ấm áp mông lung, anh cười khẽ với cô một cái, có loại yên tâm khiến người ta không nói ra được, cô “Ừ” một tiếng, dựa vào trong ngực anh.
 
Cô rất hiếu thắng, lúc Cận Hương khuyên cô tìm bạn trai cô đều khinh thường, một mình cô rõ ràng có thể sống rất tốt, tại sao phải có bạn trai cho thêm phiền phức? Nhưng vào giờ phút này, cô dường như đã hiểu rõ hàm nghĩa của bạn trai, đại khái là lúc cô yếu ớt, có thể có một người bảo vệ cô trong lòng nói với cô “Đừng sợ”.
 

Rõ ràng là cảm giác có người để ỷ lại tốt hơn nhiều, hà tất phải một mình cậy mạnh?
 
Vượt qua cầu treo, cuối cùng cũng trống trải, mở cửa căn phòng đầu tiên ra, bên trong có một người mặc váy bồng bồng kiểu Anh trước đây, tóc rối che khuôn mặt, trên người đều là vết máu, cô ấy đang một mình múa điệu múa xã giao, ánh sáng duy nhất chiếu trên người cô ấy, cô đơn lại quỷ dị.
 
Một cô gái khác nói: “Căn phòng này quá kinh khủng rồi! Hai người tìm ở đây đi, chúng tôi đến chỗ khác.”
 
Tô Hữu Hữu cũng không sợ, đều là người thật giả trang thì có cái gì đáng sợ, cô buông tay Chung Dực, trong lòng bàn tay hai người đều có lớp mồ hôi mỏng, Tô Hữu Hữu móc ra khăn giấy đưa cho anh lau: “Chung Dực, hai chúng ta tách ra đi tìm, nhìn thấy có vật gì kỳ lạ thì cứ cầm trước, phát hiện phù hiệu gì kỳ lạ thì gọi tôi.” Nói xong đi vào trước.
 
Sự ấm áp mất đi, Chung Dực còn chưa thích ứng được, nhưng vẫn rất nghe lời đến nơi khác tìm kiếm.
 
Tô Hữu Hữu ngồi xổm trước một cái tủ lục từng cái ngăn kéo, lục rất kỹ lưỡng, lục rồi lục cảm thấy có tóc dài quét trên mặt cô, cô tưởng Chung Dực dùng tay vẫy, không hề phòng bị quay đầu sang.
 
Một khuôn mặt bị đèn chiếu từ dưới lên hiện ra vết máu xuất hiện gần cô trong gang tấc, Tô Hữu Hữu đang ở trạng thái thả lỏng bị sợ đến trở tay không kịp, hét lên một tiếng rồi nhảy lên, chạy về phía Chung Dực cách đó không xa, trực tiếp nhào vào trong ngực anh: “Má ơi! Hù chết trẫm rồi!”
 
Chung Dực bị cô nhào đến mà trở tay không kịp, theo bản năng giữ lấy eo ôm chặt cô lại.
 
Tô Hữu Hữu tỉnh táo lại đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, thứ cưng cứng ở bụng dưới của cô là gì? Dù sao cô cũng từng xem qua H văn, trong nháy mắt liền phản ứng lại, vội vàng đẩy Chung Dực ra, cũng không biết là nên giận hay nên cười.
 
Chung Dực thật ghê gớm, dưới tình huống này anh còn có thể có phản ứng sinh lý! Thật là mạnh mẽ!
 
Cái này cũng không thể trách Chung Dực, hôm nay anh vừa mới trải qua loại động tác sơ cấp đó là nắm tay con gái, còn chưa kịp thích ứng, liền trực tiếp bước đến loại đụng chạm này, trong lúc nhất thời sao anh có thể bình tĩnh được?
 
Nhưng anh cũng không ý thức được lý do Tô Hữu Hữu đột nhiên đẩy anh ra, là xấu hổ giống anh sao?
 
Tô Hữu Hữu nhìn vẻ mặt anh ngây thơ như vậy, nhưng phản ứng sinh lý lại không ngây thơ như thế, buồn bực xoay người, đem sự xấu hổ đều rơi trên người con “Ma”: “Cô chính là dọa con gái sợ đúng không! Có bản lĩnh thì cô đi dọa anh ấy đi! Có phải cảm thấy tôi dễ dọa không? Tôi là quán quân Judo khu vực, cô muốn thử một chút không?” Nói xong đá một cước quét qua tóc cô ta.
 
Con “Ma” ở bên cạnh xem náo nhiệt yên lặng lùi lại mấy bước, giải thích: “Ông chủ nói, dọa nữ là chính.” Giọng nói lại là nam.
 
Vừa nghe là nam Tô Hữu Hữu liền chống eo không khách khí nói: “Té sang một bên! Còn tới nữa tôi liền đánh anh!” Nói xong tiếp tục kéo ngăn kéo.
 
“Ma” cũng hết chỗ nói, hóa trang thành “Ma” như vậy còn gặp phải quỷ, cô gái này vạm vỡ như thế…..
 
Thế nhưng ông chủ nói rồi, không đáng sợ trừ tiền lương, “Ma” lại tiến đến bên cạnh Chung Dực, chuẩn bị dọa Chung Dực, Chung Dực luyện võ nhiều năm như vậy là luyện chơi sao? Tai rất thính, anh ta mới tới gần đây, Chung Dực đã trực tiếp nắm lấy cánh tay anh ta dễ dàng đè lại.
 
“Ma” bị đau nói: “Anh trai! Anh trai! Em sai rồi! Em không dọa anh nữa!”
 
Chung Dực lúc này mới buông lỏng tay, vừa rồi anh ta dọa Tô Hữu Hữu anh đã muốn dạy dỗ anh ta rồi.
 
“Ma” tội nghiệp ngồi chồm hổm ở góc tường, thấy hai người họ không tìm được manh mối còn nhắc nhở: “Ở trong chụp đèn của đèn bàn, hai người đi nhanh đi, ông chủ giám sát không thấy tôi làm việc sẽ trừ lương của tôi.”
 

“Không nói sớm!” Tô Hữu Hữu tìm ra được manh mối sải bước đi ra khỏi căn phòng.
 
Trải qua khúc nhạc đệm vừa rồi, Tô Hữu Hữu hoàn toàn thoát ly khỏi bầu không khí khủng bố, ở một mình với Chung Dực làm cô có chút không được tự nhiên, liền kết hợp với Chung Dực sử dụng bạo lực thu thập tất cả manh mối ở lầu hai, quả thực là mật thất chạy trốn bạo lực nhất trong lịch sử…..
 
Xuống lầu không cần đi cầu treo, ở cuối lầu hai có một con đường khác, Tô Hữu Hữu lúc này không ôm cánh tay Chung Dực nữa, tự mình đi xuống trước, Chung Dực đối với sự lạnh nhạt đột ngột của Tô Hữu Hữu có chút không hiểu được tình hình, yên lặng đi theo sau cô.
 
Giúp người ở lầu một tìm manh mối, bọn họ rất nhanh đã đi ra ngoài, ông chủ phát huân chương, đến Tô Hữu Hữu thì dừng lại: “Hai vị tôi sẽ không cho, nguyên nhân cụ thể hai người nên tự biết.”
 
Tô Hữu Hữu căn bản không thèm gì thứ đồ chơi này, lấy điện thoại của mình về, vừa nhìn đã thấy ba cuộc gọi nhỡ, đều là Dịch Tiêu Đồng.
 
Cô nhấn nút gọi lại: “A lô, học trưởng, làm sao vậy?”
 
Giọng điệu Dịch Tiêu Đồng có loại cảm giác thở phào nhẹ nhõm: “Hữu Hữu, em đang ở ngoài sao?”
 
“Đúng vậy, mới vừa chơi chạy trốn mật thất xong, không thể mang điện thoại vào.”
 
Dịch Tiêu Đồng hiểu ra nói: “Vậy à, vậy bây giờ em về nhà chưa? Anh tìm em lấy laptop.”
 
Tô Hữu Hữu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã bảy giờ rồi: “Tụi em lập tức trở về, nơi này cách nhà không xa, anh đang ở đâu?”
 
Dịch Tiêu Đồng không sốt ruột chút nào nói: “Ở dưới lầu nhà em, anh đợi em một lúc nữa.” Giọng điệu ung dung này giống như là không phải anh đã đợi dưới nhà cô một tiếng đồng hồ rồi vậy.
 
Đang ở dưới lầu nhà cô! Nhất định là đã đợi lâu rồi, Tô Hữu Hữu lập tức nói: “Gọi hàng xóm mở cửa lớn giúp anh đi, lát nữa em sẽ gửi mật khẩu nhà qua Wechat cho anh, anh vào nhà chờ đi.”
 
Dịch Tiêu Đồng có chút khó xử: “Cái này không được đâu.” Chủ nhân không có ở nhà anh vào không thích hợp lắm.
 
“Ôi chao, không sao, chúng ta là quan hệ gì, được rồi em cúp máy trước, lập tức về ngay!” Cúp máy xong Tô Hữu Hữu liền gửi mật khẩu nhà qua Wechat cho anh, loại phú hào như Dịch Tiêu Đồng cô còn sợ bị mất đồ sao?
 
Chung Dực ở bên cạnh nghe thấy toàn bộ liền nhíu mày, sao người đó lại tới nữa rồi……..