Trời Biết Đất Biết, Chỉ Mình Em Biết

Chương 7: 7




TRỜI BIẾT ĐẤT BIẾT, CHỈ MÌNH EM BIẾT
Tác giả: Tần Phương Hảo
Người dịch: Tặng cậu câu chuyện
_________________________________________________
Ngoài cửa sổ mưa to gió lớn, đây là trận mưa đầu tiên sau hơn một tháng nay, vừa hay làm giảm bớt cái nóng bức của mùa hè trong suốt những ngày qua.
Từ giờ đến lúc thi chỉ còn mấy ngày nữa, trên lớp tự học buổi chiều, Phạm Mân Đình đứng trên bục giảng, dặn dò mấy thứ liên quan đến chuyện thi cử.

Nghe nói lần thi này không phải do nội bộ trong nhà trường ra đề, mà sẽ dùng đề chung cho cả thành phố, độ khó sẽ không quá cao, chủ yếu là để tiếp thêm lòng tin cho các em học sinh trước khi chính thức bắt đầu lên lớp mười hai.

"Câu hỏi kiểm tra trong đề thi tôi đã xem qua rồi, chỉ cần trả lời cẩn thận, tôi tin rằng các em có thể đạt được thành tích khiến bản thân hài lòng.

Nhưng!" Phạm Mân Đình dùng ngón trỏ gõ vào bàn giáo viên, "Bắt đầu từ kỳ thi này, chúng ta đều phải thực hiện theo quy cách của một kỳ thi đại học.

Phiếu trả lời trắc nghiệm cũng giống với lúc thi đại học, mỗi một câu đều phải tô đúng vào vị trí tương ứng, giáo viên chấm thi sẽ chỉ nhìn đáp án được ghi trong phần quy định, viết ra bên lề ngoài hoặc tô sai vị trí thì đều không được tính điểm."
Mọi người đều đang tập trung, ghi nhớ lời cô Phạm dặn, còn Lộ Hủ nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, phong cảnh bên ngoài bị chìm trong màn mưa lớn không nhìn rõ được.

"Lộ Hủ!" Đi kèm với tiếng gầm giận dữ, là một viên phấn chuẩn xác đáp lên quyển sách giáo khoa của Lộ Hủ.


Ở lớp năm, bị Phạm Mân Đình trách mắng là chuyện thường xuyên như cơm bữa.

Nhưng đây là lần đầu tiên Lộ Hủ bị răn đe.

Vậy nên tất cả mọi người đều hướng ánh mắt nhìn về phía cô.

Cô vội vàng thu tâm tư của mình lại.

Một lát sau, Hàn Thạc dùng khuỷu tay huých vào người cô: "Đang nghĩ gì thế?"
Lộ Hủ luôn cảm thấy như Phạm Mân Đình đang nhìn mình chằm chằm, vậy nên cô chỉ đành xé một mẩu giấy nhỏ bên góc quyển vở, viết trả lời Hàn Thạc, "Cậu thử nói xem sau khi khai giảng thì sẽ thế nào."
Hàn Thạc nhỏ giọng nói: "Nhìn dáng vẻ cô Phạm thế này, không giống người sắp bị đổi."
Lộ Hủ vốn đang nghĩ tới chuyện chuyển phòng học, nhưng Hàn Thạc không nhận ra, cô chỉ đành đâm lao thì phải theo lao, múa bút thành văn trên mẩu giấy nhỏ: "Lần trước trước khi vào lớp, mình đã nhìn thấy cô ấy khóc rồi."
Hàn Thạc hơi ngây ra một chút, lập tức nói: "Có lẽ họ sẽ chuyển cô ấy xuống dẫn dắt học sinh mới, dù sao thì cũng sẽ không đuổi việc cô ấy đâu, cậu đừng nghĩ vớ vẩn."
Dặn dò nhắc nhở mấy nội dung trong kỳ thi xong, Phạm Mân Đình đặt phấn xuống, phủi phủi bụi phấn trên tay mình.
"Thời gian thi là thứ năm và thứ sáu, chủ nhật là họp phụ huynh." Phạm Mân Đình viết bốn hàng chữ lên bảng đen, đó là thời gian thi cụ thể của từng môn học, cô Phạm gõ vào bảng, yêu cầu mọi người ghi chép thời gian thi lại.

"Thứ tư được về sớm hơn hai tiết, mọi người nhớ dọn vệ sinh lớp học, bỏ hết những đồ đạc ở trong ngăn bàn và tủ đựng đồ đi nhé, sau khi khai giảng là phải chuyển phòng học rồi, trước khi đi thì quét dọn lớp học cho sạch vào, để lại cho các đàn em lớp dưới và phụ huynh học sinh ấn tượng tốt, đừng để người ta vừa mới đặt chân vào lớp đã thấy bẩn thỉu bừa bộn đấy."
Nói đến vấn đề chuyển phòng học, dưới lớp bắt đầu vang lên tiếng bàn tán ồn ào.
Lộ Hủ hỏi Hàn Thạc: "Lớp chúng ta và lớp sáu còn được học chung một tầng không?"

Hàn Thạc không nghe rõ.
Lộ Hủ lại lớn tiếng hỏi thêm một lần nữa, nhưng không biết tại sao đúng lúc ấy cả lớp đột nhiên im bặt, chỉ còn lại duy nhất giọng nói của cô vang vọng trong phòng học.
Hôm nay cô thật sự quá đen đủi.

Mọi người bỗng nhiên cười ầm lên, Phạm Mân Đình dùng khăn lau bảng nặng nề đập lên bàn giáo viên ba cái.

"Phòng học phân chia như thế nào còn chưa có quyết định chính thức, đây cũng không phải chuyện mà các em cần bận tâm, trước khi khai giảng sẽ thông báo đến mọi người dưới hình thức tin nhắn.

Sắp phải thi rồi, đem tâm tư đặt vào chuyện thi cử mới là quan trọng nhất." Phạm Mân Đình ý tứ sâu xa liếc nhìn Lộ Hủ một cái, "Nếu đã không nỡ rời xa lớp sáu như vậy, thì em dứt khoát ngồi sang lớp đó mà học luôn đi là được rồi."
Lộ Hủ nghĩ bụng, cô đang cầu còn không được đây.

***
Hết tiết tự học là được tan học, Lộ Hủ từ nhà vệ sinh trở lại lớp, Trương Vãn Ức đứng ở cửa lớp sáu chặn cô lại.
"Nghe nói lúc nãy trên lớp cậu bị cô Phạm tóm sống mấy lần liền?" Trương Vãn Ức kéo lấy Lộ Hủ từ sau lưng, khoác vai bá cổ cô.

Mới có mấy phút mà đã nghe được tin đồn rồi, chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là tên miệng lớn Hàn Thạc lại bép xép rồi.

Lộ Hủ tức đến bật cười: "Có phải Hàn Thạc lại phát sóng trực tiếp tin vịt cho cậu không?"
Trương Vãn Ức bắt chước theo giọng điệu của Phạm Vân Đình nói: "Nếu đã không nỡ rời xa lớp sáu như vậy, thì em dứt khoát ngồi sang lớp đó mà học luôn đi là được rồi, ha ha ha ha, buồn cười quá đi mất, cậu chưa từng bị cô Phạm mắng bao giờ đúng không? Lộ Hủ à, you also have today!"

"Chẳng phải cậu cũng là khách quen bên miệng cô Phạm đấy thôi, chó còn chê mèo lắm lông!"
"Đừng có đứng ngốc ở đó nữa, mau giúp mình một việc." Trương Vãn Ức kéo Lộ Hủ vào phòng học của lớp sáu.

Trên bảng báo tường phía cuối phòng học lớp sáu có dán rất nhiều ảnh, đều là những bức ảnh đời thường của những học sinh trong lớp đó.

Lão Chương bảo phải giữ gìn mấy tấm ảnh này, đợi đến khi chuyển tới lớp học mới lại dán chúng lên.

Trương Vãn Ức giẫm chân lên một chiếc ghế, bóc những bức ảnh kia xuống rồi đưa cho Lộ Hủ, Lộ Hủ phủi sạch bụi bặm rồi xếp chúng lại, hai người phối hợp ăn ý.

Ảnh của Khúc Tu Ninh cũng nằm trong số đó.

Tấm ảnh đó của anh được chụp ở Phần Lan, chàng thiếu niên ngồi bên cạnh vòng tròn đánh dấu Bắc Cực, nhìn thẳng vào ống kính vui vẻ giơ tay hình chữ "V".
Lúc đó tóc anh ngắn hơn bây giờ một chút, đường nét rõ ràng trong sáng, tràn ngập ánh mặt trời, con ngươi của anh sáng ngời tựa một vì sao trong dải ngân hà.

Hơi thở mạnh mẽ ấy thậm chí còn xuyên thấu qua lớp giấy, đâm thẳng vào Lộ Hủ.

Cô chỉ có thể thông qua bức ảnh này, tưởng tượng ra cuộc đời đầy màu sắc của anh.
"Cậu nhìn tấm ảnh này của lão Chương đi, xấu quá đi mất." Không biết Trương Vãn Ức đã nhảy từ trên ghế xuống từ bao giờ, cầm một tấm ảnh của lão Chương giơ ra trước mặt Lộ Hủ.

Trong lúc hoảng loạn, Lộ Hủ nhanh như chớp nhét tấm ảnh của Khúc Tu Ninh vào trong túi quần đồng phục, rồi tiếp lời Trương Vãn Ức: "Đây có lẽ là bức ảnh đẹp trai nhất của lão Chương rồi đấy."
Trương Vãn Ức cười lớn.

Hai người các cô đang cười đùa vui vẻ, Lộ Hủ hơi lùi về sau một bước, chẳng may giẫm phải chân của một ai đó.
Cô lảo đảo không đứng vững, người bên cạnh nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cô.
Lộ Hủ quay đầu lại nhìn, Khúc Tu Ninh đang đứng ngay đằng sau cô, bàn tay vẫn giữ trên cánh tay cô.

Chắc là do có tật giật mình, cô lập tức trở nên vô cùng dè dặt.

"Xin, xin, xin lỗi cậu."
Khi bốn mắt nhìn nhau, Khúc Tu Ninh đứng ở khoảng cánh gần đưa mắt nhìn cô gái một chút, làn da trắng mịn, bên khoé mắt có một nốt ruồi lệ, tinh tế mà đặc biệt.

Bản thân mình suýt nữa thì ngã, mà còn nói xin lỗi người khác, trong lòng anh bỗng loé lên câu nói này.

Anh đáp một câu "không sao", nhàn nhạt, hình như thực sự không sao thật.

"Chỗ còn lại để tôi làm nốt cho." Anh ngẩng đầu lên nhìn, quay người nói với Lộ Hủ một câu, "Cậu vất vả rồi."
"Không có gì..." Chỉ cần có Khúc Tu Ninh ở đây, cô lại giống như mắc phải chứng mất ngôn ngữ vậy, mấy câu nói lúc pha trò chọc cười cùng Trương Vãn Ức thì bây giờ một câu cô cũng không thốt nên nổi.

Anh nhanh chóng đem mấy bức ảnh còn sót lại bên trên tháo hết xuống, thậm chí còn không cần đứng lên ghế.

Xong xuôi mọi việc, Khúc Tu Ninh phủi bụi trên tay, thuận miệng hỏi: "Sau khi khai giảng lớp chúng ta phải chuyển sang tầng hai của toà bên kia thật à?".

Ra chương nhanh nhất tại [.