Trêu Nhầm

Chương 57




Edit: Sexy dance cho Giang Triệt xem (Kai’Sa Team)
Bạn beta có lời muốn nói: Editor đặt tên không có miếng liêm sỉ nào luôn á.
 


 
Sau khi Trịnh Thư Ý nói xong, không cảm thấy có gì không đúng, nhưng Thời Yến chống trên người cô lại bất động.
 
Lúc lâu sau, anh mới thở dài nặng nề.
 
Thời điểm như thế này bị cô phá hủy không khí, thật sự hơi…
 
Bước đi trên ranh giới sắp sụp đổ.
 
Trịnh Thư Ý mơ màng phất tay, đẩy anh ra dễ như trở bàn tay,
 
Thời Yến thuận thế ngồi cạnh cô, trơ mắt nhìn cô nửa ngày không hề đứng lên, cũng không đưa tay ra giúp.
 
Cả người Trịnh Thư Ý hơi mềm nhũn ra, đầu cũng choáng váng. Thời Yến không giúp cô, cô không bực, tự khom lưng xỏ dép vào, vịn tường đi vào phòng tắm.

 
“Vậy em đi tắm đây.”
 
Thời Yến ngồi trên ghế sofa, ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô đi, hơi bất đắc dĩ nhưng lại vô thức cong khóe môi.
 
Trịnh Thư Ý uống một ít rượu mà lại trở nên rất dịu dàng ngoan ngoãn, nói cũng rất có lý.
 
Hơi khác mọi ngày, giống một người bình thường hơn.
 
Nhưng lại khiến người ta có chút không quen.
 
Thời Yến nghĩ đến đây, cảm thấy có phải mình có ít tiềm chất cuồng bị ngược đãi hay không.
 
Anh ngửa đầu dựa vào ghế sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi, ngón tay không khống chế được sờ lên môi mình, dư vị kiều diễm kia chưa hoàn toàn biến mất.
 
Trong phòng tắm nhanh chóng truyền ra tiếng nước, Thời Yến lại tiếp tục mở to mắt, nhìn về phía phòng tắm, nới lỏng cà vạt.
 
——
 
Trịnh Thư Ý tắm rửa sấy tóc xong, cảm giác đầu nặng chân nhẹ vơi đi một chút, nhưng lại buồn ngủ không mở nổi mắt nữa.
 
Cô mặc đồ ngủ chậm rãi đi ra, Thời Yến vẫn còn ở nhà cô.
 
Anh ngồi trên ghế sofa, yên lặng như ngủ thiếp đi rồi.
 
Trịnh Thư Ý dừng một chút, chậm rãi đến gần ghế sofa, khẽ gọi: “Thời Yến?”
 
Không có động tĩnh.
 
Trịnh Thư Ý đưa tay chọc chọc mặt anh, “Thời Yến? Ngủ rồi sao?”
 
Người này vẫn không động đậy, hơi thở bình ổn kéo dài.
 
Trịnh Thư Ý đứng lên, vuốt tóc, “Vậy anh cứ tự nhiên nhé, em ngủ trước đây.”
 
Nói xong, cô đứng dậy lại bị anh túm lấy tay.
 
Anh lập tức dùng chút sức, Trịnh Thư Ý bị kéo trở về.
 
Cô biết Thời Yến không ngủ, chỉ hơi mệt nên bây giờ cũng không mở to mắt.
 
Trịnh Thư Ý ngồi cạnh anh, co chân lại, hai tay đặt lên đầu gối, bày ra dáng vẻ muốn nói chuyện công việc.
 
“Thời Yến, hôm nay em uống rượu, nghĩ rất nhiều, sau đó có lẽ cũng nói hơi nhiều, anh đừng chê em phiền nhé.”
 
Thời Yến “Ừ” một tiếng.
 
“Có lúc nào em nói ít à?”
 
“…”
 
Trịnh Thư Ý hơi buồn bực với cái kiểu quái gở của anh, “Nói nghiêm túc với anh đấy, xem ra anh uống rượu vào vẫn đáng yêu hơn.”
 
Thời Yến: “Ừm, em cũng thế.”
 
“Anh có ý gì?” Trịnh Thư Ý hoàn toàn không cảm thấy Thời Yến đang khen mình, “Anh thấy bình thường em không đáng yêu?”
 
Thời Yến mở mắt ra, thần sắc thả lỏng, không liếc nhìn người bên cạnh một cái.
 
“Cũng vẫn yêu được.”
 

Ở trong tai của Trịnh Thư Ý, câu “Cũng vẫn yêu được” chẳng khác gì “Anh làm trái lương tâm khen em một câu đáng yêu đã được chưa?”
 
Chắc cũng chỉ có mỗi Thời Yến khen người khác với vẻ mặt lạnh lùng.
 
Trịnh Thư Ý thật sự càng nhớ Thời Yến uống nhiều.
 
Còn Thời Yến không chờ nổi đoạn sau, chậm rãi ngồi thẳng dậy xoa cổ, hững hờ nói: “Em nói đi.”
 
Trịnh Thư Ý rất buồn ngủ, không muốn lãng phí thời gian nữa, vào thẳng vấn đề chính.
 
“Trước lúc đi tắm em đã định nói với anh rồi, kết quả bị anh cắt ngang…”
 
Thời Yến co khuỷu tay lại, chống trên ghế sofa sau đầu Trịnh Thư Ý, khóe môi hơi cong, gợi ra nụ cười nhẹ.
 
“Anh cắt ngang? Em chắc chưa?”
 
Trịnh Thư Ý chột dạ, đảo mắt sửa lại tóc, không đổi sắc mặt: “Ai cắt ngang không quan trọng, dù sao em muốn nói với anh là ——”
 
Cô ngẩng đầu, cố chịu cơn buồn ngủ, ánh đèn ôn dịu chiếu vào đôi mắt mông lung.
 
Lúc này Thời Yến đang điều chỉnh tư thế ngồi, cảm thấy trong phòng hơi bí, đang định đứng lên mở cửa sổ.
 
“Em thật sự thích anh.”
 
“Không liên quan gì đến kịch bản cả.”
 
“Mặc dù đúng là mục đích ban đầu của em không đơn thuần, anh cũng biết rồi, em không biết nên làm thế nào…”
 
“Dù sao bây giờ em cũng thật sự thích, thích anh.”
 
Nói xong, Trịnh Thư Ý căng thẳng nhìn Thời Yến.
 
Lời này xem như là cô nghiêm túc tỏ tình nhỉ, mặc dù nói năng hơi lộn xộn chút.
 
Không biết Thời Yến sẽ đáp lại thế nào.
 
Thời Yến chậm rãi quay đầu, ánh mắt sáng rực nhìn vào mặt Trịnh Thư Ý, vẻ dịu dàng cũng nóng lên.
 
Trong chốc lát, Trịnh Thư Ý cảm thấy anh khác lạ.
 
Nhưng khi anh mở miệng, vẫn là Thời Yến.
 
“Ồ? Em chứng minh kiểu gì đây?”
 
Trịnh Thư Ý: “…Cái này phải chứng minh thế nào? Muốn em móc tim ra cho anh xem à?”
 
Thời Yến có vẻ như đang nghiêm túc tự hỏi.
 
Trịnh Thư Ý càng căng thẳng hơn, vì say rượu nên nhìn hơi ngốc.
 
Lúc lâu sau, Thời Yến nghiêng đầu.
 
“Nếu có một ngày anh phá sản, em sẽ kiếm tiền nuôi anh chứ?”
 
Biểu cảm của anh quá nghiêm túc, không hề giống đang nói đùa khiến Trịnh Thư Ý không biết mình say hay Thời Yến mới say.
 
“Chỉ vậy thôi?”
 
“Em tưởng nuôi anh đơn giản lắm à?” Thời Yến cười, “Nuôi anh không dễ đâu, chi phí ăn mặc không dễ chiều.”
 
“…”
 
Trịnh Thư Ý: “Ý anh là muốn ăn cơm mềm*?”
 
*Ăn cơm mềm: đàn ông con trai sống bám vào phụ nữ.


 
“Hửm?” Thời Yến nhướng đuôi lông mày, “Dạ dày anh không tốt lắm, ăn cơm mềm chút thì có sao?”
 
“…”
 
Không nói chuyện nữa.
 
“Em nói nghiêm túc với anh đấy, sao mà anh lại ngây thơ vậy cơ chứ.” Trịnh Thư Ý đứng lên, vẻ mặt đầy ghét bỏ, “Em đi ngủ đây.”
 
Thời Yến: “Sớm thế à?”
 
“Đúng thế, mai còn phải đi làm.” Trịnh Thư Ý đi từng bước vào phòng.
 
“Không thì lấy gì nuôi anh.”
 
“…”
 
Thấy Thời Yến không có động tĩnh, Trịnh Thư Ý thật sự vào phòng, khép cửa lại, chui vào ổ chăn.
 
Hồi lâu sau, cuối cùng phòng khách cũng truyền đến tiếng bước chân.
 
Thời Yến đứng bên giường, im lặng nhìn cô.
 
Trịnh Thư Ý đã tắt đèn, chỉ có thể nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ để nhìn Thời Yến.
 
Đôi mắt anh trong bóng tối vẫn sáng như vậy.
 
Nhìn nhau thật lâu, Trịnh Thư Ý chậm rãi kéo chăn lên che đi nửa gương mặt.
 
“Giường… em nhỏ lắm, không chứa được hai người.”
 
Thời Yến lành lạnh nhìn cô một cái.
 
“Anh bảo này, anh không cần chi phí ăn mặc nữa.”
 
Trịnh Thư Ý: “?”
 
Thời Yến: “Anh không ngủ trên ga giường màu hồng này đâu.”
 
Trịnh Thư Ý: “…”
 
Cô hừ lạnh một tiếng, quay người đưa lưng về phía anh.
 
Sau đó, Thời Yến cúi đầu xuống nhìn bóng lưng Trịnh Thư Ý, ánh trăng lờ mờ chiếu vào người cô, để lộ bất an dày đặc của cô.
 
Thật ra mỗi lời tối nay cô nói đều là tảng đá đè trong lòng cô.
 
Áy náy cũng vậy, bất an cũng vậy, thấp thỏm cũng vậy, từng cái một bủa vây cô.
 
Không phải cồn mà là những cảm xúc này khiến tối nay cô trở nên dịu dàng ngoan ngoãn.
 
Nhìn trước ngó sau, cẩn thận từng li từng tí, đây không phải Trịnh Thư Ý trong lòng Thời Yến.
 
Ngày thường cô đủ loại biểu lộ, dù là diễn kịch hay thật lòng cũng đều không giống phụ nữ bình thường.
 
Thế nhưng Thời Yến thích.
 
Anh rất thích.
 
Là loại thích thuần túy theo hormone của đàn ông với phụ nữ.
 
—— Muốn vuốt ve, muốn hôn môi, muốn làm hết những chuyện giữa nam và nữ nên làm.
 
Thích đến mức cam tâm tình nguyện bị cô dắt mũi, thậm chí sau khi vạch trần lời nói dối vẫn không thoát nổi xiềng xích của cô.
 
Nhưng Trịnh Thư Ý bây giờ, bắt đầu thể hiện một vài cảm xúc chân thực ra với anh.
 
Tình yêu nam nữ, càng yêu càng đau.
 
Có lẽ anh thật sự cuồng bị ngược rồi.
 
Anh là người bị lừa nhưng anh lại đau lòng vì Trịnh Thư Ý.
 
Anh muốn chữa lành cả những cảm giác bất an mà người khác mang đến cho cô, chỉ anh có thể chữa lành cho cô.
 
Thời Yến im lặng một lúc lâu mới lên tiếng.
 
“Thư Ý.” Anh biết Trịnh Thư Ý chưa ngủ, cũng không đợi cô đáp lại, “Những chuyện đó anh đã sớm cho qua rồi, nên em cũng đừng bận lòng nữa, hiểu chưa?”
 
Trịnh Thư Ý không nói chuyện.
 
Thời Yến cúi người tới gần hơn, cánh tay chống bên người Trịnh Thư Ý.
 
Hình bóng anh hòa vào đêm tối, Trịnh Thư Ý nhìn thẳng vào bóng hình anh phản chiếu vào lớp kính cửa sổ sát đất.
 
“Trịnh Thư Ý, em là bạn gái của anh, không liên quan gì đến người khác, không có kịch bản gì hết, giống như bao cặp đôi yêu nhau bình thường khác mà thôi.”
 
Cuối cùng trên giường cũng truyền ra động tĩnh nhỏ.
 
“Nhưng vẫn có khác biệt…”
 
Trịnh Thư Ý nhìn hình bóng Thời Yến mờ ảo trên cửa kính nhưng lại có thể cảm nhận được rõ ràng sự tồn tại của anh.
 
“Bạn trai nhà người ta đâu có gọi đầy đủ họ tên bạn gái.”
 

“…”
 
Một lát sau, luồng khí nóng lướt qua gò má Trịnh Thư Ý.
 
Thời Yến thấp giọng nói bên tai cô.
 
“Ý Ý, ngủ đi.”
 
——
 
Thành phố về đêm vẫn nhộn nhịp, từng chiếc máy bay bay ngang bầu trời, lóe lên ánh sáng như sao tô điểm cho màn đêm.
 
Khi Thời Yến dừng đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư, điện thoại vang lên mấy hồi chuông, không ngừng lại.
 
Bình thường đây đều không phải chuyện gì tốt.
 
Anh tiện tay mở ra nhìn thoáng qua, phát hiện là mười tin nhắn thoại của Trịnh Thư Ý - người nói muốn đi ngủ.
 
Thời Yến ấn phát tin.
 
Đèn xanh sáng lên, ô tô lại khởi động, giọng Trịnh Thư Ý cũng vang lên trong toa xe.
 
“Đêm khuya lái xe có cô đơn không?”
 
“Radio Thư Ý sẽ bầu bạn cùng bạn.”
 
“Bạn muốn nghe kể chuyện hay nghe nhạc đây?”
 
“Radio chúng tôi khá nghèo, chỉ có thể phát một bài hát.”
 
“Thôi thì để MC tự hát cho bạn vậy.”
 
“Khụ khụ, chuẩn bị nào.”
 
—— “Lẽ nào em lại cảm nắng nữa rồi ~”
 
—— “Không thể nào em lại cảm nắng lần nữa ~”
 
—— “Thế nhưng em thật sự, thật sự cảm nắng rồi này ~
 
—— “Loại cảm giác này ~”*
 
(*) Bản dịch mượn từ bài hát Em lại cảm nắng rồi 我又初恋了 - Thuỷ Nguyên Phiên Tử 水源翻子: https://www.youtube.com/watch?v=c2gEgrVzbAk ♥
 
“…”
 
——
 
Chớp mắt một cái đã đến thứ Sáu, sáng sớm có một trận mưa nhỏ rơi xuống.
 
Trịnh Thư Ý treo ô ở ban công cho ráo nước, khi cô trở về thấy Khổng Nam nháy mắt ra dấu với mình.
 
“Sao thế?”
 
Trịnh Thư Ý vừa mở máy tính vừa thuận miệng hỏi.
 
“Chuyện này…” Khổng Nam nhìn quanh bốn phía, mặc dù không nhiều người nhưng tai vách mạch rừng, cô ấy có cảm giác là nói gì cũng sẽ bị nghe thấy, cho nên nói: “Tớ gửi Wechat cho cậu nhé.”
 
“Gì mà thần bí thế.”
 
Trịnh Thư Ý vừa cầm điện thoại lên, Đường Diệc đã đi tới cạnh cô, gõ xuống mặt bàn cô, “Em đến phòng làm việc của chị một lát.”
 
“A, vâng.”
 
Trịnh Thư Ý lập tức đứng dậy đi theo sau Đường Diệc.
 
Sau khi đóng cửa lại, Đường Diệc ngồi vào bàn làm việc, cục súc cởi áo khoác.
 
“Em đang yêu à?”
 
“Đúng ạ.” Trịnh Thư Ý gật đầu, “Hôm đó em đã nói với chị rồi mà, em không tham gia buổi kết bạn của công ty đâu.”
 
“Đào đâu ra mà lắm buổi kết bạn thế, chị cũng có mở cơ sở mai mối tình yêu và hôn nhân đâu.”
 
Đường Diệc đặt điện thoại xuống, kiềm chế nét mặt, trịnh trọng nói: “Chị nói với em một vấn đề này nè.”
 
“Phải nói trước là không phải chị điều tra ** của em, tuy quan hệ của hai ta là cấp trên cấp dưới nhưng quen biết đã lâu, bình thường chị luôn coi em là bạn bè. Tâm trạng lúc trước của em ở công ty không tốt lắm, còn khóc lớn, khi ấy em thất tình à?”
 
Nói cũng hơi mất mặt, nhưng Trịnh Thư Ý không phủ nhận.
 
“Vâng… Cứ coi là vậy đi…”
 
Đường Diệc bĩu môi, đảo mắt một vòng nhìn bốn phía mới nói: “Bây giờ có bạn trai mới rồi?”
 
“Vâng.”
 
Sắc mặt Đường Diệc càng khó nhìn hơn.
 
“Chị nói thẳng thế này, mấy ngày nay có vài đồng nghiệp thấy em tan làm lên xe bạn trai, có phải không?”
 
Đúng là mấy ngày nay cô tan làm đều lên xe Thời Yến.
 
Nhưng anh mới xuất hiện một lần, mọi lần anh bận thì chỉ sắp xếp tài xế đến đón cô về nhà.
 
Trịnh Thư Ý cảm thấy kiêu căng đến lạ, cho nên lần nào cũng bảo tài xế không cần đến hẳn trước công ty, đỗ ở ngã tư đối diện chéo chéo chỗ đó là được, cô sẽ tự đi qua.
 
Nhưng cô không ngờ hành động đó trong mắt người cố ý lại trở thành cố gắng lấp liếm.
 
Bây giờ nhìn vẻ mặt Đường Diệc, không cần nói thẳng Trịnh Thư Ý đã lờ mờ đoán ra.
 
“Sao ạ, công ty có lời đồn gì ư?”
 
“Dù sao mấy tin đồn này cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.” Đường Diệc bâng quơ trước, “Nói em quen một người bạn trai rất ghê gớm.”
 
Trịnh Thư Ý cười gượng hai tiếng.
 
“Đúng rồi, thế thì sao ạ.”
 
Bạn trai cô đúng là ghê gớm thật.
 
Vấn đề nằm ở câu “Chị đang yêu cậu em à?!” của Tần Thời Nguyệt trong điện thoại hôm trước.
 
Hứa Vũ Linh đã nghe thấy, cô ta không lạ gì giọng Tần Thời Nguyệt nữa.
 
Ai nấy trong công ty đều biết Tần Thời Nguyệt là phú nhị đại, tới đây chơi phiếu mà thôi.
 
(*) Chơi phiếu/chơi vé: Ý nghĩa đối lập với đóng phim nghiêm túc, chỉ là khách mời xuất hiện trong phim, chỉ diễn trò không quan tâm nhiều đến màn trình diễn và kết quả. Trong nhiều trường hợp, nó cũng có nghĩa là việc tham gia vào một công việc nhất định vì sở thích chứ không quan tâm lợi nhuận. (Baidu)
 
Tần Thời Nguyệt đã hai mươi mấy tuổi rồi, cậu cô ấy cũng phải đến năm, sáu mươi tuổi ấy chứ?
 
Ban đầu chị ta cũng nghi ngờ, Trịnh Thư Ý yêu đương với Thời Yến mà? Sao lại thành cậu của Tần Thời Nguyệt rồi?
 
Về sau ngẫm lại, có thể là đổi rồi.
 
Vì thế, chuyện này một truyền hai, hai truyền ba, dần dần truyền hết ngõ ngách lớn nhỏ trong công ty.
 
Đường Diệc hay hóng, đương nhiên cũng nghe loáng thoáng.
 
Thật ra chuyện này có đúng là thế cũng là chuyện riêng của người khác, Đường Diệc không có tư cách quản lý.
 
Nhưng giống như chị ta đã nói, mọi người quen nhau nhiều năm, bình thường cũng là bạn bè, chuyện này nghĩ sâu xa thì không hề đáng khen ngợi.
 
Nói dễ nghe thì là tìm bạn trai hơi lớn tuổi.
 
Nói ngứa tai lại là ai mà biết người ta đã có vợ chưa.
 
Hơn nữa gần đây vị trí phó chủ biên đang để trống nhưng không phải là không giải quyết được, mọi người đều biết ai là người được đề cử.
 
Bây giờ, scandal mối quan hệ không chính đáng trực tiếp châm ngòi cho tin đồn ** của cả công ty.
 
Đường Diệc hỏi: “Yêu đương cũng không sao, nhưng mà nghe nói bạn trai em rất đứng tuổi?”
 
Trịnh Thư Ý: “…”
 
Cô biết ngay mà.
 
Đường Diệc uyển chuyển hỏi thăm nhưng trong đó có quá nhiều thông tin, chỉ có mất não mới không nghe ra.
 
Một cảm giác hờn dỗi nổi lên, Trịnh Thư Ý phi điện thoại lên bàn làm việc cái “Cạch”, ném đến mức đầu bàn làm việc còn ong ong lên.
 
Đường Diệc: “Haiz, em đừng cáu, em nói chị nghe xem nào, có phải thật vậy không?”
 
“Em đã nói bao lần rồi, nếu em có ý định đó thì cần gì phải đợi đến hôm nay?”
 
Già có trẻ có, cao thấp xấu đẹp, đã kết hôn, chưa lập gia đình cô đều đã tiếp xúc, cũng từng có quá nhiều cơ hội.
 
Nếu thật sự muốn đổi đời vì chiêu đó, sao bây giờ cô vẫn còn phải đi thuê nhà nữa làm gì.
 
Trịnh Thư Ý tức quá hóa cười, vuốt vuốt tóc, “Vai vế bạn trai em hơi cao chút, anh ấy nhìn thấy chủ biên Đường còn phải gọi một tiếng ‘chị’ đấy.”
 
Đường Diệc: “…”
 

Sao tự dưng cảm thấy bị công kích tuổi tác thế nhỉ.
 
Tóm lại Trịnh Thư Ý đã nói thì Đường Diệc không có lý do không tin.
 
“Được rồi, chuyện riêng của em chị cũng không tiện hỏi, dù sao cũng không phải chuyện lớn, hiểu lầm rồi cũng sẽ được sáng tỏ thôi, chúng ta cây ngay không sợ chết đứng.”
 
Mặc dù Đường Diệc an ủi như vậy, khi Trịnh Thư Ý ra khỏi văn phòng vẫn lặng im.
 
Mấy năm vào nghề, Trịnh Thư Ý sớm đã coi các loại scandal quan hệ bất chính thành bàn đạp ngầm ở trong giới.
 
Nữ phóng viên kinh tế tài chính các cô, không có chút quan hệ ngầm thì sao có thể viết bài được, chứ đừng nhắc đến móc nối quan hệ với các ông lớn trong giới tài chính.
 
Không ít người bên trên thiên vị phụ nữ, có tài hoa có học thức, nếu có thêm chút nhan sắc nữa thì còn gì bằng.
 
Đã thỏa mãn được sắc dục còn có thể thể hiện mình là người coi trọng nội hàm.
 
Chuyện này có nhiều đến mấy cũng không ai cảm thấy kinh ngạc.
 
Có người còn hoàn toàn vứt bỏ thể diện, mượn chuyện này bay lên cành cao, thoát khỏi cuộc sống hiện tại.
 
Nhiều người lại làm việc như đi trên băng mỏng, nơm nớp lo sợ duy trì khoảng cách an toàn, sợ đi quá giới hạn, đến lúc đó dù có mười cái miệng cũng không không địch nổi thành kiến của người khác.
 
Nhưng có nhiều khi, đến cả những phóng viên nam “Có tài nhưng không gặp thời”, bản thân mình không có bản lĩnh đó lại thấy đồng nghiệp nữ nắm được tài nguyên hàng đầu trong tay, lập tức dùng giọng điệu chua chát nói ra bốn chữ “Ưu thế giới tính.”
 
“Chủ biên tìm cậu nói gì thế?”
 
Trịnh Thư Ý vừa trở lại chỗ ngồi, Khổng Nam lập tức xông đến, “Có phải nói chuyện bạn trai không?”
 
Trịnh Thư Ý liếc cô ấy một cái: “Cậu cũng nghe rồi à? Sao không nói cho tớ sớm?”
 
“Sáng nay tớ vào thang máy mới nghe hai người nam tổ bên cạnh to nhỏ với nhau, nhưng mà ——”
 
Khổng Nam vỗ vai Trịnh Thư Ý, “Tớ còn lâu mới tin.”
 
Trịnh Thư Ý nhíu mày, “Cậu tin mình quá nhỉ?”
 
“Không phải tớ tin cậu.” Khổng Nam nói, “Tớ chỉ tin tưởng nguyên tắc mê trai thôi.”
 
Trịnh Thư Ý: “…”
 
Khổng Nam: “Trừ khi ông chú kia đẹp như Lưu Đức Hoa.”
 
Trịnh Thư Ý: “…”
 
Không biết tại sao bị Khổng Nam quấy rầy một lúc như vậy, Trịnh Thư Ý lập tức bớt giận.
 
Hoặc là nói, ngay từ đầu cô đã không quá để ý.
 
“Cho nên cuối cùng thì bạn trai cậu là ai?”
 
Khổng Nam trông chờ lại gần hỏi, “Là nhân viên trong nghề của chúng ta à?”
 
Trịnh Thư Ý ngẫm nghĩ: “Cứ cho là vậy đi, hẳn là cậu cũng từng nghe nhắc đến anh ấy.”
 
Khổng Nam: “Ai vậy?”
 
Trịnh Thư Ý: “Thời Yến.”
 
Khổng Nam: “…?”
 
Cô ấy quơ quơ ngón tay, “Cậu đùa à?”
 
“Ai rảnh.”
 
Trịnh Thư Ý đau lòng nhìn điện thoại bị mình quẳng qua một bên, “Nếu cậu không tin thì tớ gọi cho anh ấy luôn nhé?”
 
Khổng Nam sửng sốt thật lâu, nhớ ra Trịnh Thư Ý thật sự từng viết bài về Thời Yến thì không còn quá ngạc nhiên nữa.
 
“Tớ tin, tớ tin, tớ chân thành tin tưởng.”
 
Trịnh Thư Ý hơi nằm sấp, hô cắt.
 
Cô không muốn rêu rao bạn trai mình là ai, nhưng cũng không muốn che giấu, khiến Thời Yến giống như không dám gặp ai.
 
Chuyện xấu nhiều như được cấy giống, cố gắng biện minh cho mình là một vòng tuần hoàn không bao giờ dừng lại, chẳng bằng cứ như câu nói kia của Đường Diệc “Cây ngay không sợ chết đứng” còn có tác dụng hơn.
 
Nếu không thì khác gì bị người cố ý dắt mũi mình nhảy vào hố, cô đã từng thấy quá nhiều ví dụ như thế rồi.
 
Một ngày bình yên vô sự trôi qua.
 
Trong lúc nghỉ ngơi buổi chiều, Trịnh Thư Ý chống cằm, nhắn tin cho Thời Yến.
 
Trịnh Thư Ý: “Không biết cuối tuần sếp Thời có rảnh không nhỉ?”
 
Tính toán cẩn thận thì bọn họ chưa từng nghiêm túc hẹn hò một lần nào.
 
Thời Yến: Không rảnh.
 
Trịnh Thư Ý: “…”
 
Cuộc đời vô vị.
 
Trịnh Thư Ý:  Vậy anh định làm gì?
 
Thời Yến: Phải ở cùng bạn gái.
 
Khổng Nam thấy Trịnh Thư Ý nhìn điện thoại cười ngu mà ghét bỏ nhíu mày, lặng lẽ dịch ghế ra xa chút.
 
——
 
Vừa đến lúc tan làm, Trịnh Thư Ý khác thường lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
 
Đáng tiếc ra đến cửa lại bị cô gái phòng tài  vụ gọi lại.
 
Công việc lúc trước cô đi Mỹ công tác vẫn chưa xử lý xong, xảy ra chút vấn đề □□.
 
Một lần trễ nải này mất hơn nửa tiếng.
 
Xe Thời Yến đỗ bên dưới luôn dễ dàng nhận ra, Trịnh Thư Ý đứng ở sảnh lớn tầng một, soi vào cửa sửa sang lại quần áo rồi mới chầm chậm đi qua.
 
Mặc dù trái tim cô đang nhảy cẫng lên nhưng vẫn cố gắng ra vẻ đoan trang.
 
Cửa xe mở ra, chỗ ngồi phía sau lại trống không.
 
“Người đâu rồi?”
 
Tài xế cũng không rõ lắm, vừa rồi Thời Yến xuống xe cũng không nói gì với anh ta.
 
Trịnh Thư Ý không lên xe, đứng cạnh cửa xe gọi điện thoại cho Thời Yến.
 
Chờ một lúc đầu kia mới kết nối, cô vừa khom lưng ngồi vào ghế lái, vừa nói: “Anh đang ở đâu thế?”
 
Giọng nói ngọt ngào nhưng cô lại nhìn xuống dưới ghế.
 
Có lẽ là máu diễn nổi lên, Trịnh Thư Ý còn lật đệm xe lên, giả vờ tìm kiếm.
 
“Bạn trai em đâu rồi? Cứ để phải tìm thôi.”
 
Sau đó mở hộp kê tay giữa ghế lái ra nhìn thoáng qua, “Ây da, ở đây cũng không có.”
 
“…”
 
Thời Yến cầm điện thoại đứng sau lưng cô, đột nhiên sinh ra cảm giác muốn quay đầu rời đi.