Trao Anh Ánh Dương Ấm Áp

Chương 71



Mùi chua của tình yêu ơiiiiiii.Thời gian luôn duy trì nhịp độ, nhưng tình yêu ngọt ngào và cuộc sống học tập phong phú sẽ khiến người ta ảo tưởng rằng thời gian đang trôi qua thật nhanh.

Cuối tháng sáu, thành phố N bước vào mùa hè dài nhất trong năm. Trong bầu không khí yên tĩnh, thỉnh thoảng vài làn gió biển thổi qua má của người đi đường, để lại chút ẩm ướt nóng như thiêu như đốt.

Bầu không khí oi bức này lên đến đỉnh điểm vào ngày thi cuối cùng của đợt thi cuối kỳ. Trong phòng học, tiếng ồn từ chiếc quạt lớn và hơi nóng khó tản khiến mỗi thí sinh đều cáu kỉnh.

Môn thi cuối cùng là môn Sinh học.

Trương Mạn cầm tờ giấy nháp quạt nhưng cũng không có tác dụng gì, không khí oi nóng nên quạt cũng ra gió nóng. Cô xoắn xuýt cả buổi, khoảnh khắc tiếng chuông vang lên cô cắn răng sửa lại một đáp án sau đó nộp bài rồi bước ra khỏi phòng thi.

Kết thúc kỳ thi cuối kỳ đám học sinh khối 10 cũng nghênh đón hai tháng nghỉ hè.

Trương Mạn ra khỏi phòng, bước chân bỗng thụt lại.

Ánh mặt trời đầu hè đặc biệt gắt, sáng sớm cô đã xem dự báo thời tiết, hai ngày nữa sẽ có mưa lớn cho nên hôm nay trời vô cùng nóng.

Bên trong tòa nhà dạy học rất ồn ào, học sinh tới tới lui lui, bởi vì sắp nghỉ nên không giấu được nụ cười kích động trên mặt, cũng có mấy bạn học vừa đi vừa dò đáp án, thỉnh thoảng sẽ lộ ra vẻ mặt thất vọng.

Giáo viên Sinh học thu xong bài thi rồi xếp gọn vào một chiếc túi da đặc biệt, niêm phong chúng, tùy ý cuộn lại, kẹp dưới cánh tay sau đó vội vã đi tới văn phòng.

Đám học sinh bọn họ nghỉ, nhưng giáo viên vẫn phải sữa bài thi.

Tất cả những thứ này đều quen thuộc như vậy.

Ngoài trừ hệ thống điều hòa trong phòng học không giống thì tất cả những thứ này tựa hồ giống hệt với ngày nào đó của mười chín năm sau.

Cũng là vừa kết thúc một năm học, đầu hè thời tiết khô nóng, tòa nhà dạy học bốn tầng na ná nhau và một đám học sinh như đàn chim được phóng thích tiến vào kỳ nghỉ hè.

Nhưng thứ không giống chính là hôm nay cô là một cô học trò vừa thi xong môn cuối cùng, mà ngày đó của năm đó cô là một giáo viên Vật lí lớp 10 đang sửa xong bài thi cuối cùng trong văn phòng.

Nút ký ức đột nhiên có chút mơ hồ, một vài hình ảnh hiện lên trong đầu. Hôm đó cô sửa xong bài thi thì nhận được một cuộc điện thoại thúc hôn của Trương Tuệ Phương. Cô đeo túi xách đi xuống lầu liền gặp thầy chủ nhiệm Chu Văn Thanh ở đầu cầu thang, anh ta hẹn cô ăn cơm.

Sau đó ăn được một nửa, cô nhận được tin nhắn của Trần Phi Nhi, mở hot search ra…

Cơn đau âm ỉ trong ngực kéo đến đúng lúc tựa như một lời hẹn đã được định trước, rõ ràng đang bị mặt trời chói vào mắt nhưng Trương Mạn lại lạnh run.

Hóa ra từng có một buổi tối như vậy, cô hoàn toàn mất đi anh…

Bây giờ cuộc sống quá suôn sẻ, nhất là từ đầu học kỳ này, khi tình cảm của hai người ngày càng tốt, cô đột nhiên bắt đầu hết sức né tránh đoạn ký ức này.

Nhưng mà bây giờ, cảnh tượng tương tự, thời gian tương tự, người tương tự, khiến cô bỗng nhớ đến cái đêm đã được chôn sâu vào ký ức, cái đêm cô ngồi xổm trước cửa hàng tiện lợi, khóc đến xé ruột xé gan.

Nỗi đau như mũi dùi khoan vào tim lại lần nữa ập đến.

Trương Mạn không khỏi choáng váng, không thể không nắm lấy tay vịn hành lang.

Thời gian thấm thoắt như thoi, cô đã trở về gần một năm rồi, lần nữa làm quen với anh, thậm chí yêu nhau, cảm nhận những ngượng ngùng và rung động của tuổi thanh xuân mà anh mang lại.

Nhịp tim Trương Mạn đột nhiên đập loạn, một suy nghĩ đáng sợ nào đó xông tới.

—— Tất cả những thứ này, liệu có khi nào là một giấc mơ của cô không?

Liệu có khi nào cô đã thật sự mất anh, sau đó dưới nỗi đau vật vã cô mơ một giấc mơ dài?

Một cảm giác hoảng loạn ập đến, Trương Mạn đưa tay lên theo quán tính, chạm vào mặt dây chuyền hình thiên sứ dưới cổ áo đồng phục, xúc cảm kim loại lạnh lẽo khiến trái tim cô bỗng có chỗ dựa.

Cô không dừng chân nữa mà nhẹ nhàng đi cùng đoàn người xuống lầu.

Nhưng mới bước xuống bậc thang đầu tiên, vừa cúi đầu liền nhìn thấy cậu thiếu niên cô yêu đang đứng ở đầu cầu thang.

Anh tựa vào tường, cúi đầu, vẻ mặt thờ ơ xa lánh.

Dường như anh đã cao hơn so với lần đầu tiên cô gặp anh vào một năm trước, khiến chiếc quần đồng phục đặt may giờ trông nhỏ hơn một chút.

Giữa một đám học sinh lớp mười chưa hoàn toàn dậy thì, rất dễ nhìn thấy đầu của anh, càng không cần nói đến gương mặt đẹp trai hoàn mỹ đang ẩn trong ánh mặt trời kia.

Trương Mạn nhìn đến ngẩn ngơ, cậu thiếu niên nhanh chóng phát hiện ra ánh mắt của cô, một giây sau anh ngẩng đầu liền va phải tầm mắt cô, xa lánh vừa đi, lấp lánh như sao.

Vành mắt cô đỏ ửng.

Không phải mơ.

Cô rất chắc chắn, hiện tại không phải mơ, mà trước kia, mới là mơ.

Tim đập rộn ràng cùng cảm xúc bất chợt và vô tận khiến Trương Mạn quên mất mình đang đứng ở đầu cầu thang người đến người đi, cô chịu đựng cơn đau xót trong lồng ngực, ba bảy hai mốt đi xuống lầu, bước tới, nắm lấy tay cậu thiếu niên: “Bạn trai ơi, anh nộp bài thi sớm sao?”

Lúc hỏi, cô nhẹ nhàng nhích tới gần, dụi mắt vào bộ đồng phục học sinh của anh, lau hơi nước ấm nóng trong mắt.

Vành mắt vẫn lặng lẽ đỏ hồng.

“Ừm, sớm 15 phút, qua đây chờ em.”

Trong mắt anh mang theo ý cười, mặc kệ tiếng hít thở không thông của xung quang và ánh mắt của mọi người anh ôm cô gái của mình vào lòng.

Bạn học xung quanh bất ngờ nhìn thấy cảnh này: “…”

“Bà mẹ nó…”

“Cái bà mẹ nó…”

Những tiếng hít thở đầy sợ hãi và âm thanh kinh ngạc lập tức lấn át tiếng ồn trên hành lang. Đám người đang từ tốn di chuyển ở đầu cầu thang cũng dừng lại vì tình huống đột ngột này, tất cả học sinh đang vội vã trở về lớp học đều khựng lại, ai ai cũng nhìn sang khúc cua, ánh mắt sáng trưng kỳ lạ.

Kiểu drama như thế này ở trường học có thể khơi dậy hứng thú của đám học sinh bị chôn vùi trong sự nghiệp học hành cực khổ với tốc độ tên lửa.

Một nhóm học sinh trên lầu đang tính đi xuống nhưng vì đám đông ùn ứ nên bị kẹt trên cầu thang, bất mãn thò đầu xuống dưới; và nhóm học sinh đã đi xuống lầu nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao phía sau cũng hóng hớt nhìn về phía đầu cầu thang.

Bức tường trắng như tuyết chỗ khúc cua tấp nập người qua lại, cậu thiếu niên lúc nào cũng mang theo dáng vẻ người sống chớ gần đang mỉm cười ôm một cô gái, mà người đẹp nổi tiếng lạnh lùng lại trốn trong lồng ngực anh với vành mắt đỏ hoe.

Mẹ ơi… thứ tình yêu nồng nặc mùi chua này là sao đếy?

Quần chúng nhân dân liền nhìn kỹ hơn, nhưng càng nhìn lại càng sợ hết cái nết.

Hai người đang ôm nhau kia… không phải trùm cuối Lý Duy và Trương nữ thần của bọn họ sao?

Mọi người đều sững sốt, sau khi tiếng hét điên cuồng của tính hóng hớt qua đi, tất cả đều xuất hiện ba câu hỏi: Trò quỷ gì thế? Chuyện quái gì đang xảy ra? Làm thế nào bây giờooo…

Hai người họ thật sự yêu nhau à? Sao có thể chứ? Không phải trước kia trên tieba từng nói rằng Lý Duy luôn theo đuổi Trương nữ thần nhưng Trương nữ thần dường như rất ghét cậu ta phỏng? Vẫn còn bức ảnh bị phạt đứng trên hành lang làm bằng chứng đó.

Sao lại tự dưng ở bên nhau rồi, còn ôm nhau nữa cơ.

Tiếng tăm của hai người này ở Nhất Trung không hề nhỏ tí nào, đặc biệt là trong khối lớp 10 không có ai là không biết bọn họ.

Từ sau khi cái video kia được điên cuồng chia sẻ trên các trang tieba lớn của thành phố N, thì danh xưng của mọi người với Lý Duy liền từ “thằng điên kia” biến thành “trùm cuối”, đa phần mọi người đều đã thừa nhận anh, thậm chí có mấy em gái còn to gan viết thư tình cho anh.

Càng đừng nói là Trương nữ thần, ngay từ đầu học kì một của lớp mười cô đã là hoa khôi làm bằng sắt của trường, là mỹ nhân băng sơn có tiếng của Nhất Trung.

Trong trường học sinh nam thích cô đếm không xuể, về cơ bản mỗi lớp đều có vài người từng viết thư tình cho cô, song người biết cô đã có bạn trai thật sự không có mấy người.

Trước kia Trương Mạn luôn rất chú ý, chưa từng có bất kỳ hành động thân mật nào với cậu thiếu niên ở trước mặt mọi người, lớp cạnh tranh Vật lí và một vài người trong lớp 10A1 biết mối quan hệ của bọn họ thì lại quá lười buôn chuyện, cho nên đa phần mọi người đều không biết hai người bọn họ đã yêu nhau.

Quần chúng nhân dân: Hu hu hu hu hu, thanh thiên bạch nhật, càn khôn sáng sủa, trước mặt mọi người, hai, hai người họ còn đang mặc đồng phục học sinh đó!

Mọi người cứ tròn xoe mắt như vậy, đứng khựng ở đầu cầu thang, thậm chí có người còn lấy di động ra bắt đầu chụp ảnh, còn có người đã bắt đầu chỉnh sửa bài đăng mới của “Hẹn gặp trên tieba Nhất Trung.”

Cho dù Trương Mạn đang chìm đắm trong cảm xúc của mình thì lúc này cũng nhận ra có gì đó không ổn, cô ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh một vòng, sắc mặt lập tức đỏ bừng, liền kéo tay cậu thiếu niên chạy ra khỏi tòa nhà dạy học.

Quả nhiên không thể chấp nhận được hồi ức và cảm xúc kích động, sẽ hại chết người đó.



Phía bên này Trần Tuấn, Đặng Niên và Tào Chí Học cũng bị kẹt trong đám người, trơ mắt nhìn hai người kia lại lại lại không biết xấu hổ ôm nhau —— thật ra lần trước sau khi Lý Duy nói mối quan hệ của họ trước mặt tất cả quần chúng lớp cạnh tranh Vật lí thì hai người họ liền càng ngày càng không kiêng kị gì sất, mỗi lần trùm cuối từ trên bục giảng đi xuống, lúc đi ngang qua Trương nữ thần đều sẽ bóp bóp mặt cô…

Mùi chua của tình yêu ơiiiiiii.

Tào Chí Học: Ăn cơm chó nhiều quá rồi, có chút ngán và vô vị.

Đặng Niên đồng tình vỗ vỗ vai Trần Tuấn: “Hỡi kẻ ngu si họ Trần ơi, cậu có ổn không?”

Trần Tuấn lau sạch nước mắt: “Đừng nói gì nữa, lát nữa đi chơi Red Alert(*) đi, tôi muốn đại sát tứ phương…”

(*) Game chiến thuật thời gian thực.

Có cách gì nữa đâu? Hu hu hu, còn ai thảm thương hơn cậu ta không? Không dễ gì mới lấy hết can đảm ra tỏ tình, kết quả bị tọng một nùi cơm chó.

Song vận mệnh của ba tên ngốc lớp cạnh tranh Vật lí thật sự rất bấp bênh, hứng thú bừng bừng lao tới quán Internet, vừa mới quẹt chứng minh thư, ngồi còn chưa nóng ghế liền nhận được tin nhắn của Lưu Chí Quân gởi trong nhóm nhỏ của lớp cạnh tranh Vật lí 10.

Kỳ nghỉ hè của lớp cạnh tranh Vật lí bị hủy bỏ, mỗi ngày từ tám giờ sáng đến sáu giờ chiều, luyện thi ở phòng học nhỏ của trường, thời gian nửa tháng.

“… Đậu móa.”



Nguồn gốc của câu chuyện chính là bài kiểm tra năng lực của lớp cạnh tranh Vật lí vào mấy ngày trước.

Thật ra bài thi kia vốn là để cho lớp cạnh tranh Vật lí 11 làm kiểm tra, đầu tháng chín bọn họ phải chính thức tham gia vòng thi loại rồi.

Mà bên phía khối 10, ý định ban đầu của trường học là để bọn họ cầm sào dò thử nước vào tháng chín năm nay, nhưng không quá mong đợi bọn họ sẽ giành được giải thưởng mà lớp 11 mới là đối tượng cần quan tâm. Cho nên thoạt đầu trường học không sắp xếp luyện thi hè cho bọn họ, dù sao vẫn còn sớm nên không cần thiết.

Cách đây vài ngày, Lưu Chí Quân tình cờ nhìn thấy đề kiểm tra năng lực của lớp 11, cảm thấy đề khá hay nên tiện tay in mười một tờ, đưa cho lớp cạnh tranh Vật lí 10 làm kiểm tra.

Vốn chỉ là một đợt kiểm tra bình thường, ông không quá coi trọng, thi xong liền cầm đống bài thi nhét xuống dưới bàn làm việc.

Song chiều hôm đó, nhân lúc mọi người đều đang thi, một giáo viên Vật lí khác của khối 10 trốn trong văn phòng sửa bài thi, còn định tính điểm trung bình cho từng bài.

Lưu Chí Quân coi thi xong, quay lại và tình cờ thấy điểm, kết quả… hiện tại tay ông vẫn còn run.

Ngoài phần Điện từ học mà Lý Duy chưa dạy ra thì tỷ lệ đúng trung bình những bài còn lại của lớp cạnh tranh Vật lí 10 thật sự còn cao hơn cái lớp cạnh tranh Vật lí 11 sắp sửa thi đấu kia!

Mới đầu ông cảm thấy có thể là do điểm của Lý Duy quá cao, nên kéo điểm trung bình cao thêm vài điểm, thế là ông tách bài của Lý Duy ra rồi tính lại một lần nữa, tuy nhiên, điểm trung bình của mấy đứa còn lại vẫn cao hơn khối 11.

Đợt thi này do chính ông coi, phòng thi nhỏ chỉ có mười một người, lại dưới mí mắt của ông nên hoàn toàn không thể có bất kì vấn đề gì.

Cho nên, trình độ của lớp cạnh tranh Vật lí 10 thật sự giỏi hơn khối 11?

Chuyện này quá mức kỳ diệu phỏng?

Về đạo lý, lúc bọn họ nhờ Lý Duy dẫn dắt lớp, mặc dù tin tưởng anh nhưng cũng là bất đắc dĩ nên không một ai cảm thấy sẽ có hiệu quả tốt cả.

Chuyện này sao có thể nhỉ?

Sau khi cơn hoang mang qua đi, Lưu Chí Quân lập tức phản ánh chuyện này với tổ bộ môn, mấy giáo viên liền mở cuộc họp khẩn cấp, cuối cùng vẫn là trưởng bộ môn ra quyết định, mùa hè này, lớp cạnh tranh Vật lí 10 cũng tới luyện thi, học hết tất cả các nội dung cần thiết.

Ai ai cũng kích động không thôi.

Điều này nói lên cái gì? Nói rõ đầu tháng chín năm nay, trong số mười một học sinh của lớp cạnh tranh Vật lí 10, ngoài Lý Duy ra, rất có thể sẽ có thêm mấy người nữa bức phá.