Trang Viên Hoa Hồng Trắng

Chương 21: 21





Tư Viện đang ngồi trên xe thì nhận được cuộc gọi của chủ nhà, nói phòng đã được cho thuê rồi nên cô không cần phải đi nữa.

Tư Viện cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng thế sự vô thường, cô cũng không thể cãi nhau một trận với họ được.

Cô thở dài một tiếng, đành phải xuống xe ở ven đường, bật điện thoại tiếp tục tìm kiếm phòng ở thích hợp.

Nhưng cô cứ gọi từng cuộc từng cuộc, đầu bên kia nếu không phải không có thời gian cho xem thì cũng là đã cho thuê phòng.

Lại tìm tiếp, chỗ thì ở quá xa công ti chỗ thì giá thuê quá đắt.

Cô cảm thấy đúng là ông trời đang cản trở mình mà.

Bóng đêm bắt đầu dày đặc, Tư Viện nhìn ngọn đèn đường chạy bằng năng lượng mặt trời đang sáng lên từng chiếc dọc hai bên đường, chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Cô không dám trở về, sợ phải đối mặt với Ôn Đình Sơn.

Nhưng không còn nơi nào để đi, trên đường chật kín người khiến cô càng cảm thấy lạc lõng.


Nỗi sợ hãi về việc không có nhà để về càng khiến cô phiền lòng.

Cô ngồi ở ven đường thật lâu mới bình tĩnh lại, một lần nữa đứng lên, cố gắng tìm một chỗ nghỉ ngơi trước.

Dù thế nào đi chăng nữa thì ngày mai vẫn phải đi làm.

Đi một bước tính một bước, làm việc một thời gian đã, rồi sau đó tìm việc khác.

Bụng réo lên ục ục, Tư Viện đói tới hoa mắt chóng mặt mới nhớ cả ngày hôm nay mình chưa bỏ bụng cái gì.

Cô ngó bên ven đường, nhận ra bản thân đã vô tình xuống xe ở đường Xương Bình.

Chỗ này gần căn phòng cô thuê trước kia, dọc đường phố đều là nhà hàng và các quán ăn vặt.

Vào ban đêm, còn có quán ven đường, quán nướng, nhiều đồ ăn ngon vô cùng.

Ngày trước khi còn ở bên gã đàn ông kia, thi thoảng anh ta sẽ đưa cô đi ăn ở những quán ven đường.

Cô bất giác nhớ tới khi đó anh ta còn cười nói với cô, cảm ơn cô đã chịu khổ đi theo mình, chờ đến khi anh ta phát đạt nhất định sẽ chăm lo cho cô thật tốt.

Cô tin vào lời nói dối của anh ta, nhưng không thấy được rằng người đàn ông này tuy có chí lớn, lại không có bản lĩnh làm được việc.

Chí lớn nhưng tài mọn, chính xác là loại người này.

Tư Viện tìm một quán ăn ven đường, ngồi xuống gọi một suất mì xào.

Trước kia mỗi khi không vui, ngẫu nhiên cô sẽ đến đây giải tỏa một phen.

Ông chủ nói được, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu làm mì.

Lửa lớn đốt dưới đáy nồi, trên kệ bếp tất cả đều là vết bẩn của khói dầu.


Ông chủ để ngực trần, cánh tay ngấn mỡ không ngừng run rẩy vì xào rau.

Tốp năm tốp ba người bắt đầu đi vào đường Xương Bình, tùy ý tìm một quán ven đường rồi ngồi xuống ăn khuya.

Tư Viện kỳ thật rất thích không khí như thế này, so với tất cả mọi thứ ở trang viên hoa hồng trắng, dường như nơi này mới là chốn phù hợp với cô nhất.

Cô cười nhạo một tiếng, giễu cợt bản thân thịt chó không lên được mặt bàn⁽¹⁾.

"Tư Viện?"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, Tư Viện theo bản năng quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt mà cô hận tới cực điểm.

Hàn Túc trông có vẻ rất vui, lập tức ngồi xuống đối diện cô, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, cười nói: "Đã lâu không gặp, em còn xinh đẹp hơn so với trước kia."
Anh ta cứ như gặp lại bạn cũ vậy, hoàn toàn sạch bản thân trước kia đã cuỗm tiền bỏ trốn như thế nào.

Tư Viện nhìn anh ta ngồi xuống rồi mới kịp phản ứng.

"Sao anh lại ở đây?"
"Anh đi ngang qua thôi." Hàn Túc cười nói: "Gặp được em thật sự là quá tốt, Viện Viện, em không biết sau khi rời xa em, anh đã nhớ em đến nhường nào."
Anh ta thậm chí duỗi tay muốn chạm vào Tư Viện, Tư Viện lại đứng lên rồi lùi về phía sau một bước.

Rõ ràng mới hơn một tháng không gặp, vì sao người này trong mắt cô lại trở nên dầu mỡ đáng khinh như vậy? Rốt cuộc là do cô thay đổi, hay anh ta thay đổi?
"Làm sao vậy, em không vui khi gặp anh sao?" Hàn Túc hỏi.


Tư Viện cười lạnh: "Anh cuỗm tiền của tôi rồi bỏ chạy, lí do gì khiến tôi phải vui khi gặp lại anh, có phải anh đã quên trước khi rời đi anh còn sỉ nhục tôi đến mức nào hay không?."
Sắc mặt Hàn Túc cứng đờ, một hồi lâu mới thốt ra: "Em nói gì vậy, lúc đó anh đang nóng, không phải bởi vì tức giận quá nên mới lỡ lời sao?"
Hay cho câu nổi nóng!
⁽¹⁾ Người ta thường nói thịt chó không lên được bàn ăn.

"Bữa tiệc" mà thịt chó không được phục vụ là "bữa tiệc lớn".

Tiệc lớn thường được dùng cho các buổi lễ, tiệc chiêu đãi.

So với các loại gia súc ăn thịt khác, chó không đủ trọng lượng và thịt chó không thuộc loại cao cấp.

Vì vậy, thịt chó nói chung không phải là một bữa tiệc thịnh soạn và tao nhã.

Tóm lại là ám chỉ sự hèn kém, không tốt đẹp.

(Nguồn: Baidu).