Trải Nghiệm Hung Trạch

Chương 35: Trương Chí Chu





Từ Ngư và Phó Uyên liếc nhau, hai người theo tiếng động mà đi tới, từ bên ngoài đi vào một người đàn ông mặc trang phục màu đen, chải tóc tỉ mỉ, đeo kính khung kim loại.
" Trương Chí Chu?" Từ Ngư hỏi, nói thật ấn tượng của anh đối với Trương Chí Chu vẫn còn dừng lại ở thời đại học, không nghĩ tới hiện giờ Trương Chí Châu biến hóa lớn như vậy.
Trương Chí Chu dường như có chút sốt ruột, đi vào liền nói với Từ Ngư: "Về chuyện nhà cửa, tôi hy vọng các người ký một thỏa thuận bảo mật.

"
"Ý anh là sao?" Từ Ngư nhíu mày, Trương Chí Chu không để ý anh có đồng ý hay không, trực tiếp lấy ra hai tờ giấy thỏa thuận đặt ở trên bàn, thậm chí còn vặn mũ bút đặt ở một bên, thoạt nhìn vô cùng cấp bách.
"Là người sử dụng lao động, tôi hy vọng các bạn giữ bí mật với tất cả những gì các cậu điều tra được." Thái độ của Trương Chí Chu không tính là tốt, mặc dù có chút thu liễm, vẫn có thể từ trong giọng nói của anh nghe ra một loại cao cao tại.
Từ Ngư trong lòng khó chịu, người này thái độ gì, lúc trước không phải anh ta gọi mình tới sao?
"Ý của anh là không nên đem chuyện anh ăn bớt tiền mua phòng nói cho người của Bàng gia biết sao?" Từ Ngư tức giận nói lại.
Trương Chí Chu nghe xong sắc mặt biến đổi: "Từ Ngư, anh vẫn là một người thức thời, tôi sắp trở thành con rể của Bàng gia, thà phá một tòa miếu cũng không nên hủy một cuộc hôn nhân, anh thật sự muốn giữa tôi và vị hôn thê sinh ra mâu thuẫn sao? Nói như thế nào chúng ta cũng là bạn cùng lớp.


"
Từ Ngư nhìn về phía Phó Uyên, loại chuyện này một mình anh không thể quyết định, nhưng trong lòng Từ Ngư cảm thấy chuyện Trương Chí Chu đang làm là gạt người, nếu ký hiệp ước này, bọn họ không phải chỉ là đồng lõa sao?
Phó Uyên cầm lấy hiệp ước, Từ Ngư sửng sốt, không nghĩ tới Phó Uyên dễ nói chuyện như vậy.
Bất quá anh nghĩ sai, Phó Uyên cũng không phải muốn ký hiệp ước, anh lật xem mấy tờ giấy mỏng rồi nói: "Bên trong thỏa thuận phải chúng tađều có thể hiểu được, chúng ta cần liên hệ với luật sư.

"
"Các cậu tại sao lại nhiều chuyện như vậy." Trương Chí Chu bất mãn nói.
Từ Ngư bỗng nhiên hiểu được Phó Uyên chỉ là đang kéo dài thời gian, nếu trực tiếp từ chối, Trương Chí Chu rất có thể muốn bọn họ lập tức rời khỏi phòng, nhưng những con búp bê khủng bố kia vẫn còn, sớm muộn gì cũng làm tổn thương đến mạng người, bọn họ không có khả năng khoanh tay đứng nhìn.
"Đừng nóng vội chứ bạn học cũ à, chúng ta cũng là cơ quan chính quy, nhất định phải theo quy trình." Ngữ khí Từ Ngư thoải mái nói với Trương Chí Chu.
Trương Chí Chu cau mày phi thường bất mãn, ngày cưới của anh sắp tới, không muốn rắc rối, nhưng căn nhà này quả thật có vấn đề, hiện tại để cho bọn họ đi cũng không được.
"Ngày mai, ngày mai hai người phải ký thỏa thuận, phí tư vấn luật sư tôi chịu." Trương Chí Chu nói.
Thấy chuyện này lật lại, Phó Uyên nhìn chằm chằm Trương Chí Chu hỏi: "Hiện tại nói đến căn nhà này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đi.

"
Trương Chí Chu đi đến phòng khách, lấy ra một lon soda từ tủ lạnh mở ra rồi nói: "Nhà là nhà tốt, chính là chủ nhà trước đó để lại chút hậu họa.

"
Bởi vì Từ Ngư và Phó Uyên đã điều tra được tám chín phần mười, Trương Chí Chu biết mình giấu diếm không có tác dụng gì, vì thế nói ra sự thật.
Chủ nhà trước của ngôi nhà quả thật chính là Lôi Ngọc, Lôi Ngọc chết vì nhồi máu cơ tim, hơn nữa dáng chết không đẹp lắm, vẫn là bị quản lý phát hiện, bọn họ cảm thấy không đơn giản chuẩn bị báo cảnh sát nhưng bị người nhà Lôi Ngọc ngăn cản.
Gia đình ông ta không biết tại sao sau khi biết ông đã chết vô cùng hoảng sợ, muốn nhanh chóng ra tay, vì vậy bán căn nhà với giá bảo hiểm thấp nhất.
Vừa vặn Trương Chí Chu nhìn thấy tin tức này liền tìm người đánh giá giá trị bất động sản, phát hiện ở giữa có rất nhiều chênh lệch, liền đem giá trị thẩm định báo cho vị hôn thê Bàng Thiến.
Bàng Thiến đối với Trương Chí Chu rất tốt, hơn nữa cũng không thiếu tiền, căn bản không có hoài nghi, Trương Chí Chu liền dùng giá tương đối thấp lấy được căn nhà, ngoại trừ một ít giấy tờ tùy tờ tư liệu ra thì người Lôi gia không có mang đi bất cứ thứ gì trong phòng.

Lôi Ngọc khi còn sống là một nghệ sĩ, trang trí nhà cửa rất có khí thế nghệ thuật, Trương Chí Chu lại động tâm tiết kiệm chi phí trang trí.
Trương Chí Chu ánh mắt chợt lóe, mím môi tựa hồ không muốn nói nhiều, Từ Ngư nói: "Anh phải biết rằng, những búp bê kia đều đang tìm quỷ chết thay thế, tôi cùng Phó Uyên thiếu chút nữa bị chúng nó giết chết, đây chính là đại sự liên lụy đến mạng người.

"
"Mấy con búp bê kia rất đắt, liền để đó không némđi, khoảng thời gian đó tôi thiếu tiền, bán ra ngoài bốn cái." Trương Chí Chu không kiên nhẫn nói, nhưng Từ Ngư cùng Phó Uyên đều nhìn thấy trong mắt anh ta lộ ra một tia chột dạ.
"Sau đó thì sao?" Từ Ngư hỏi.
Trương Chí Chương uống một ngụm nước ngọt lớn và nói: "Cả bốn người mua đều đã chết."
Anh nói xong, cả phòng lâm vào trầm mặc, Trương Chí Chu dường như chịu không nổi ánh mắt bọn họ nhìn mình, giải thích: "Tôi cũng không nghĩ tới mọi chuyện lại xảy ra như vậy, chính là phát hiện có gì đó không đúng, lúc này mới tìm các người tới đây.

"
Phó Uyên nhìn Trương Chí Chu ánh mắt có chút lạnh, anh lấy ra máy tính bảng mở một cái liên kết, là một cái nền tảng đấu giá.
"Tự mình nhìn xem." Phó Uyên đặt máy tính bảng lên bàn.
Trương Chí Chu không tiến lại gần, anh ở đầu bàn nhìn thấy trang chủ biết chuyện gì đang xảy ra.
Từ Ngư tiến lại gần, phát hiện tài khoản Trương Chí Chu của một nền tảng đấu giá đã bán được bốn con búp bê, còn có hai con búp bê đang chờ bán ra ngoài, thời gian là đêm nay.
"Sao anh còn dám bán?" Từ Ngư tức giận nói, Trương Chí Chu đây là đã sai thì để cho sai đến cùng, không hề đổi ý.
Trương Chí Chu nghe xong ngược lại không chột dạ, thậm chí ngụy biện nói: "Các cậu giải quyết thật tốt, tự nhiên sẽ không còn nguy hiểm nữa, vì cái gì không thể bán.

"
Từ Ngư sắp tức chết, trước kia anh sao lại không phát hiện Trương Chí Chu là một người mặt dày vô sỉ như vậy.
Anh đang muốn đứng lên cùng Trương Chí Chu lý luận, lại bị Phó Uyên đè cánh tay lại, Phó Uyên nhìn Trương Chí Chu hỏi: "Anh rất thiếu tiền.

"

Phó Uyên không phải nghi vấn mà là khẳng định, điều này làm cho Trương Chí Chu hoảng hốt một chút, anh lập tức chính trực nói: "Làm sao tôi có thể thiếu tiền, tôi lập tức sẽ kết hôn với người cầm đầu của Bàng gia.

"
"Đầu tư thất bại? Hay là cờ bạc? "Phó Uyên căn bản không quan tâm anh ta đang giải thích cái gì, mà là trực tiếp suy đoán.
Trương Chí Chu "rầm" một tiếng dùng sức buông đồ uống có ga xuống, sau đó đứng lên chỉ vào Phó Uyên nói: "Anh bớt vu khống người khác lại.

"
Phó Uyên cũng đứng lên, anh cao hơn Trương Chí Chu một chút, hơn nữa ánh mắt áp bách, làm cho kiêu ngạo của Trương Chí Chu tiêu tan một chút.
"Xem ra là loại thứ hai." Phó Uyên nhìn chằm chằm Trương Chí Chu nói.
Từ Ngư có chút kinh ngạc, anh thế nào cũng không nghĩ tới Trương Chí Chu lại đụng vào cờ bạc, thứ này có thể hủy diệt một người, thậm chí liên tiếp hủy diệt một gia đình, khó trách Trương Chí Chu trăm phương nghìn kế kiếm tiền.
"Lại nói bậy tôi sẽ tố cáo cậu tội phỉ báng." Trương Chí Chu uy hiếp nói, nhưng Từ Ngư nhìn ra anh ta vô cùng chột dạ, hiện tại anh ta hoàn toàn không còn loại hình thái tinh anh giả dối khi vừa vào cửa, càng giống như một tên hề nhảy nhót.
Nói xong Trương Chí Chu muốn đi, nhưng không biết chuyện gì xảy ra cửa không mở được.
"Cái cửa chết tiệt này xảy ra chuyện gì vậy?" Trương Chí Chu oán giận.
Từ Ngư nhìn về phía bên kia, bỗng nhiên phát hiện trên đỉnh đầu Trương Chí Chu có một con búp bê cầm dao đối diện Trương Chí Chu.
—-----------------------------------------------------------
[Tác giả có câu]:
Mưa kèm tuyết, không thể tin được nhiệt độ cao nhất ngày hôm trước là 27, lúc này đã gần tiếp cận đến 0°C, thời tiết khó hiểu..