Tổng Tài, Vợ Của Ngài Lại Phá Phách Nữa Rồi!

Chương 39



Mọi hành động của cô đều bị Châu Mẫn tình cờ nhìn thấy...nhưng cô ta lại không hề có ý định ngăn cản.

Chết ư? Hưm...như vậy thậy tốt biến bao. Ả sẽ không còn là cái gai trong mắt mình nữa.

Bị vở mạch máu, những giọt máu đỏ tươi không ngừng chảy ra hoà lẫn vào màu của chăn gối.

Máu chảy càng nhiều, ý thức càng yếu dần. Hai con ngươi cũng bắt đầu lờ đờ, khép hờ mí mắt.

...

Tư Dạ Hàn nhìn thấy cô nằm bất động trêи giường, chỉ có lúc cô ngủ anh mới dám vào.

Châu Mẫn thấy anh liền hoảng hốt, vội trốn đi. Đợi anh vào trong, cô ta mới nhanh chóng né đi.

Anh khẽ nằm trêи giường cô, nhất cử nhất động đều rất nhẹ nhàng không phát ra tiếng động.

Anh xoa mái tóc thô của cô, khẽ hôn lên bờ môi khô ráp vì thiếu nước ấy. Miên Châu quả thật đã tiều tuỵ đi rất nhiều.

Cặp mắt đều đỏ mọng và sưng húp cả lên...trông rất đau lòng.

Bắt chợt, ánh mắt anh hướng đến vệt máu đỏ kì lạ không ngừng thấm ướt lên chăn.

Cảm thấy có điềm không lành, hai bàn tay Dạ Hàn liền thôi thúc anh lật tung chân lên...cô đã tự sát rồi.

Sắc mặt anh trắng bệch, tim anh như chết lặng. Tư Dạ Hàn hoảng hốt, bế cô đến bệnh viện gần nhất trêи đảo.



Đại Hỷ và Hiên Nghiên biết tin cũng lập tức vùi đầu chạy theo sau bóng lưng vụt vả của anh.

Nhìn thấy mấy người bọn họ xa khuất tầm mắt, lúc này Châu Mẫn mới bộc lộ ra một nét cười thoả mãn( của một con điếm.)

Lúc trêи xe, Dạ Hàn không ngừng dằn vặt, trách móc bản thân là một người đàn ông tồi tệ. Tiểu A nhìn chủ nhân cũng hồi hộp lo lắng theo.

Chính anh đã khiến cô ra nông nỗi này...

...

Bệnh viện.

Các ý tá bác sĩ không ngừng di chuyển, khẩn trương đưa Miên Châu vào phòng cấp cứu.

“Xin lỗi, người khác không được phép vào.”

Một cô y tá thân hình mảnh dẻ vừa vội vàng thông báo vừa nhanh chóng đóng cửa.

Sầm.

Cửa phòng cấp cứu được đóng lại.

Tư Dạ Hàn trớ mắt nhìn khuôn mặt đầy đau khổ của Miên Châu còn anh thì tâm tình phức tạp đến mức ngạt thở.



Tố Miên Châu, là anh đã hại chết em...

Đại Hỷ ngay lúc này mới bộc phát cơn giận, ức quá mất khôn, không kịp nghĩ ngợi gì liền tát cho anh một bạt tay.

“Đồ khốn, không phải kế hoạch của anh vẫn tốt sao? Nếu như tôi biết có ngày hôm nay thì tôi sẽ không đồng ý với mấy người ngay từ ban đầu.”

Đại Hỷ bị cú sốc làm cho ngất đi tức thì, Hiên Nghiên nhanh chóng lấy hai tay đỡ lấy Đại Hỷ

Bị Đại Hỷ giáng một cái tát rất đau nhưng nó cũng không đau bằng con tim anh bây giờ.

Miên Châu, có phải bây giờ em cũng rất muốn đánh anh không? Có phải bây giờ em cũng đang rất hận anh không?

Anh cũng không ngờ được Đại Cường lại làm tới mức này... anh sai rồi. Em mau tỉnh lại đi.

Đèn trong phòng cấp cứu vụt tắt, từ phía bên trong bước ra một vị bác sĩ phụ trách đơn vị chính.

Vương Tuấn-bác sĩ khoa tim mạch mặc áo blouse trắng, vội vả kéo khẩu trang thông báo với mọi người.

“Tạm thời cô ấy đã qua cơn nguy kịch, nhưng vì thiếu máu nên bệnh nhân không thể tỉnh dậy ngay tức thì.”

Nghe được tin, mọi người cũng phần nào nhẹ nhõm hơn riêng Dạ Hàn vẫn ngồi đó không vui cũng không buồn.

Ánh mắt anh nhìn vào khoảng không, vô hồn đến tuyệt vọng.

Tiểu A thấy chủ nhân như thế lòng anh gũng chẳng mảy may vui gì. Xảy ra việc như thế này đó không phải là lỗi của Tư Dạ Hàn là Hình Lục...đã vô tình cưỡng hϊế͙p͙ họ đến chết.