Tổng Tài, Vợ Của Ngài Lại Phá Phách Nữa Rồi!

Chương 35



Đại Cương chơi luôn hai khẩu MP5 vào huyệt thái dương của hai người bọn họ.

Lúc này, Ninh Tuyết Lạc mới biết sợ là gì, lập tức xin van.

“Anh...anh làm cái gì thế.” Giọng cô ta đầy rẫy sự lo toan, ánh mắt liên láo nhìn nòng súng.

Tư Dạ Hàn trừng mắt, anh nhìn cô ta chẳng khác gì đang nhìn một con súc vật hèn hạ.

Bên phía Ninh Phụng còn sợ hãi hơn nữa, run cầm cập đến nỗi suýt chút nữa tè ra quần.

Đại Cường đè hai người bọn họ lăn lóc trêи sàn. Dùng bàn tay thô ráp vã nát khuôn mặt Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Phụng vì xót thương con gái mà lấy Tư Vị Mạc làm khiên chắn.

“Nay-này, cháu làm vậy, không sợ anh Tư Vị Mạc sẽ đánh cháu sao?”

Cung Linh Phương lập tức đen mặt, quát vào mặt ả.

“Câm! Liên quan gì đến chồng của tôi.”

Ninh Phụng tính trăn trối cái gì đó, chưa kịp lên tiếng thì bị Đại Cương đánh tới mức méo cả mồm.

Bị hành hạ như chết đi sống lại, Ninh Tuyết Lạc nằm sễn soài ra đất, không còn sức để phản kháng được nữa.



Miêng tru tréo lên vài tiếng xin tha. Miên Châu cũng mềm lòng, khuyên anh vài câu cho hạ hoả.

Dạ Hàn càng thêm nóng nảy, nhưng vợ xin thì anh chiều. Chỉ búng mạnh vào trán cô xem như là hình phạt.

Mèo hoang ngốc, bị bọn chúng ức hϊế͙p͙ đến trầy trụa thế mà vẫn còn lương tâm xin tha cho bọn chúng.

Dạ Hàn ra hiệu, đám côn đồ đó mới dừng tay hẳn. Anh bước đến bên cạnh Ninh Tuyết Lạc, hơi khom người khuyên nhủ vài câu.

“Đừng bao giờ động đến người phụ nữ của tôi. Nếu không Ninh gia sẽ không yên ổn đâu.”

Người-người phụ nữ của tôi á? Hắn ta đang nói gì vậy?

Không thương hoa tiếc ngọc, anh thẳng chân đạp mạnh lên bàn tay của cô ta, ngấu nghiến đến kì nát vụn mới thôi.

Bị dẫm đến đau thốn, Ninh Tuyết Lạc đau đớn tới nỗi thốt lên vài tiếng. Xương tay bị anh dẫm đến nát vụn, không thể cử động.

Miên Châu nhìn thấy cảnh tượng cũng cau có mặt mày. Cô có thể cảm nhận được nỗi đau đó, liền lên tiếng ngăn cản

“Dừng...dừng lại đi!.”

Nghe cô nói, anh ngoan ngoãn nghe lời vợ, nếu không thì tay của ả sẽ không còn trêи đời này.

Cung Linh Phương nở ra một nụ cười khinh bỉ, giật tóc Ninh Phụng như cái cách mà ả đã làm với Miên Châu.



“Động đến nhà tôi thì chỉ có chết.”

Bị hành hạ đến mức không ra hình dạng gì, giờ hai người bọn họ mới biết nhà Tư Gia đáng sợ biết chừng nào.

Ninh Phụng lòng dạ oán giận, dắt con gái ra về. Tiểu A cũng phối hợp rất ăn ý, ném cho họ vài cái vali rồi nở ra một nụ cười hết sức thân thiện.

Lúc đi thì sang chảnh, ngút ngàn bao nhiêu thì lúc về lại càng thê thảm, ghê tởm bấy nhiêu.

Đi đường ai cũng nhìn, miệng mồm bàn tán xôn xao làm hai mẹ con Ninh gia không thể ngất mặt lên nỗi.

Ninh Tuyết Lạc oan ức, khóc ròng vòi vĩnh Ninh Phụng.

“Con nhỏ Miên Châu chết tiệt, mẹ xem nó kìa.”

Con ả Miên Châu đáng ghét, chắc chắn nó đã nói với anh ấy những điều không hay về mình. Chậc, xem ra ả cũng khôn ngoan lắm.

Mày cứ hả hê một lúc đi con điếm, Tố Miên Châu.

Thấy cô con gái ngoan trú tréo, Ninh Phụng cũng lòng dạ tơi bời, mệt nhọc vừa xách vali hộ con vừa tốn hơi dỗ dành.

Lần sau nhất định, mình sẽ trở thành vợ của Tư Vị Mạc, lúc đó tha hồ mua sắm, tha hồ để con lấy người mà nó thích.

Hai người bọn họ oán hận ra về, trêи đường không ngừng ám rủa gia đình người khác.