Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 369: 369




“…” Một câu nói đoán trúng tâm trạng của Hạ Tinh Thần.

Chóp mũi cô chợt có gì đó cay cay, đôi mắt co rút lại, cố gắng ép nước mắt trở về: “Chúng tôi đã quyết định, cho dù là anh em họ cũng muốn ở cùng một chỗ.”
“Đùa cái gì vậy?” Dư Trạch Nam cảm thấy cứ kiên trì như thế quả thật rất buồn cười: “Nếu hai người muốn ở cùng một chỗ, vậy thì anh tôi có thể dễ dàng thắng rồi.

Cứ như thế Bạch Dạ Kình bèn sụp đổ đó.”
Hạ Tinh Thần nắm chặt tay đặt lên đầu gối, ngón tay cô cấu vào lòng bàn tay.
“Đây không phải là chuyện hai người hy vọng nhất hay sao?”
“Đúng thật là anh tôi có mong chờ điều đó, nhưng mà như thế thì Bạch Dạ Kình sẽ là Tổng thống đầu tiên trong lịch sử nước S vì phụ nữ mà chịu cảnh bị chỉ trích mà mất đi quyền lực, lịch sử viết thế nào đời sau nhớ kỹ,sợ là sau này người ta không còn nhớ đến công lao mà chỉ nghĩ tới mấy chuyện thị phi này mà thôi.”
Từng câu từng chữ của Dư Trạch Nam đều như mũi kim đâm vào não Hạ Tinh Thần, khiến cô rất đau.
“Anh dừng lại ở đây đi, tôi muốn ăn ở chỗ này.” Cô mở miệng cắt đứt lời của Dư Trạch Nam, không muốn nghe thêm cái gì, giống như không nghe thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả, giống như anh sẽ không gặp bất cứ chuyện bất trắc nào.
“Ở đây sao?” Dư Trạch Nam chỉ vào một nhà hàng có view khá được.
“Nếu anh bận thì đi trước đi.” Hạ Tinh Thần tháo dây an toàn, không nói nhiều lời bèn đi thẳng xuống xe.
Dư Trạch Nam đậu xe ở ven đường, chiếc xe Aston Martin luôn thu hút ánh mắt của mọi người.

Hai người họ vừa xuất hiện trước cửa hàng, ông chủ đã nhiệt tình chào đón mời hai người ngồi xuống.

Hạ Tinh Thần cực kì thích những nơi như vậy, cô cầm menu lên, im lặng nhìn, rồi ngẫu nhiên chỉ tay vào món ăn trên đó.

Dư Trạch Nam đứng sau lưng cô, nhìn bóng lưng kia mà có chút say mê.

Đương nhiên quán này không có loại rượu cao cấp nên anh ta đành gọi bia hơi.
Mới đầu Hạ Tinh Thần ăn cũng không hề chạm vào chai bia.
Nhưng cuối cùng cô cũng không cách nào thoát khỏi cái tâm trạng chán nản này, cô muốn giải tỏa cho nên không thèm quan tâm, thế là hai người uống bia với nhau, uống đến khi say khướt.
Mà bên kia.
Lan Diệp đang ở trong phòng cất mặt nạ, nhớ tới Hạ Tinh Thần, hàng lông mày nhíu lại.
Đầu óc Bạch Dạ Kình đúng là không được bình thường, cho nên mới đến nông nỗi như hiện tại, anh lại còn cố ý ở cùng một chỗ với Hạ Tinh Thần.

Hạ Tinh Thần thật ích kỷ thật nhẫn tâm, muốn khiến anh rơi vào cảnh khốn đốn, nhưng cô ta lại không làm được, cô ta không muốn trơ mắt nhìn Bạch Dạ Kình rơi vào biển lửa.
Nhưng mà làm thế nào mới có thể thuyết phục Bạch Dạ Kình thay đổi chủ ý đây? Cô ta không thể trực tiếp ra mặt, chẳng lẽ phải để Lan Đình ra mặt khuyên.
Lan Diệp thở dài.
Vừa nhận lại con gái đã tìm cách chia rẽ đôi uyên ương, chỉ sợ cô sẽ không nỡ.
Ngay lúc cô ta đang bế tắc thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
“Cô chủ.”
Người ở đầu dây bên kia là lái xe mà nhà họ Lan sai đưa Hạ Tinh Thần trở về.
“Vẫn đang theo dõi cô ta sao?” Lan Diệp vỗ vỗ mặt, vừa hỏi.

Thật ra cô ta không còn cách nào khác, hiện tại chỉ có thể cho người theo dõi Hạ Tinh Thần, rồi tính xem có cách nào tách được cô và Bạch Dạ Kình ra hay không.
“Vẫn đang theo dõi.

Lúc này cô Hạ và cậu chủ Dư đã uống say khướt, hiện bọn họ đã gục xuống bàn hết vì say quá.”
Lan Diệp hừ lạnh: “Hạ Tinh Thần này đúng là giỏi thật, Bạch Dạ Kình đi nước ngoài, cô ta lại ở nhà…”
Nói đến đây, đột nhiên Lan Diệp dừng lại, trong đầu cô ta chợt nảy ra một ý.
“Cô chủ.” Không nghe cô ta nói xong, lái xe hỏi một tiếng: “Cô chủ, cô không sao chứ? Hiện tại còn muốn tôi tiếp tục theo dõi cô ấy không?”
“Theo dõi bọn họ cho tôi, giờ anh gửi cho tôi địa chỉ, tôi lập tức tới đó.”
Có một số việc cô ta nhất định phải đích thân xử lý, người khác làm, cô ta sợ sẽ không đến nơi đến chốn.

Lái xe không hiểu chuyện gì xảy ra, cuối cùng cũng đành gật đầu chờ Lan Diệp tới.
Tâm trạng của Hạ Tinh Thần rất kém,vốn cô uống rượu kém mà giờ lại ngồi đâu uống cùng với Dư Trạch Nam.

Vốn đã say lại càng uống, cuối cùng không chịu nổi, cả hai đều gục xuống tại chỗ không biết trời trăng gì.
Tia nắng ban mai chiếu vào, xuyên qua rèm che chiếu vào phòng.
Di động đặt bên cạnh không ngừng đổ chuông báo thức.
Đầu Hạ Tinh Thần đau như muốn nổ tung, cô không muốn tỉnh lại nên đưa tay cầm điện thoại tắt chuông.
Cô vẫn tiếp tục ngủ.
Nhưng mà chưa tới vài phút sau, điện thoại lại vang lên.
“Ai thế, phiền quá đi mất.” Một giọng nói phiền muộn vang lên, sau đó tiếp tục có một cánh tay vươn qua đầu cô, điện thoại bị tắt chuông đồng thời bị ném xuống mặt đất, phát ra tiếng động lớn thật lớn, cuối cùng cũng không còn nghe thấy tiếng chuông báo thức nữa.
Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.
Hai người không hẹn mà kéo chăn lên, thỏa mãn chui vào trong chăn, định ngủ thêm một giấc.
Nhưng mà ngay sau đó.
“Á…”
“A…”
Tiếng thét chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh lúc sáng sớm.

Bởi vì say rượu vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nên giờ phút này cả hai người đều rất khó khăn ngồi dậy.
“Sao anh lại ở chỗ này?” Hạ Tinh Thần trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Dư Trạch Nam.
Vấn đề là sao anh ta lại ở trong phòng cô?

Dư Trạch Nam hoàn toàn tỉnh táo, nhìn cô một cái, bỗng anh ta đỏ mặt quay lưng đi: “Em mặc quần áo vào trước đi.”
Hạ Tinh Thần cúi đầu nhìn, lập tức mặt cô đỏ bừng lên vì ngượng, áo khoác trên người bị cởi ra, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, mà lúc này quần áo của cô đang vô cùng lộn xộn, mấy cúc áo bị tuột ra, ngay cả đồ lót bên trong cũng lộ ra rồi.
Anh ta cũng không khá hơn chút nào.
Trên người anh ta chẳng có lấy một mảnh vải.
“Anh cũng mau mặc áo vào đi.” Cô vừa nói vừa khẩn tưởng cài lại cúc áo, sau đó lại mặc áo khoác vào, cuối cùng là sửa lại tóc tai, đồng thời cố bắt bản thân phải tỉnh táo lại.
Lúc này Dư Trạch Nam cũng mặc xong quần áo.
Hai người mỗi người ngồi một góc giường.
Hạ Tinh Thần ôm gối, ngồi dịch ra ngoài, Dư Trạch Nam cũng dịch sang bên kia.
Thật xấu hổ!
Cả căn phòng chìm trong không khí cực kỳ ngượng ngùng.
Hai người ngồi quay lưng lại với nhau, bấy giờ mới ngước lên nhìn cảnh vật xung quanh, bèn nhận ra nơi đây chẳng phải nhà riêng, cũng chẳng giống khách sạn.
Là một nhà nghỉ nhỏ.
“Khụ khụ.” Dư Trạch Nam ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng: “Ừm…”
“Nhất định tối qua hai chúng ta không phát sinh chuyện gì cả.” Hạ Tinh Thần mở miệng trước, tối qua tuy cô uống say nhưng có phát sinh chuyện gì hay không, cô là phụ nữ đương nhiên sẽ cảm giác được, cô không có bất kỳ cảm giác không khỏe nào.
“À, nếu vậy thì tốt.” Dư Trạch Nam nghe cô nói vậy bèn thở phào nhẹ nhõm, anh ta xoay người lại, điệu bộ cũng đã tự nhiên hơn nhiều: “Tôi đã nói mà, một khi say là tôi sẽ như cá chết, cho nên chắc chắn sẽ không thể làm ba cái chuyện kia với em được đâu.”.


— QUẢNG CÁO —