Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 192: 192




“Không đâu! Ba không thể nào làm ra loại chuyện đó với ngài Tổng thống được!”
Tống Duy Nhất không muốn tin, cô ta lẩm bẩm, nhìn thấy Bạch Dạ Kình đi tới, vô thức nắm chặt tay anh: “Dạ Kình, anh phải tin tưởng ba, anh là con rể của ba, ông ấy sẽ không làm chuyện như vậy đâu!”
Con rể?
Ánh mắt của Bạch Dạ Kình có chút lãnh đạm.

Nhàn nhạt liếc nhìn cô ta một cái rồi gạt bàn tay của cô ta đang đặt trên cánh tay mình ra.

Anh chỉ nhìn nghiêng qua và ra lệnh: “Lãnh Phi, cử người đưa cô Tống và bà Tống về.”
Chưa nói đến thái độ thờ ơ, chỉ nói đến hai cái cách gọi “cô Tống”, “bà Tống”, đều hoàn toàn không phải là người một nhà nói với nhau.

Trong lòng Tống Duy Nhất thầm kinh hoàng.

Vậy ý của anh là...!
“Dạ Kình, còn lễ cưới của chúng ta...”
“Cô Tống, xin mời!” Lãnh Phi ngắt lời Tống Duy Nhất.

Cô ta nhìn Bạch Dạ Kình một lần nữa, và thấy ánh mắt của anh có vẻ rất xa cách và thờ ơ.

Cô ta chợt hiểu “điều bất ngờ” vừa rồi của anh là có ý gì.

Cô ta cũng chợt hiểu tại sao đội điều tra đặc biệt lại xuất hiện ở đây đúng lúc vào ngay ngày cưới.

Tất cả không đơn giản chỉ là một sự trùng hợp.

Vậy thì...!đám cưới này thực ra ngay từ đầu đã nằm trong tính toán của anh rồi sao?

Khung cảnh rất hỗn loạn, vốn dĩ là một đám cưới lãng mạn trong thoáng chốc đã biến thành chiến trường của những người đàn ông.

Tống Duy Nhất và Mai Lưu Ly không thích hợp ở lại thêm nữa, nên đi theo nhóm người dưới quyền của Bạch Dạ Kình đi ra ngoài.

Phóng viên cũng đi theo và hỏi về chuyện đám cưới, nhưng đã bị người ta chặn lại từ phía xa.

Không biết từ lúc nào, lính cảnh vệ đã lặng lẽ được người ta bố trí tản ra một bên, truyền thông cũng có ai ngăn cản nên điên cuồng ập vào.

“Ông Tống, anh Dư, chuyện nghe lén này có phải là sự thật không?”
“Hành vi đánh cắp thông tin tình báo là rất vô liêm sỉ và đã vi phạm hiến pháp.

Xin hỏi với thân phận là phó tổng thống thì hai vị định giải thích chuyện này như thế nào trước công chúng?”
“Hai vị có nghĩ rằng nghe lén là thủ đoạn cần thiết để có được quyền lực không? Hai vị là người đứng đầu chính quyền lại công khai khiêu khích hiến pháp như vậy.

Thế thì người dân chúng ta còn có thể tin tưởng những người lãnh đạo như các người không?”
“Có thể nào sự riêng tư của người dân như chúng tôi cũng sẽ bị những người đứng đầu chính quyền như hai vị giám sát hay không?”
“Ông Tống, hôn lễ của cô Tống và ngài tổng thống vẫn sẽ tiếp tục chứ?”

Các câu hỏi của giới truyền thông, cái nào cũng sắc bén, giống như những thanh gươm vậy.

Tống Quốc Nghiêu rõ ràng là không mong đợi sự việc bị bại lộ, ông ta rõ ràng là có chút rối loạn chừng mực của mình, không còn quan tâm đến ống kính nữa.

Nên ông ta tức giận khoa tay múa chân với cái phóng viên truyền thông.

Mặc dù Dư Trạch Hạo còn trẻ, nhưng vẫn có thể giữ được bình tĩnh, để mặc cho sóng ngầm âm thầm dâng trào bên trong, trên mặt từ đầu đến cuối không hề lộ ra chút sương mù, chỉ bình tĩnh đáp lại: “Chuyện này vẫn chưa điều tra rõ ràng, tạm thời chúng tôi sẽ không thể cho các vị bất cứ đáp án nào.


Nhưng chúng tôi xin hứa với mọi người rằng nhất định sẽ hoàn toàn hợp tác với ủy ban cuộc điều tra, đồng thời chúng tôi cũng sẽ không làm bất cứ hành động gì không phù hợp để cản trở cuộc điều tra này!”
Công tố viên muốn đưa hai người đi nên dò hỏi sự đồng ý của ngài Tổng thống, là chuyện công nên Bạch Dạ Kình không có gì để nói, gật đầu để hai vị phó Tổng thống bị dẫn đi.


Hôn lễ còn chưa kết thúc, thủ tục dân sự cũng chưa hoàn tất thì một vụ lùm xùm như vậy lại nổ ra, là nhân vật trung tâm của vụ việc, Bạch Dạ Kình tỏ ra kinh hoàng trước giới truyền thông, đồng thời cũng bày tỏ sự thất vọng hoàn toàn trước hành vi của hai vị phó Tổng thống.

Có người chịu trách nhiệm về hậu quả, thì cũng cần chịu trách nhiệm tiếp đãi cho giới truyền thông.

Bạch Dạ Kình lên xe đến thẳng văn phòng Tổng thống gặp Bộ trưởng Bộ Tư pháp để bàn về vụ việc nghe lén này.

Ngay sau đó, vụ bê bối nghe lén đã lan truyền rầm rộ trên các phương tiện thông tin đại chúng quốc gia và thậm chí toàn cầu, dẫn tới một cơn náo động.

Phản ứng của dư luận như núi lửa phun trào, hộp thư và điện thoại của ban kiến nghị cứ ùn ùn kéo đến.

Cách đây vài ngày, sự cố “ô tô tông cửa” của ngài Tổng thống trong tích tắc đã bị dân chúng hoàn toàn quên lãng, mọi sự chú ý đều bị thu hút bởi vụ tai tiếng nghe lén này.

Mọi người đều cảm thán rằng ban đầu không chọn hai vị phó tổng thống đó làm người đứng đầu nhân dân là một hành động sáng suốt biết bao, thậm chí có người còn cho rằng Tống Duy Nhất không đủ tư cách làm đệ nhất phu nhân.

Sau khi chủ đề về “Đệ nhất phu nhân” được đưa ra, ngay lập tức nhận được sự ủng hộ từ công chúng, số lượt thích đã vượt ngưỡng hàng trăm nghìn.

Vì vậy, khi Bạch Dạ Kình dành thời gian dể trả lời phỏng vấn giới truyền thông vào buổi chiều, khi phóng viên hỏi về chủ đề “Đệ nhất phu nhân”, anh chỉ nói rằng mọi chuyện đều sẽ thuận theo ý kiến của mọi người.


Sau khi xử lý xong những chuyện này, thì Quốc hội lại sắp xếp thành lập một tổ thẩm tra đặc biệt để điều tra sự việc này, mãi đến tận hai giờ sáng, mọi chuyện mới xem như là đã kết thúc, Bạch Dạ Kình đã sức cùng lực kiệt.

Ngồi trên ghế sô pha trong văn phòng tại cung Bạch Vũ, nhắm mắt định ngủ một giấc.

Vở kịch ngày hôm xem như là đã kết thúc viên mãn rồi, bây giờ chỉ còn chờ kết quả điều tra cuối cùng.

Tuy nhiên, tự biên tự diễn quả thực rất mệt mỏi.

Mãi cho tới thư ký trực đêm nhìn thấy anh cứ ngồi mãi trong phòng làm việc, nghĩ anh còn bận nên pha một tách trà nóng định đem cho anh.

Lúc này Lãnh Phi mới đi ra khỏi văn phòng, vẫy vẫy tay, cô thư ký liền hiểu.

“Điều chỉnh nhiệt độ trong phòng làm việc thành 25°.

Cho tới ngày mai trước khi ngài Tổng thống đi ra thì đừng làm phiền ngài ấy.” Lãnh Phi dặn dò.

“Vâng.” Thư ký gật đầu.


Đêm khuya, bên ngoài cục điều tra, đoàn xe của Dư Minh đã đợi sẵn bên ngoài.

Dư Trạch Nam ngồi trong xe một lúc, nhìn thời gian, sau đó lại nhìn về phía cửa của cục điều tra, lông mày nhíu chặt lại.

Cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, anh ta bước ra khỏi xe.

Đóng sầm cửa lại và đạp mạnh vào bánh xe một cái.

Bức bối vô cùng, anh ta không ngờ rằng lại xảy ra chuyện này.


Tôi không mong đợi điều này xảy ra.

Nếu nói mọi người đã đánh giá thấp Bạch Dạ Kình thì thật sự cũng không đúng, trong lòng ai cũng biết là Bạch Dạ Kình không phải người có thể thao túng, lần này bị nhà họ Tống uy hiếp nên mới dứt khoát đồng ý kết hôn, chứ thật ra thì ai cũng trong lòng ai cũng đều nghi ngờ.

Tuy nhiên, không ngờ rằng anh chàng này lại nghĩ ra được chiêu này.

Chưa kể đến việc anh đồng thời trả thù được nhà anh và nhà họ Tống, mà thậm chí scandal của đụng xe lúc trước của anh cũng bị nhạt đi, không cưới Tống Duy Nhất càng được lòng dân hơn, cũng không phải bị mang tiếng là tên đàn ông phụ bạc.

Lòng dân bây giờ đều một lòng hướng về anh.

Nếu bây giờ mà bầu tổng thống, tỷ lệ phiếu bầu của anh nếu không tới 90% thì có thể vượt quá 80%.

Động thái này chắc chắn là một phát súng giết nhiều con nhạn! Thực sự là vô cùng sắc sảo!
Không biết mình đã đợi bao lâu, nhưng khi trời gần sáng, một nhóm người mới từ bên trong đi ra.

Dư Trạch Hạo là người ra đầu tiên.

“Anh!” Dư Trạch Nam vừa nhìn đã nhận ra anh ta, liền tiến lên vài bước.

Sau khi ở trong đó một đêm, trên mặt Dư Trạch Hạo đã mờ mờ xuất hiện râu, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi, đôi mắt cũng xuất hiện tia máu đỏ hoe.

“Anh đã bảo rồi ở nhà đợi đi mà.” Dư Trạch Hạo bước xuống bậc thềm, anh ta vẫn bình tĩnh như mọi khi, trên mặt không có biểu hiện dư thừa gì.

“Xảy ra chuyện lớn như thế này, anh có thể đợi ở nhà không? Chị Cảnh Dư cũng tới đây rồi.”
Cảnh Diệu?
Hai từ này khiến khuôn mặt của người đàn ông luôn vô cảm cuối cùng cũng đã xuất hiện sự ấm áp.

Xuống bậc tam cấp, cửa ô tô thứ ba bị đẩy ra, một người phụ nữ mặc quần áo mỏng manh bước xuống xe..