Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 712



Chương 712


Nghe thấy thế, Mục Nhiễm Tranh lập tức bỏ hai chân đang bắt chéo xuống hệt như phản xạ có điều kiện.


“Chú đến rồi, xem lát nữa em mách tội anh thế nào đi!” Mục Nhất Hân nói với Mục Nhiễm Tranh.


“Đợi chú đi rồi anh vẫn có thể cho em biết tay như thường, nghĩ rồi hãy làm!”


Mục Nhất Hân nói rồi chạy biến ra ngoài.


Thật ra, tất cả những đứa trẻ của nhà họ Mục đều sợ Mục Nhiễm Tranh, và cũng sợ cả Quan Triều Viễn. Nói cho cùng Quan Triều Viễn là bậc cha chú, tuy rằng trông anh rất trẻ.


Nhưng chỉ có Mục Nhất Hân không sợ Quan Triều Viễn. Tuy ở nhà Mục Nhất Hân không phải đối thủ của Mục Nhiễm Tranh, thể nhưng cô ấy lại dám khiêu khích đối phương.


Nghe thấy Quan Triều Viễn tới, Mục Nhất Hân ra ngoài đón ngay.


Cô ấy nhìn thấy gì?


Tô Lam!


Không ngờ lại là Tô Lam!


Cô ấy nghi ngờ mình nhìn nhầm rồi, bèn dụi mắt.


“A! Tô Lam, là Tô Lam!”


Mục Nhất Hân chỉ vào Tô Lam, cô ấy kích động đến mức chỉ thốt lên được những lời này.


Tất nhiên Diệu Hướng Vẫn biết Quan Triều Viễn và Tô Lam đã kết hôn từ trước, cho nên cũng không kinh ngạc. Trái lại, chuyện lần trước khiến bà ta cảm thấy hơi lúng túng.


“Tô Lam gì hả! Con bé này không biết lịch sự gì cả, phải gọi là thím!” Diệu Hướng Vân vội nói.


“Bác ơi, bác nói Tô Lam là thím của cháu ư? Cô ấy kết hôn với chú sao ạ?” Mục Nhất Hân vô cùng ngạc nhiên.


“Đúng vậy!”


“A!”


Mục Nhất Hân hét toáng lên, tiếng hét cao vút tưởng chừng sắp đâm thủng bầu trời.


“Trời ơi cái con bé này, cháu sắp khiển tại bác điếc rồi đây này!”


Trong lúc họ nói chuyện, Quan Triều Viễn và Tô Lam đã đến nơi.


“Chú, thím!” Mục Nhất Hân vô cùng kích động, cô ấy cứ kéo tay Tô Lam không chịu buông ra.


“Không ngờ thần tượng của mình lại chính là thím của mình! Ôi trời ơi, ông trời đối tốt với con quá! Thím ơi, thím biết không? Cháu là trưởng fanclub toàn cầu chính thức của thím đó!”


“Ra là cháu à, cảm ơn cháu nhé”


Dạo trước Từ Tinh Như nói cho Tô Lam biết có người thành lập fanclub toàn cầu cho cô, khi ấy cô còn rất ngạc nhiên, hóa ra là người nhà mình.


“Được rồi, được rồi, cháu đừng chặn đường chú thím của cháu vào nhà”


Mục Nhất Hân kích động chạy vào báo tin.


Lại gặp Diệu Hướng Vân, Tô Lam cũng cảm thấy hơi xấu hổ.


Quan Triều Viễn nhìn hai người.


“Chị họ, em vào gặp bác trước đã, chị chăm Sóc Tô Lam giúp em, nhờ chị giới thiệu người nhà cho cô ấy làm quen”


“Được, em vào gặp bác em đi.”