Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 2354



Chương 2354:

 

Uất Trì Diệc Thù nhìn cô một cái, bàn tay đang nắm chặt cổ tay người đàn ông buông lỏng ra, đợi gã đứng lên rồi đưa điện thoại di động cho gã.

 

“Cám ơn cám ơn, cám ơn cậu tha cho tôi, nhất định sau này tôi sẽ không tái phạm.”

 

“Tự mình báo án rồi đầu thú đi”

 

Uất Trì Diệc Thù bất ngờ lạnh giọng nói một câu.

 

“Cái gì?” Người đàn ông trung niên sững sờ tại chỗ, gã còn tưởng rằng mình được buông tha, không ngờ còn phải đi đầu thú, gã không kịp phản ứng.

 

Cuối cùng gã nhìn xung quanh một vòng, mọi người đều đang nhìn gã.

 

“Tội danh của việc tự thú và người khác báo án không giống nhau”

 

Uất Trì Diệc Thù lạnh giọng nhắc nhở.

 

Lúc này người đàn ông trung niên phải bó tay chịu trói, tự mình gọi điện thoại báo cảnh sát, sau khi nghe thấy gã kể tội của mình cho cục cảnh sát bên kia nghe, Uất Trì Diệc Thù đưa cô gái nhỏ trở về chỗ ngồi.

 

Sau đó tàu điện ngầm nhanh chóng yên tĩnh lại, vì chuyện này mà Đường Viên Viên tỉnh ngủ hẳn, đúng lúc bên cạnh có một chú trẻ đứng lên.

 

“Cô bé, lại đây ngồi đi”

 

Đường Viên Viên quay đầu lại liếc nhìn đối phương, phát hiện đó là người vừa rồi đã nói giúp bọn họ, vì vậy cô lắc đầu: “Không cần đâu ạ”

 

“Thanh niên các con dám làm việc nghĩa, chú cố ý bảo con tới ngồi, mau qua đây”

 

Chú biết cô gái nhỏ rất mệt mỏi nên đã tình nguyện nhường chỗ ngồi của mình cho cô.

 

Nhưng Đường Viên Viên vẫn kiên trì lắc đầu.

 

Cô cũng không phải là con nít, cô sắp trưởng thành, sắp thành người lớn rồi, không cần người khác nhường chỗ ngồi cho.

 

Ông chú thấy cô không qua thì đứng lên, nhưng cũng không quay về ngồi.

 

Uất Trì Diệc Thù suy tư một lát, huých vai cô gái nhỏ ở bên cạnh.

 

“Nếu chú ấy có lòng nhường chỗ ngồi cho em thì em đi qua đi: Đường Viên Viên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh một lát, rồi sau đó cô xoay người nói cảm ơn với ông chú đó: “Cảm ơn chú ạ”

 

Sau đó cô mới sang ngồi.

 

Sau khi ngồi xuống, ông chú giơ ngón tay cái với Uất Trì Diệc Thù: “Đúng thật là, bây giờ có ít thanh niên dám làm việc nghĩa như vậy lắm, không chỉ là lòng người lạnh lẽo, tình huống vừa rồi con cũng nhìn thấy đó, rất nhiều người tự dưng rước họa vào thân, dẫn đến việc bọn họ không dám ra tay giúp người khác”

 

Uất Trì Diệc Thù không trả lời.

 

Ông chú còn nói: “Cô bé vừa nãy là bạn gái nhỏ của con à?

 

Lớn lên rất đáng yêu, hai đứa đều rất tốt bụng”

 

Bạn gái nhỏ?

 

Nghe được cụm từ như thế, đôi lông mày của Uất Trì Diệc Thù hơi nhướng lên, thấy gương mặt Đường Viên Viên lập tức lộ ra vẻ xấu hổ, anh khẽ mím đôi môi mỏng: “Không phải.”

 

“Không phải? Chẳng lẽ chú hiểu lầm rồi à?”

 

“Là em gái con.”

 

Uất Trì Diệc Thù nhẹ giọng giải thích.

 

“À à, thì ra là anh em, thôi không có gì đâu, không có gì.”

 

Chú ấy lúng túng xua tay.

 

Đoạn đối thoại này lại bị Đường Viên Viên nghe được, lúc nghe thấy ông chú hỏi thăm, gương mặt cô lập tức đỏ bừng lên vì xấu hổ, khi cô còn đang suy nghĩ sao chú ấy lại hỏi vấn đề này thì nghe thấy Uất Trì Diệc Thù phủ nhận.

 

Sau đó anh giải thích là cô là em gái anh, trái tim của Đường Viên Viên cũng nguội lạnh theo.