Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế

Chương 29: Này có thể tính là lần đầu tiên thẳng thắn.



Nói xong câu đùa giỡn xuất sắc kia, hình tượng Lục Nhuyễn Tranh trong lòng Chung Minh đã biến hóa đủ các kiểu. Frieza* biến thân ba cấp độ cũng không nói, cả ngày chỉ muốn bóp chết Tiểu Thiến*, hình tượng bà mụ cũng có thể đặt trên người Lục Nhuyễn Tranh, gần đây nhất thì có thể ngang ngang với Transformers*. Dù sao Lục tiểu thư biến hình tàn bạo đến cỡ này sức chiến đấu cũng có thể bằng mười tám nghìn quân sĩ.


"Cô có tư cách gì để nói lời này với tôi." Lục Nhuyễn Tranh từng bước từng bước đi về phía hai người, hốc mắt rõ ràng chậm rãi biến thành màu đỏ như máu, Chung Minh lui dần, phát hiện phía sau là Bạch Cẩn Niên, ý thức được mình không thể lui được nữa. Cho dù cổ họng khô khốc, tim đập mãnh liệt, Chung Minh cũng đứng vững vàng.


"Theo lý mà nói, tôi không có tư cách." Từ nhỏ bé ngoan Chung Minh sẽ không cùng người khác tranh cãi, cũng đừng nói như hiện tại cùng người khác đối chọi gay gắt, không chừng có thể dẫn tới tình huống đánh nhau. Tình huống hiện tại của Chung Minh là răng cùng răng đánh nhau, lòng bàn tay xuất mồ hôi, đối mặt cùng loại kẻ thù cực hung ác này Chung Minh rất sợ hãi, nhưng Chung Minh không thể sợ hãi. Nếu Chung Minh sợ, ai sẽ bảo vệ Bạch Cẩn Niên? Nếu lui về phía sau, Chung Minh vĩnh viễn cũng chỉ là một người bị vứt bỏ, chỉ biết trốn trong góc phòng khóc lóc hèn nhát.


Chung Minh biết, nàng nên thay đổi chính mình.


"Thế nhưng, như lời Bạch tiểu thư nói, tôi và cô ấy là bạn. Nếu cô ấy bị một mối quan hệ làm tổn thương, là một người bạn, chẳng lẽ tôi có thể khoanh tay đứng nhìn sao?"


Lục Nhuyễn Tranh còn chưa phục hồi, không nghĩ tới Bạch Cẩn Niên mở miệng trước: "Cô ấy tại sao là người phản bội, Chung Minh?"


Cái gì?


Chung Minh cho là mình nghe lầm, quay đầu lại liếc Bạch Cẩn Niên.


Bông tuyết dính vào tóc đen của Bạch Cẩn Niên, tóc bị gió thổi loạn bao phủ lấy đôi mắt cực kì trấn định. Bạch Cẩn Niên không giống như đang nói một câu nghi vấn, Bạch Cẩn Niên là đang chờ một cái đáp án mà trong lòng đã biết rõ.


Chung Minh sửng sốt một chút, hóa ra, Bạch Cẩn Niên muốn mình cùng diễn trò?


Suy nghĩ vừa xuất hiện thì đã không cách nào thay đổi, Chung Minh theo câu nói của Bạch Cẩn Niên, thật sự nói: "Lục tiểu thư của cô, sau lưng cô cùng đối tượng khác phát sinh quan hệ, cô lại chẳng hay biết gì, đã lâu rồi, Cẩn Niên."


Bạch Cẩn Niên cả giận nói: "Cô nói bậy!"


"Tôi không có nói bậy, là tôi tận mắt thấy! Đối tượng của cô ấy tôi cũng quen biết." Cảm xúc của Chung Minh cũng bị cuốn theo.


"Cô quen?"


"Là bạn của tôi....."


"Cô nói gặp cô ấy, đến cuối cùng là cô ấy làm chuyện gì mà cô nói cô ấy như vậy?"


"Là, tình một đêm...."


Hai người cô một lời tôi một lời tốc độ rất nhanh, mà thái độ của Bạch Cẩn Niên càng ngày càng là người gây sự, Chung Minh càng nói càng không lo lắng, thật sự hiểu không rõ rốt cuộc Bạch Cẩn Niên có ý tứ gì, phán đoán của Chung Minh có chính xác hay không.


"Tình một đêm." Sau khi lặp lại ba chữ kia, Bạch Cẩn Niên gắt gao nhắm mắt lại, như là đem tất cả đau khổ nuốt vào trong bụng.


Chung Minh còn nghĩ Bạch Cẩn Niên có phải đang diễn trò hay không, nhưng thời điểm Bạch Cẩn Niên mở mắt thì đôi mắt cũng đỏ, lông mi cũng ướt.


Bạch Cẩn Niên thật sự khó chịu.


Chung Minh nhìn ngây người.


"Nhuyễn Tranh." Bạch Cẩn Niên chậm rãi đi về phía người đứng dưới tuyết đã lâu vẫn chưa nói lời nào, "Tôi không tin lời người khác nói, tôi muốn chính miệng cậu nói cho tôi biết sự thật. Cậu thật sự sau lưng tôi làm chuyện như vậy sao?"


Khóe miệng Lục Nhuyễn Tranh run rẩy một chút, biểu tình sụp đổ rất nhanh: "Đúng! Cô ấy nói rất đúng! Là tình một đêm, đáp án như vậy cậu vừa lòng không? Cậu tìm người này đến phối hợp cùng cậu diễn trò không phải muốn chính miệng tôi nhận sai sao, cũng may mẹ tôi can thiệp vào một chút, nếu không cậu đã hoàn toàn chia tay với tôi, không phải sao? Tôi có sai, nhưng tôi không biết cậu thật sự rời khỏi tôi. Chúng ta nhiều năm như vậy, không phải sao..... Cậu một mực kiên trì chia tay, rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Cậu thật sự có thể rời bỏ tôi? Muốn đánh cược hay không? Được, tôi bây giờ như cậu mong muốn, lập tức, thả cậu đi!"


Tuyết càng rơi càng nhiều làm mờ kính của Chung Minh, nhưng lỗ tai vẫn bình thường a. Chung Minh có thể nghe hiểu từng câu từng chữ của Lục Nhuyễn Tranh, nhưng lại không thấy có chút lôgic nào vậy? Chung Minh nghĩ Lục Nhuyễn Tranh đi tìm tình một đêm là vì trả thù Bạch Cẩn Niên trước đây bên ngoài...., như vậy Bạch Cẩn Niên tìm tình một đêm bởi vì cái gì? Chẳng lẽ không phải bởi vì trước đó bị Lục Nhuyễn Tranh làm tổn thương? Kết quả nói chia tay cũng là Bạch Cẩn Niên? Thái độ của Bạch Cẩn Niên là như thế nào vậy?


Loại vấn đề trứng gà có trước hay gà con có trước không phải là chuyện có thể đùa được nha!


Tuy nhiên thái độ của Lục Nhuyễn Tranh thật sự làm người ta mười phần chán ghét, Chung Minh thật muốn cuộn một nắm tuyết hung hăng ném về mặt họ Lục kia.


Bạch Cẩn Niên thờ phào một hơi, sương khói màu trắng dày đặc rất nhanh bị gió thổi tan.


"Không cần tới tìm tôi nữa." Đây là những lời cuối cùng Bạch Cẩn Niên để lại cho Lục Nhuyễn Tranh, không lãng phí một giây nào, đưa lưng về phía Lục Nhuyễn Tranh, đi về phía Chung Minh, kéo tay Chung Minh đưa tới một chiếc xe, gần như đem Chung Minh nhét vào trong xe, bản thân cũng tự ngồi vào. Xe càng chạy càng xa, cuối cùng biến mất trong đêm tối.


Ngồi trong xe kín mít Chung Minh mới ngửi được mùi rượu trên người Bạch Cẩn Niên, nương theo ngọn đèn phát hiện mặt Bạch Cẩn Niên hoàn toàn đỏ hồng.


"Cô uống rượu?" Chung Minh thật cẩn thận hỏi han.


Bạch Cẩn Niên vô lực tựa vào cửa sổ: "Lục Nhuyễn Tranh rót cho tôi."


"Có khó chịu hay không?"


"Có chút."


"Ừ...." Chung Minh hỏi lại hỏi, chính là Chung Minh cũng không biết mình có thể làm những gì, hoặc là phạm vi năng lực của mình ở nơi nào.


May mắn Bạch Cẩn Niên không làm cho Chung Minh khó xử quá lâu.


"Chung tiểu thư, có thể phiền cô đưa tôi về nhà không? Tôi có lẽ, có chút đi không nổi."


Cảm xúc Chung Minh có bao nhiêu biến đổi, vui buồn nửa nọ nửa kia. Vui chính là Bạch Cẩn Niên cho phép Chung Minh đưa về "Nhà", buồn chính là "Chung Minh" trở về "Chung tiểu thư".


Lái xe đến nhà Bạch Cẩn Niên, Chung Minh lấy lá gan cam đảm ôm bả vai Bạch Cẩn Niên dìu vào thang máy.


Bước đi của Bạch Cẩn Niên đúng là rất nhẹ nhàng, nếu không phải mùi rượu nồng nặc, đôi mày cau lại, theo biểu tình bình thản này thật sự không nhìn ra Bạch Cẩn Niên uống không ít.


Bạch Cẩn Niên ở khu nhà này tương đối cao cấp, cũng chỉ có một phòng, thật rõ ràng Bạch Cẩn Niên không ở cùng cha mẹ, cho nên lúc Chung Minh đi vào cũng không cần nói "Quấy rầy".


Phòng nhỏ được trang trí khá đơn giản, nội thất đa số đều là sản phẩm của MUJI*. Cửa vừa mở Chung Minh đã cảm thấy nơi này tản ra hơi thở giống chủ nhân của nó.


Chung Minh đem Bạch Cẩn Niên đặt vào sô pha mềm mại rộng lớn, Bạch Cẩn Niên nghiêng thân mình, giống như cực lực khống chế thăng bằng, ngây người một lát mới nói: "Cám ơn cô."


"Không có gì....." Chung Minh rót ly nước cho Bạch Cẩn Niên, thấy Bạch Cẩn Niên không có ý định muốn nhúc nhích liền ngồi vào bên cạnh, có chút mất bình tĩnh đỡ nước cho Bạch Cẩn Niên uống. Vừa uống xong nước, Bạch Cẩn Niên đã vô lực ngã vào lòng Chung Minh. Chung Minh trong lòng nhảy dựng, một tay cầm ly nước, một tay chống vào sô pha, thân mình cứng đờ tại chỗ.


"Bạch.... Bạch tiểu thư? Cô có sao không?"


"Xin lỗi." Bạch Cẩn Niên cố hết sức giữ thăng bằng, "Tôi có chút chóng mặt."


Chung Minh nghĩ thầm: Đã nhìn ra, công phu chịu đựng của cô quả là hạng nhất.


"Cám ơn cô đưa tôi về." Không khách khí, ai kêu tôi được giáo dục tốt trở thành con người quá tốt bụng làm chi.


"Tuy rằng cô chán ghét tôi, còn giúp tôi... Ngày khác, tôi sẽ đền đáp thật tốt." Thật sự không khách khí, ai kêu tôi tốt..... A? Cái gì!


Chung Minh buồn bực: "Chán ghét cô?"


Thân mình Bạch Cẩn Niên nghiêng ngả, cực lực chống đỡ không hề ngã vào người Chung Minh, đôi mắt có chút mệt mỏi, hơi thở mang theo mùi rượu: "Cô không phải, rất chán ghét tôi sao? Cho đến bây giờ cũng không có kiên nhẫn cùng tôi nói chuyện. Dường như chỉ cần tôi xuất hiện trước mặt, cô sẽ tức giận...."


Mặt Chung Minh nóng lên, trong lòng vừa ngọt ngào vừa chua xót, cúi đầu xuống không dám nhìn Bạch Cẩn Niên: "Không phải. Tôi.... Không có chán ghét cô. Một chút cũng không có."


*MUJI: Một thương hiệu nội thất nổi tiếng ở Trung Quốc.


*Frieza: Nhân vật phản diện trong Bảy viên ngọc rồng, có ba cấp độ biến thân, mỗi lần biến hình thì sức mạnh tăng gấp đôi.


*Tiểu Thiến: là Nhiếp Tiểu Thiến trong Thiện nữ u hồn ấy. Là truyện ngắn trong bộ Liêu trai chí dị.


*Transformers: là phim về mấy con robot to to biến hình rồi choảng nhau.


Tác giả: Vâng, từ nay về sau lại trở về ngọt ngào ồn ào là chính.