Tôi Thừa Kế Di Sản Của Người Chồng Đã Mất

Chương 26: Phiền cho tôi một ít thuốc chống viêm, gạc cùng với… que thử thai



Khoảnh khắc Phó Tư Niên xuất hiện trong sảnh tiệc, toàn bộ hội trường đột nhiên yên tĩnh, ngay sau đó giống như đâm vào tổ ong vò vẽ, tất cả mọi người nhìn anh với ánh mắt như gặp quỷ, thấp giọng thì thầm cùng người bên cạnh.

“Phó… Phó Tư Niên? Anh ta chưa chết sao?”

“Chẳng phải ba tháng trước, nghe nói du thuyền phát nổ lớn, ngay cả xác cũng không tìm thấy sao?”

“Đội cứu hộ tìm kiếm ba ngày vẫn không thấy. Sau đó lại tìm kiếm liên tục trong một tháng vẫn không có tin tức gì. Sao hôm nay…”

“Nếu đã không có chuyện gì, vậy ba tháng nay Phó tiên sinh sao vẫn không lộ diện?”

“Khó trách hôm nay Phó phu nhân cũng tham bữa tiệc lần này…”

Nhiều người cảm kích: “Mạng ngài ấy thật sự rất lớn.”

Nhất thời, những người có mặt ở đây cũng chỉ dám nhìn Phó Tư Niên từ xa, không dám tùy tiện tiến tới chào hỏi như lúc trước.

Tiếng thì thầm vẫn không ngừng.

m nhạc của bữa tiệc vang lên trầm bổng dưới sự nhắc nhở của nhân viên.

Phó Tư Niên bị vô số ánh mắt tò mò và kinh ngạc dò xét, anh lại không hề khó chịu, vẫn vô cùng bình tĩnh, lạnh nhạt nhìn xung quanh hội trường, vẻ mặt mang theo nụ cười cợt nhả. Tiếng thì thầm cũng dần vơi đi.

Khi biết tin Phó Tư Niên qua đời, từ góc độ lợi ích cá nhân mà nói, không ít người rất cao hứng.

Dù sao Phó Tư Niên người này ở trên thương trường luôn luôn bá đạo, độc đoán, không nể mặt mũi.

Nhưng cũng có những người không cao hứng như vậy.

Bởi vì thành phố S, chỉ có Tần Thiệu mới đủ khả năng đối kháng với Phó Tư Niên. Duật bang tương tranh*, bọn họ có lẽ còn có thể uống được một chút canh, nhưng nếu Phó Tư Niên chết đi, Tần thị sẽ thống trị, bọn họ sẽ bị nghẹt chết trên con đường này. Không ai có thể chống lại, bọn họ chỉ có thể dựa vào Tần Thiệu. Nếu như có quan hệ không tốt với anh ta, sau này một ngụm canh cũng không uống được.

Gần đây Tần Thiệu có hành động rất lớn, sau khi Phó Tư Niên chết, Tần thị chiếm ưu thế, ngay cả dự án cùng Phó thị tranh giành hơn hai năm được đầu tư hơn trăm tỷ cũng trở thành vật sở hữu trong tay của Tần thị.

Sau một hồi bàn tán, có người tươi cười nghênh đón: “Phó tiên sinh, xin chào, tôi là Trình Tập Minh đến từ công ty Chính Khải, nghe danh đã lâu, hôm nay lại có thể gặp mặt Phó tiên sinh ở đây, thật là tam sinh hữu hạnh(1).”

Phó Tư Niên khẽ ừ một tiếng, ánh mắt đang nhìn xung quanh hội trường cuối cùng dừng trên người Úc Đóa, nhưng lập tức lại nhìn thấy những người đàn ông bên cạnh Úc Đóa, anh nhíu tạo ra một vòng cung không vui. Anh tỏ vẻ xa cách, lịch sự với Trình Tập Minh của công ty Chính Khải: “Trình tiên sinh, xin lỗi, tôi còn có việc không thể tiếp chuyện cùng anh được.”

Nói xong, cũng không đợi Trình tổng của công ty Chính Khải tiếp lời, anh đã nhấc chân bước nhanh về phía Úc Đóa.

Cách khoảng hơn mười mét, Úc phu nhân kéo tay Úc Đóa, đứng bên cạnh thấp giọng nói: “Đóa Đóa, chuyện gì xảy ra vậy? Phó Tư Niên cậu ấy… Sao con không nói trước với mẹ?”

Úc Đóa trầm mặc không nói gì, nàng im lặng nhìn và thưởng thức Phó Tư Niên đang từng bước từng bước đi về phía cô.

Phó Tư Niên là một người đàn ông ăn mặc rất bảo thủ. u phục nhất định phải được là đến mức không có một chút nếp gấp, áo sơ mi cũng nhất định phải phẳng phiu, cúc áo cũng được cài vô cùng cẩn thận. Hơn nữa dáng người Phó Tư Niên rất khỏe mạnh, thân hình được bọc trong bộ âu phục giống như một cái móc áo đang đi bộ. Cho dù trong bữa tiệc này có rất nhiều người đàn ông đẹp trai hội tụ, nhưng anh vẫn là người nổi bật nhất.

Mà người đàn ông này, âu phục trên người anh ta là do cô chọn, cà vạt là do cô thắt, phụ kiện cũng là do cô đeo, người đàn ông này trong ngoài đều thuộc về cô.

Vô số người phụ nữ nhìn anh với ánh mắt dò xét, ý cười trên khóe miệng Úc Đóa càng thêm ngập tràn.

Đẹp trai!

Trong ánh mắt lặng lẽ nhìn ngắm của Úc Đóa, Phó Tư Niên đã bước đến trước mặt cô.

Đôi mắt mơ hồ của Úc phu nhân đã phản bội lại sự khẩn trương trong lòng, bà ấy chột dạ mỉm cười với Phó Tư Niên: “Tư Niên, con… Chuyện gì đang xảy ra với con vậy? Ba tháng trước không phải…”

Phó Tư Niên nể mặt gọi Úc phu nhân một tiếng mẹ, nói: “Chuyện này sau này sẽ giải thích cho mẹ sau.”

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Một tay anh siết chặt vai của Úc Đóa, ánh mắt thách thức liếc nhìn mấy tên “Hộ hoa sứ giả” như Triệu Sâm, ánh mắt dần dần ảm đạm đi, giọng điệu không lạnh không nhạt, nghe không ra tình cảm gì: “Các vị, xưng hô thế nào?”

Úc Đóa trong lòng nhảy dựng lên, bởi vì chột dạ, cô thiếu chút nữa lại hoảng sợ.

Nhưng mấy tên như Triệu Sâm ở trên thương trường, mưa gió thăng trầm gì cũng đã trải qua. Vì vậy, cho dù năm phút trước, trước mặt Úc Đóa nói Phó Tư Niên có nhân phẩm không tốt, nhưng hiện tại ai nấy lại vô cùng thản nhiên, tươi cười nghênh đón, cúi người chào: “Phó tiên sinh, xin chào.”

Thái độ của Phó Tư Niên kiêu ngạo, lạnh lùng đánh giá Triệu Sâm vài lần, lúc này mới đưa tay ra bắt tay anh ta.

“Mấy vị vừa rồi nói chuyện với vợ tôi rất vui vẻ, không biết mọi người đang nói chuyện về đề tài gì?”

Úc Đóa nép mình vào lòng Phó Tư Niên, khóe miệng nhếch lên ý cười nhạt.

Đang nói anh có người tình bên ngoài, nói nhân phẩm của anh không đúng đắn.

Nhưng cô không có can đảm nói ra.

Ngược lại Triệu Sâm có phản ứng rất nhanh, miệng lưỡi dẻo quẹo, ở trước mặt Úc Đóa và Phó Tư Niên, quả thực là hai khuôn mặt khác nhau: ” Phó tiên sinh ngàn vạn cũng đừng hiểu lầm, thật sự là Phó phu nhân tối nay xinh đẹp quá chói mắt, nhịn không được mà muốn đến làm quen. Trò chuyện một lúc mới hiểu tại sao trước kia Phó tiên sinh lại không mang theo Phó phu nhân đi xã giao. Cô ấy quả thực rất ưu tú, tầm nhìn của ngài Phó cũng rất độc đáo, có “Kim ốc tàng kiều”(2) dĩ nhiên là không đúng sự thật”

“Đúng vậy, Phó phu nhân và ngài Phó quả thực là một cặp trời sinh. Thật sự khiến tôi phải ghen tị, tôi chỉ kém Phó tiên sinh hai tuổi. Nhưng hiện tại ngài Phó có sự nghiệp thành công, vợ đẹp bên cạnh. Có thể nói là sinh ra đã là người chiến thắng. Thật là đáng ganh tị.”

Úc Đóa yên lặng nghe mấy người này khen ngợi mình, hơn nữa còn khen đến rung trời lở đất, cảm giác này quả thực không tồi.

Ít nhất làm cho mọi người cảm thấy vui vẻ.

Úc Đóa không ngắt lời, Phó Tư Niên cũng thỉnh thoảng nói một hai chữ, đáp lại một hai câu, toàn bộ cuộc trò chuyện đều lạnh lùng, nhìn không ra được cảm xúc.

Tất cả đều là Triệu Sâm và Tô Dương tự mình tạo ra một vở kịch độc tấu, đến đây cũng khó mà nói tiếp, nói được mười câu đã từ bỏ, liền bảo có việc đi trước.

Sau khi mấy vị ‘Hộ Hoa sứ giả’ rời đi, Úc Đóa lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng nghĩ lại là mình lo lắng nhiều, mấy người Triệu Sâm, nếu Phó Tư Niên còn sống, ở trước mặt Phó Tư Niên, bọn họ dù cho bị đánh chết cũng không thừa nhận có ý với mình.

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Trước đây dù đã từng gặp Úc Đóa, hay có nói chuyện trên WeChat, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không nhắc tới.

Úc phu nhân không đứng vững, nhìn qua không thấy Úc Quốc Huy, cười nói: “Thật là bố con lại đi đâu rồi, mẹ đi tìm ông ấy đây… ”

Có cái cớ rời đi.

Úc phu nhân đi rồi, cũng chỉ còn lại hai người là Phó Tư Niên và Úc Đóa. Cô ôm lấy Phó Tư Niên một cách thân mật, dựa vào anh rụt rè nhìn xung quanh, vẻ mặt giống như có chút sợ hãi, thấp giọng hỏi: “Tư Niên, anh đã xử lý xong chuyện của anh chưa?”

“Ừm.”

“Vậy… Khi nào chúng ta về nhà? ”

Phó Tư Niên trầm ngâm nhìn cô, cũng không trả lời cô ngay lập tức, ngược lại lặng lẽ đeo lại chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.

“Đeo lại rồi, thì không được làm rớt nữa.”

Đó là chiếc nhẫn cưới mà cô đã làm mất.

Chiếc nhẫn lạnh như băng đặt trên ngón áp út của cô, Úc Đóa ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên ngón tay: “Cái này… Anh tìm thấy nó ở đâu vậy?”

Bản thân cô cũng không biết mình vứt ở đâu, Phó Tư Niên sao lại tìm lại được nó bằng sức mạnh thần kỳ nào vậy?

“Không phải bị rơi xuống bồn cầu trong nhà vệ sinh sao? Anh đã cho người lấy nó ra khỏi ống thoát nước.”

“…” Úc Đóa cười nghẹn: “Cám ơn chồng, anh thật tốt, sau này em nhất định sẽ giữ gìn nó thật kĩ, sẽ không bị mất nữa đâu.”

Để thể hiện sự chân thành của mình, cô chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út, giọng điệu chân thành.

Hội trường bữa tiệc xuất hiện ngày càng nhiều người, những người đến sau nghe tin Phó Tư Niên vẫn còn sống. Ban đầu, bọn họ rất shock nhưng chỉ một lát đã vui vẻ chào hỏi Phó Tư Niên. Dần dần, đã tụ tập một nhóm người bao quanh.

Kết quả đến khi Ngu Dương xuất hiện cũng không nhìn thấy Phó Tư Niên, mà ở phía ngoài đám đông, anh ta đã nhìn thấy bóng lưng của Úc Đóa bên trong đám người.

Chỉ một bóng lưng, Ngu Dương đã nhận ra ngay.

Ngu Dương bước nhanh, mang theo giọng điệu mừng rỡ, khẽ nói: “Đóa Đóa, hôm nay sao em lại tới đây?”

Úc Đóa quay đầu lại, còn chưa kịp trả lời, Phó Tư Niên – người đang bị đám đông bao quanh đột nhiên vòng tay qua eo cô ôm chặt, đôi mắt nhìn thẳng về phía Ngu Dương.

Đám đông đã giải tán.

Hai người đứng cạnh nhau.

Nụ cười trên mặt Ngu Dương cứng đờ khi nhìn thấy Phó Tư Niên.

Đồng tử của anh ta đột nhiên co lại, ánh mắt nhìn về phía Úc Đóa mang nhiều hoài nghi.

Trước kia anh ta ở nước ngoài nên vẫn chưa từng gặp qua Phó Tư Niên. Sau khi về nước, Ngu Dương chỉ nhìn thấy di ảnh của anh trong phòng khách biệt thự Phó gia.

Nhìn thấy di ảnh của Phó Tư Niên khiến anh ta cảm thấy có chút vui mừng rằng người đã chết, hiện giờ vừa nhìn thấy anh, anh ta có cảm giác mối nguy càng lớn.

Phó Tư Niên dường như đang tuyên bố chủ quyền, ôm chặt eo của Úc Đóa, để cô dựa sát vào mình. Hai người dựa vào nhau vô cùng thân mật, anh dùng một ánh mắt căm thù ai nhìn cũng hiểu dò xét Ngu Dương.

“Vị tiên sinh này xưng hô như thế nào?”

Lông mày Ngu Dương nhíu chặt, hai tay rũ xuống nắm chặt thành quyền, tựa như không cam lòng, dường như đã hiểu được sự bất thường của cô của hai ngày trước.

“Ngu Dương.”

“Ngu tiên sinh xin chào, Phó Tư Niên.”

Ánh mắt giao nhau, hai người đều không cho rằng đây là một cái bắt tay thân thiện.

Người bên ngoài không rõ sự việc, tỏ vẻ nịnh nọt nói: “Phó tiên sinh có vẻ không quen biết với Ngu tiên sinh. Anh ấy vừa về nước không lâu, hiện tại đang tiếp nhận Ngu thị, giống như Phó tiên sinh, hai người đều là một tài năng trẻ hiếm có.”

Nghe người này khen ngợi, Úc Đóa hiểu rằng anh ta đang có ý tâng bốc Phó Tư Niên và Ngu Dương.

“Ồ?” Phó Tư Niên cười nói: “Xem ra trong ba tháng tôi không có ở đây, thành phố S xuất hiện không ít thanh niên tài giỏi như Triệu tiên sinh vừa gặp, còn có Tô tiên sinh, bây giờ lại là Ngu tiên sinh, quả thực đều không tồi. ”- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Phó Tư Niên nói những lời này có vẻ rất tự nhiên, nhưng Úc Đóa nghe thấy lại có cảm giác không thể giải thích được.

Nhắc đến ai cũng được, nhưng sao lại nhắc tới ba người đàn ông có chút ‘tin đồn’ với cô.

Úc Đóa dựa vào người Phó Tư Niên, vẻ mặt càng thêm “cô đơn và bất lực”.

“Ba tháng trước, Phó tiên sinh mất tích trong vụ nổ du thuyền trên biển, hiện giờ lại nguyên vẹn đứng ở đây, thấy mạng của Phó tiên sinh thật lớn. Nhưng trong ba tháng đó, Phó phu nhân rất đau lòng, còn thư ký của ngài lại tìm thấy trong két sắt một bức di chúc. Tôi thật sự không hiểu vì sao Phó tiên sinh lại tặng 30% tài sản của mình cho một người phụ nữ không liên quan gì đến mình. Phó tiên sinh làm như vậy có phải là rất quá đáng hay không?”

Ngu Dương vừa dứt lơi, mọi người xung quanh đều đang xì xào bàn tán.

Nếu Ngu Dương nói những điều này vì cảm thấy bất công cho Úc Đóa, là bênh vực kẻ yếu, điều đó quả thực là không sai. Nhưng hiểu sâu mà nói, đây là chuyện riêng của Phó Tư Niên, tài sản của anh giao cho ai, hoặc không cho ai đều là quyền tự do của anh. Chỉ có Úc Đóa mới đủ tư cách chất vấn điều này, nhưng Ngu Dương và Úc Đóa có quan hệ gì, anh ta có tư cách gì mà chất vấn Phó Tư Niên ở đây?

“Ngu tiên sinh, quả thật chuyện này tôi căn bản không cần trả lời anh, nhưng vì tôi không muốn vợ mình hiểu lầm, tôi vẫn sẽ giải thích rõ ràng với cô ấy.” Phó Tư Niên nắm chặt lấy bàn tay đeo nhẫn của Úc Đóa: ” Bản di chúc ấy là trợ lý của tôi – Kiều Án giả mạo, chuyện này tôi đã báo cảnh sát, giao cho bên đấy điều tra và xử lý, tôi tin rằng sẽ không lâu nữa sẽ có kết quả.”

“Giả mạo?” Có người đột nhiên hiểu ra: “Thì ra là vậy, tôi đã nói nhân phẩm của ngài Phó rất tốt, làm sao có thể không quan tâm đến cảm xúc của Phó phu nhân mà lại có quan hệ bất chính với những người phụ nữ khác ở bên ngoài!”

Lời này vừa nói, đã có rất nhiều người đồng tình với ý kiến này.

Úc Đóa cuối cùng cũng hiểu được lý do tại sao Phó Tư Niên lại mang cô đến bữa tiệc này.

Không chỉ là muốn thông báo với thiên hạ “Trẫm còn sống”, cũng muốn làm rõ tin đồn ngoại tình trong hôn nhân của mình, dù sao nếu nhân cách của Phó Tư Niên thật sự thấp kém sẽ ảnh hưởng bất lợi đến sự phát triển của công ty sau này.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Hơn nữa, Phó Tư Niên không phải luôn phấn đầu nằm trong danh sách mười thanh niên xuất sắc sao?

Một người đàn ông mang tiếng ngoại tình trong hôn nhân chắc chắn không thể giành được danh hiệu tôn quý.

“Tôi giải thích như vậy, không biết Ngu tiên sinh đã hiểu chưa?”

Ngu Dương cố nở một nụ cười công nghiệp: “Tôi đã hiểu rồi.”

Khi hiểu lầm Phó Tư Niên ngoại tình trong hôn nhân, trong lòng Ngu Dương rất tức giận. Anh ta biết rõ Phó Tư Niên đã thật sự ngoại tình, đã làm tổn thương Úc Đóa. Ngu Dương nhất định sẽ khiến Úc Đóa cảm thấy anh ta tốt như thế nào, cũng khiến cô hoàn toàn thất vọng về Phó Tư Niên. Anh ta vẫn còn cơ hội bù đắp cho cô, chăm sóc, bảo vệ và yêu thương cô suốt quãng đời còn lại.

Nhưng sau khi biết Phó Tư Niên ngoại tình là hiểu lầm, một nỗi tuyệt vọng sâu sắc đột nhiên dâng lên trong lòng anh ta.

Trong lòng Ngu Dương cũng biết rõ, Phó Tư Niên sẽ không buông tay, Úc Đóa cũng sẽ không rời khỏi anh. Trừ khi Phó Tư Niên phạm phải một sai lầm lớn, phải khiến Úc Đóa hoàn toàn thất vọng. Hoặc là Úc Đóa phải phạm một sai lầm khiến Phó Tư Niên không thể nào tha thứ được.

Nhưng Ngu Dương nhìn vào đôi tay đang nắm chặt nhau, cúi đầu cười tự giễu.

Anh ta dường như không có cơ hội chiến thắng.

“Tần tiên sinh tới rồi.”

Hướng về cửa, Tần Thiệu chậm rãi đi vào cùng với một mỹ nữ gợi cảm.

Tần Thiệu sau màn chào hỏi với người khác, anh ta đưa ánh mắt chuyển đến trên người Phó Tư Niên. Hai người cách nhau cả một đại sảnh, từ xa kính nhau một ly rượu, ảm đạm cười.

Có vẻ hai người không phải đối thủ “một mất một còn” lâu năm trên thương trường, mà là những người bạn đã thân thiết nhiều năm.

Úc Đóa đứng ở một bên, uống một ngụm đồ uống cuối cùng. Toàn bộ quá trình đứng bên cạnh Phó Tư Niên làm con rối, nói nhiều nhất chính là hai chữ “Xin chào”.

Trong lòng cô hiểu rõ, thân là vợ của Phó Tư Niên, trong những tình huống này cần phải gánh vác trách nhiệm này, giống như Kiều Án ngày trước. Tất cả đều phải hoàn hảo, thuận lợi.

Tần Thiệu dẫn bạn gái của mình đi tới.

Úc Đóa cảm giác người này không có ý tốt.

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Quả nhiên.

“Vị này là…” Người phụ nữ bên cạnh Tần Thiệu nhìn Úc Đóa, trên mặt lộ ra nụ cười xin lỗi: “Xin lỗi, bởi vì trước đây bạn gái của Phó tiên sinh vẫn luôn là Kiều tiểu thư, cho nên đối với vị tiểu thư này có chút không quen biết, vị tiểu thư này là…”

“Vợ tôi.”

“Thì ra là Phó phu nhân, xin lỗi, là tôi có trí nhớ không tốt.” Người phụ nữ mỉm cười với đôi môi đỏ mọng: “Chuyện này cũng không thể trách tôi, ai bảo Phó tiên sinh “kim ốc tàng kiều”, luôn từ chối dẫn Phó phu nhân ra ngoài. Mỗi lần tôi cùng Tần tổng tham gia các loại tiệc rượu, bên cạnh ngài đều là Kiều tiểu thư. Phó tiên sinh có một trợ thủ tốt, cô ấy xinh đẹp tao nhã. Những người từng gặp qua cô ấy không ai không khen ngợi, ngay cả Tần tổng cũng thường xuyên khen ngợi Kiều tiểu thư, nói chúng tôi không ưu tú được như cô ấy. Quả thực tôi rất ghen tị.”

Úc Đóa nhíu mày.

Người phụ nữ này rõ ràng là đang khiêu khích đến cô.

Úc Đóa – người đã “Xin chào” suốt một đêm, cười nói: “Vị tiểu thư này xưng hô thế nào? ”

“Phó phu nhân có thể gọi tôi là Trần Lộ là được rồi.”

“Trần tiểu thư.” Trên mặt Úc Đóa ý cười càng thêm, lại hết lần này tới lần khác làm cho người ta cảm thấy đơn thuần, không hề ác ý: “Không sai, Kiều tiểu thư quả thực là một cô gái xinh đẹp tao nhã nhất mà tôi từng gặp. Tần tổng nói cũng không sai. Trần tiểu thư đúng là kém rất nhiều so với Kiều tiểu thư, nhưng tôi cảm thấy một người phụ nữ ngoại trừ có khuôn mặt xinh đẹp tao nhã, cũng cần phải có một trái tim lương thiện, không giống như Kiều tiểu thư lại dám giả mạo di chúc, vì tiền mà không từ thủ đoạn, to gan giẫm đạp lên luật pháp. Người mà cô bảo lớn lên rất xinh đẹp còn đang chờ đợi cảnh tù đày, đánh mất tương lai. Trần tiểu thư nghĩ sao?”

Những lời này vừa hạ thấp giá trị của Trần Lộ, lại đem Kiều Án ra mà chế giễu.

Nói không tồi.

Phó Tư Niên ôm eo Úc Đóa, cười nhạt không nói gì.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Tần Thiệu thấp giọng cười: “Tài ăn nói của Phó phu nhân đúng là không tệ. Mấy năm nay, Phó tổng không dẫn người ra ngoài, là tổn thất lớn của Phó tổng.”

Úc Đóa mỉm cười nói: “Tôi không thích ra ngoài, cũng không thích những nơi có nhiều người. Tư Niên mỗi lần nói muốn dẫn tôi ra ngoài, đều bị tôi từ chối. Hiện tại nghĩ lại đúng là không nên, nếu không phải vì tôi từ chối, cũng sẽ không đến lượt Kiều Án xuất hiện, suýt chút nữa đã lấy mất 30% di sản của Tư Niên, không biết cô ấy lấy đâu ra lá gan to như vậy, cũng dám…”

“Yên tâm, chuyện di chúc bị giả mạo cảnh sát sẽ theo dõi điều tra rõ ràng.” Đáy mắt Phó Tư Niên sắt lưỡi dao, mỉm cười nhìn Tần Thiệu, dáng vẻ thoải mái nhàn nhã, tựa như không để mắt tới người trước mặt là đối thủ lớn nhất của mình: ” Sau lưng cô ta rốt cuộc có người giật dây hay không? Không bao lâu nữa, mọi thứ sẽ được rõ ràng.”

Tần Thiệu lạnh lùng nhìn hai người hòa ca, ý cười trên khóe miệng ngày càng lạnh dần.

Trần Lộ thấy thế, vội vàng nói: “Phó phu nhân nói phải, kẻ chỉ có vẻ bề ngoại nhưng không có một trái tim chính trực thiện lương, cũng coi như là vô dụng. Trần Lộ đã học được, tôi kính Phó phu nhân một ly.”

Thấy trên tay Úc Đóa trống không, Trần Lộ liền bảo người phục vụ lấy một ly champagne, đưa cho Úc Đóa.

Tối nay, Úc Đóa vẫn chỉ uống nước trái cây, một giọt rượu cũng không đụng vào. Một ly rượu champagne được đưa đến trước mắt, cô thật sự không muốn uống.

“Phó phu nhân? Có chuyện gì vậy?”

Úc Đóa đột nhiên nghĩ đến hồi sáng cô còn cảm thấy buồn nôn, có chút do dự.

Nhưng chỉ là một ly rượu thôi mà, chắc là không sao chứ?

Đang định nhận lấy, Phó Tư Niên đưa ly nước trái cây vào tay Úc Đóa: “Sức khỏe vợ tôi không tốt, không nên uống rượu.”

Từ chối dứt khoát, không khách khí.

Trần Lộ tay cầm ly rượu giơ lên trong không trung có chút ngượng ngùng, xấu hổ rút tay lại.

“Phó tiên sinh đối với Phó phu nhân thật tốt. Ngay cả một ly rượu cũng không chịu để Phó phu nhân uống, vậy tối nay phó tiên sinh chỉ có thể uống nhiều hơn hai ly rồi.”

“Đây là bổn phận của một người chồng mà tôi nên làm.”

Người trong bữa tiệc cười nói uống rượu rất vui vẻ. Sau khi bữa tiệc kết thúc, cũng không gặp mặt nhau nữa.

Úc Đóa đêm nay một tý rượu không dính, ngược lại Phó Tư Niên, anh không để ý đến vết thương trên cơ thể. Anh có vẻ uống không ít, lúc này trên đường về nhà, anh nhắm mắt tựa vào ghế sau, hô hấp nhè nhẹ truyền đến, tựa như đang ngủ.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Khi xe dừng đèn đỏ tại một ngã, Úc Đóa thấy một hiệu thuốc ở ngã tư phía trước, nhớ tới việc sáng nay buồn nôn, hai tháng cũng không có kỳ sinh lý, cô thử thăm dò: “Tư Niên?”

Phó Tư Niên có vẻ thật sự đã ngủ thiếp đi, đối với Úc Đóa ngoảnh mặt làm ngơ.

Thấy vậy, Úc Đóa thấp giọng nói với tài xế Tiểu Trương: “Tiểu Trương, giao lộ phía trước dừng lại một chút, tôi xuống xe mua chút thuốc cho Tư Niên. ”

“Phu nhân thật tốt.”

Đi tới giao lộ sau khi đèn xanh, tiểu Trương nhanh chóng dừng lại ở ngã tư phía trước.

Úc Đóa cẩn thận mở cửa xe, nhẹ nhàng đóng lại, bước nhanh về phía hiệu thuốc ven đường.

“Chào cô, xin hỏi cô cần gì?”

Mùi thuốc đông y xộc vào khoang mũi, Úc Đóa trong phút chốc nín thở, suy nghĩ một chút, nói: “Trên người chồng tôi có vết thương sau lưng, buổi tối lại có uống chút rượu, phiền cho tôi một ít thuốc chống viêm, gạc cùng với…”

Trong ánh mắt tập trung bày tỏ sự lắng nghe của nhân viên bán hàng, Úc Đóa cười nói: “Que thử thai…”

(*) Sự tranh chấp kéo dài giữa hai bên ( Câu gốc: Duật bang tương tranh, ngư nhân đắc lợi: Sự tranh chấp kéo dài giữa hai bên, khiến cho người thứ ba được hưởng lợi.)

(1) Trải qua ba đời 3 kiếp gặp được may mắn, hạnh phúc. Câu thành ngữ này thường được sử dụng để nói về mối duyên kì ngộ của một ai đó lớn hơn người bình thường rất nhiều. Thường được nói để ám chỉ phải rất có phúc mới đạt được một thành quả nào đó, mối quan hệ nào đó, đề cao lên mối lương duyên quan hệ với người đó.

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

(2) Kim ốc tàng kiều: Dùng để chỉ một ngôi nhà đẹp, sang trọng nhưng bên trong lại giấu giai nhân mỹ nữ, người tình xuất phát từ một câu truyện cổ của Trung Quốc.