Tôi Thấy Ánh Dương Trong Đêm Tối

Chương 8: Người phụ nữ có thể phó thác cả đời



Hứa Dịch Dương thao thức cả đêm, trong đầu quanh quẩn câu hỏi của Diệp Thải Quỳ, “Cậu có muốn kết hôn với tôi không”……

Tối qua ở trêи xe, Diệp Thải Quỳ và Hứa Dịch Dương đã cùng phân tích ưu khuyết điểm khi hai người họ kết hôn.

“Tôi không có mong đợi gì về cuộc sống hôn nhân gia đình, chỉ cần nhanh chóng giải quyết chuyện hộ khẩu để giữ nhà hàng thôi. Phía cậu thì cần đối tượng kết hôn để ông cậu mãn nguyện, không muốn làm tổn thương người yêu cậu, không muốn lừa gạt người khác. Theo lẽ này, chúng ta kết hôn là lựa chọn vô cùng thích hợp. Chúng ta làm theo nhu cầu, thời điểm muốn kết thúc thì lúc nào cũng có thể chấm dứt, sẽ không có ảnh hưởng nào với tình cảm hay tài chính. Bằng cách này, một cuộc hôn nhân dựa trêи nhu cầu thì càng ổn định hơn hôn nhân vì tình yêu.”

……

“Đương nhiên, loại chuyện này cũng có hạn chế. Đầu tiên, điều kiện cá nhân của tôi không nổi bật lắm trêи thị trường hôn nhân, không chắc nhà cậu sẽ chấp nhận. Kế tiếp, đời người biến ảo vô thường, không thể bảo đảm một ngày nào đó cậu sẽ gặp gỡ tình yêu đích thực, đúng không? Nếu khi đó ly hôn khả năng sẽ liên lụy nhiều đến phương diện kinh tế, hơn nữa con người dễ thay lòng, tôi không có gì để mất, nhưng cậu còn trẻ, lái xe sang như vậy, giá hẳn ngất ngưỡng nhỉ, không thể chắc rằng lúc đó tôi tham lam mơ ước tài sản của cậu nên không nỡ ly hôn…… Vì vậy, chúng ta cứ ký thoả thuận trước hôn nhân đã, bảo đảm lợi ích của cậu, đương nhiên, cũng thuận tiện bảo đảm một chút quyền lợi của tôi.”

……

“Dù sao cậu cứ suy xét kĩ càng chuyện này đi, nghĩ kĩ rồi thì cho tôi biết, cụ thể giải quyết thế nào, chờ đến lúc cậu hạ quyết định chúng ta hẵng bàn tiếp.”

Hứa Dịch Dương căn bản chưa kịp ú ớ, Diệp Thải Quỳ đã nhanh chóng phân tích việc này rõ ràng trật tự. Không thừa lời nữa mà xuống xe, nói ngủ ngon với Hứa Dịch Dương rồi đi lên lầu.

Trêи xe vẫn còn lưu lại hương nước hoa của Diệp Thải Quỳ, trong không gian kín đáo, vẫn là hương thơm mờ ám trộn lẫn giữa hoa hồng đêm và dạ lai hương tội lỗi, dụ dỗ Hứa Dịch Dương sụp bẫy ……

Anh còn phải suy xét nữa à? Đây quả thật là ước mơ mà anh đã tha thiết mong chờ từ lâu.

Anh muốn cùng Thải Thải kết hôn, mặc dù làm vậy có phần đê tiện. Bởi chẳng phải anh không hề có tình cảm với cô như lời Thải Thải nói, Thải Thải cho rằng bọn họ trao đổi quyền lợi, nhưng anh đã thầm giấu một niềm khát khao và tình yêu sâu đậm dành cho cô.

Anh muốn cưới Thải Thải bởi vì anh thật sự thích cô ấy.

Thải Thải gả cho một người cô không yêu, còn anh lại muốn cưới một người phụ nữ mà mình đã mơ mộng mười lăm năm.

Biết rằng bản thân không nói rõ ràng là vô đạo đức, nhưng lời đề nghị của Thải Thải có sức cám dỗ quá lớn, Hứa Dịch Dương không có cách nào từ chối.

Tại sao ma quỷ có thể mê hoặc lòng người?

Bởi vì chỉ cần là người thì đều có nhược điểm, kèm theo điều kiện không cách nào cự tuyệt.

Thải Thải chính là điều kiện mà Hứa Dịch Dương vĩnh viễn không thể chối từ.

Thật muốn cô ấy.

……

Sáng sớm bệnh viện vốn an tĩnh, ông nội Hứa Dịch Dương đang ở phòng săn sóc đặc biệt cho cựu chiến binh, cho nên hoàn cảnh càng thêm tĩnh lặng.

Lúc Hứa Dịch Dương đến, ông vừa mới dậy, mợ Năm đang giúp ông lau mặt, nhìn thấy Hứa Dịch Dương thì hơi nhíu mày…… Kể cũng lạ, tuy Hứa Dịch Dương còn trẻ nhưng cả nhà đều có chút e ngại anh, chắc bởi vì anh không nể mặt ai đi.

“Ba, Hứa Dịch Dương đến rồi.”

Vốn Hứa Diệu Trung mất kiên nhẫn nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy Hứa Dịch Dương tới lập tức mở bừng mắt, trên mặt lộ ra nụ cười hoà ái hiền từ.

“Cháu Dương tới rồi hả.”

“Chào ông nội…… Mợ Năm.”

Người nhà họ Hứa đều biết xem mặt đoán ý, mợ Năm viện cớ nói muốn đi mua cơm sáng nên đi trước.

“Cháu ăn cái gì bác mua luôn?”

“Cháu ăn rồi mới đến.”

“Vậy thôi, cháu ngồi tán gẫu với ông, mợ sẽ về sớm.”

Mợ Năm đóng lại cửa phòng rồi rời đi.

Hứa Dịch Dương nhìn thấy ông nội trêи mũi còn cắm ống thở oxy, tinh thần không tốt lắm.

“Hôm nay là ngày nghỉ à?” Hứa Diệu Trung hỏi cháu nội mình.

“Buổi chiều còn có tập huấn nội bộ, cháu tranh thủ tới.”

Ông nội mỉm cười gật đầu.

“Chuyện con thăng làm Đại đội trưởng sao rồi?”

“Vâng, sắp rồi, còn hai tháng nữa mới bổ nhiệm.”

Ông nội gật đầu. “Đây đều là con nên được, lập nhiều công thế mà. Nhưng đừng quá liều mạng, phải biết tự bảo vệ mình.”

Ông thích Hứa Dịch Dương nhất trong thế hệ con cháu, tuy lớp sau có người chức vị cao, bằng cấp cao, thu nhập nhiều, nhưng chỉ có Hứa Dịch Dương mới có thể bước vào lòng ông, bởi vì đứa nhỏ này giữ được tấm lòng son, sống chân thật. Làm bất cứ chuyện gì cũng thẳng tiến không lùi, bất kể bản thân được mất.

Nhưng ông cũng sầu lo vì nó nhất. Đứa nhỏ này rất khó mở lòng với người khác, sau khi về nhà mười lăm năm trước, mãi cho đến giờ, thật tâm nó vẫn chưa tha thứ cha mẹ mình.

Ông không lo công việc Hứa Dịch Dương làm không tốt, mà lo lắng đứa nhỏ này sẽ đơn độc cả đời. Nỗi cô đơn và cô lập về tình cảm, sớm muộn sẽ dẫn đến bi kịch không thể vãn hồi trong công việc và đời sống.

Chuyện như vậy Hứa Diệu Trung đã thấy quá nhiều.

Cho nên ông mới cậy già lên mặt, muốn Hứa Dịch Dương nhanh chóng tìm người biết sẻ chia nóng lạnh lập gia đình.

Thấy Hứa Dịch Dương ngập ngừng, ông nội hỏi: “Có chuyện gì muốn nói với ông à?”

“Dạ……” Hứa Dịch Dương ấp úng rồi thốt “Cháu gặp được một người, cháu chuẩn bị cưới cô ấy.”

……

Phòng bệnh lặng ngắt, ông nội nửa ngày không nói lời nào.

“Sao lại thế này, sao đột nhiên vậy?” Hứa Diệu Trung nghiêm túc gặng hỏi cháu mình, “Không phải cháu không có bạn gái à? Ở đâu tự dưng chui ra một người muốn kết hôn?”

Ông nội không vui mừng như Hứa Dịch Dương tưởng tượng, trái lại còn tức giận khiến anh có phần ngoài ý muốn.

“Không phải ông mong cháu sớm kết hôn sao?” Hứa Dịch Dương hỏi.

Hứa Diệu Trung thở dài, trầm mặc một hồi rồi nói: “Đó là bởi vì ông sợ sau khi mình đi rồi, trêи đời này cháu không còn ai gần gũi nữa…… Đời này của ông hạnh phúc nhất chính là có bà nội cháu bầu bạn, loại hạnh phúc này ông hy vọng cháu có thể cảm nhận được nên mới thúc giục cháu sớm tìm người, là mong cháu có thể mở lòng…… Nhưng ý ông nội không phải muốn cháu tìm đại người để cưới. Là ai vậy? Là cái cô Lâm tiểu thư mà ba mẹ cháu giới thiệu à? Con gái Cục trưởng mấy đứa?”

“Không phải cô ấy.” Hứa Dịch Dương dứt khoát: “Là người cháu thích.”

Thấy ông nội tựa như còn hoài nghi, Hứa Dịch Dương đành tiếp tục giải thích.

“Cháu nói thật, tính cách cháu sao có thể ép buộc bản thân làm chuyện mình không muốn chứ? Cho dù là ông đi nữa cũng không thể cưỡng ép cháu làm chuyện trái ý mình, ông hẳn biết thế mà.”

“Còn nữa…… Cháu trai ông là đứa có cá tính nhất, chỉ là…… Nếu thật là thế thì ông an tâm rồi……” Mặt ông trở lại vẻ hiền từ, “Khi nào đưa đến gặp ông vậy?”

“Để cháu đi hỏi cô ấy, phải xem ý cô ấy đã.”

Ông nội cười: “Chuyện này đã thuận theo con bé rồi? Cô bé kia là người thế nào thế?”

Hứa Dịch Dương ngẫm nghĩ rồi nói: “Một cô gái khác biệt với tất cả mọi người.”

……

“Dịu dàng nhưng dũng cảm.” Hứa Dịch Dương dừng một chút, vẻ mặt chợt dịu đi, trong mắt như có tia sáng, thầm thì: “Cô ấy là một người phụ nữ có thể phó thác cả đời.”

……Chương này khá ngắn nên mình tranh thủ làm luôn hê hê~