Tôi Ship Đối Thủ X Tôi

Chương 36: Chương 36




Từ đại sảnh khách sạn tới thang máy, lại từ thang máy tới phòng của Cố Y Lương, tổng cộng chưa đầy một trăm mét, mà tui cảm thấy như vừa đi hết cả Vạn Lý Trường chinh.
Đầu tiên tui phải lấy khẩu trang che mặt hắn lại, đề phòng paparazzi hoặc fan cuồng có thể xuất hiện trong góc tường bất cứ lúc nào.
Sau đó tui phải nửa vác cả người hắn, đề phòng hắn đứng không vững ngã lăn ra đất cắm rễ ở đó luôn.
Cuối cùng tui còn phải lấy tay giữ thật chặt quần áo của hắn, bởi vì hắn chỉ cần thấy cửa thang máy mở ra đóng vào là sẽ lập tức nhanh như cắt đòi cởi áo tháo thắt lưng...
Tốc độ tay này quả không hổ danh là cao thủ DOTA có thể đánh tới trên 5000 MMR, có một khoảnh khắc tui còn suýt thì nhìn thấy súng của hắn nữa cơ, đội trưởng xin đừng nổ súng, là em đây mà!
Cái cảnh hai đứa quấn quýt trong thang máy, hắn đòi c ởi quần cởi áo tui nhất định không cho hắn cởi nhưng hắn vẫn cố tình cởi này, nếu bị chụp trộm thì showbiz ngày mai rất có thể sẽ toang, hai đứa tui cùng dắt tay nhau xuống suối vàng, đến xương cốt cũng chẳng còn.
Cuối cùng cũng đưa được Cố Y Lương tay chân lành lặn tới trước cửa phòng, tui vừa thở phì phò một hơi thì thấy hắn vỗ túi áo, ngoảnh đầu mờ mịt nhìn tui: "...!Thẻ phòng của tôi đâu?"
Tui lại hít ngược một hơi trở về.
Làm sao tui biết thẻ phòng của anh ở đâu chứ?!
Thấy điệu bộ hắn vừa vỗ lên người vừa lảo đảo như sắp ngã, tui mau chóng bắt hắn úp mặt vào tường đứng chống hai tay lên tường, còn mình thì vỗ túi quần túi áo hắn giúp hắn tìm thẻ phòng.
Cửa phòng đối diện sau lưng đột ngột mở ra, rồi đóng cái rầm, một khắc sau lại mở ra.
Nam chính thò đầu ra ngoài, quan sát tụi tui vài giây, thở phào nhẹ nhõm: "Là hai cậu à, còn tưởng công an đến quét ổ mại dâm chứ."
Tui: ? Có phải tui vừa biết được điều gì đó rất ghê gớm không?
Tui: "Anh giúp em liên hệ lễ tân khách sạn với, anh Cố uống say quá không tìm thấy thẻ phòng..."
Nam chính: "Uống ra nông nỗi này thì đừng để cậu ấy ngủ một mình, nhỡ nửa đêm nôn ra đầy giường lại không có ai dọn, cậu cũng chẳng uống nhiều lắm, thôi thì chăm sóc cậu ấy đi."
Ặc...
Không phải, tui cũng có uống ít đâu, tui uống đâu kém gì mấy anh?
Mặc dù tửu lượng của tui được lão Hoàng huấn luyện cũng không tệ, nhưng thật ra tui cũng chân đăm đá chân chiêu rồi, chỉ vì Cố Y Lương say đến mức này nên tui mới không dám say thôi.
Nhỡ đâu hắn xảy ra chuyện gì thì sao, há chẳng phải tui góa chồng à?!
Hơn nữa bây giờ hắn đang trong trạng thái không nói không rằng đòi móc súng, hắn như thế tui đương nhiên đâu dám ở chung phòng!
Một đứa say rượu như tui phải làm sao để cứu rỗi kẻ say như hắn, tui sợ chính mình không nhịn được mà ngáo ngáo ngơ ngơ đấu kiếm với hắn thì toi!

Đợi tới khi mấy dòng suy nghĩ kia load hết, Cố Y Lương đã ở trong phòng tắm của tui đánh răng xong xuôi chuẩn bị đi tắm rồi.
Tui đầu váng mắt hoa đi lòng vòng bên ngoài phòng tắm, đang nghĩ có nên xông vào diễn một màn "ui da tui uống say rồi ui da sàn trơn thế nhỉ ui da tôi trượt chân mất rồi ui da sao tôi lại không cẩn thận ngã vào lòng anh thế này??", nhưng rồi lại bị sự thật về diễn xuất của bản thân làm chùn bước.
Bản thân đang uống say ở chung phòng với người mình thầm mến đang say lướt khướt, cộng trừ nhân chia tính toán xem có thể nảy sinh bao nhiêu khả năng?
Tui phải làm gì bây giờ! Phải làm như nào đây? Trong fanfic đâu có viết?!
...!Fanfic!
Đầu tui nảy số, mau chóng mở Lofter lên tìm theo hashtag #Nương Tử# say rượu, lại gõ cửa phòng tắm, nghiêm chỉnh nói: "Tôi ở ngay bên ngoài, có vấn đề gì thì gọi tôi nhé!"
Bên trong phát ra một tiếng "ừ".
Ghi chú điện thoại của Y Lương - Đoạn trích 2
Giả vờ say hơi quá, được đối thủ đưa vào phòng của cậu ấy.
Rượu vang rượu trắng uống chung với nhau quả thật khá căng, cũng đã nôn ra "thặc", nhưng vẫn còn "y" thức.
Mà sao cứ mãi không "oánh" được chữ nhỉ?
Gõ sai nhiều quá, chắc là cũng hơi hơi say thật.
Vậy thì là say rồi.
Tại sao fic nào cũng là Cố Y Lương ngàn ly không gục còn tui thì uống đến say mèm thế? Trái ngược hoàn toàn với thực tế rồi shipper Nương Tử thân yêu của tui ơi...
Tui đang gấp rút đọc hết những tình tiết liên quan trong fanfic, thì phòng tắm bỗng dưng truyền ra một tiếng "cốp" cùng tiếng kêu đau rất nhỏ.
Hắn đừng có trượt chân ngã đấy nhé?!
Tui vội vàng ném điện thoại sang một bên, trực tiếp mở cửa xông vào: "Cố..."
Cố Y Lương cởi trần đứng cạnh vòi hoa sen đang xả nước, ống quần ướt đẫm.
Mắt hắn ửng đỏ ngây ngốc nhìn tui, trên tay còn cầm điện thoại.
Hắn đang làm gì thế, mặc quần dài tắm uyên ương với điện thoại à?
Tui liếc nhìn cái điện thoại trong tay hắn theo bản năng, hắn lập tức chẳng thèm nghĩ ngợi mà giấu ngay điện thoại ra sau lưng.
Sau lưng hắn chính là vòi sen đang mở.

Tui trố mắt nhìn điện thoại của hắn bị xối nước tắt ngóm màn hình.
...!Uống rượu ảnh hưởng đến chỉ số IQ.
Tui hỏi: "Anh đụng vào đâu à?"
Hắn im lặng, tủi thân thỏ thẻ đáp: "...!Chiều cao quá khổ, đụng phải vòi hoa sen."
Tui: "..."
Tại tui! Tại tui không cao bằng anh! Cái vòi sen thấp quá!
Đầu óc tui choáng váng, không biết vì đang say hay vì cái vẻ mặt tủi thân của hắn, hận không thể làm một màn quý phi say rượu nhào vào lòng hắn...
Có điều.
Mặc nguyên quần tắm chung với điện thoại, đập đầu vào vòi sen, còn xả nước làm hỏng cả điện thoại.
Cái trạng thái này của hắn, e rằng còn chẳng nhận ra tui là ai, dưới tình huống như này kể cả có phát sinh chuyện gì đó thì cũng không có ý nghĩa gì, thôi đừng có ý đồ xấu với hắn thì hơn.
Lợi dụng người gặp nạn là không đúng!
Ép buộc bản thân tự tẩy não một lượt, tui bây giờ còn thẳng hơn cả tia laze!
Tui xắn tay áo, giật lấy điện thoại trong tay hắn để sang một bên, rồi lại nhấc vòi sen xuống, hất cằm với hắn, ra lệnh cực kỳ bá đạo: "C ởi quần ra."
Chu choa! Câu này nghe "công" quá đi à! Không ngờ Vệ Ngôn Tử tui cũng có ngày nói ra được câu này với Cố Y Lương!
Kết quả là tui còn chưa "công" được quá ba giây, người kia đã vồ tới, ép tui lên tường, vòi sen trong tay cũng bị hắn hất văng, bọt nước văng tung tóe.
Tui suýt nữa bị đập thẳng gáy lên tường, thì một bàn tay đã kịp thời đỡ sau gáy tui, đụng cái rầm một tiếng.
Tui hốt hoảng biến sắc nắm lấy cổ tay hắn: "Tay anh không sao chứ?!"
Cố Y Lương không trả lời, cọ lên cọ xuống trên người tui như gấu chó cọ thân cây.
Chẳng phải người ta nói kẻ say thì không có phản ứng sinh lý sao?! Làm sao hắn lại có thiên phú dị bẩm thế này?!
Ban nãy khó khăn lắm tui mới tự tẩy não được đó!

Có khi nào hắn nhận nhầm tui với người khác không?
Tui nghiến răng nghiến lợi đẩy hắn ra: "Anh làm gì đấy? Châm kim thử độc trên người tôi à?!"
Hắn ngu nga ngu ngơ nhìn tui: "Trong *beep* của cậu có độc?"
Tui: "..."
Không phải chứ, hắn đã say đến nỗi chẳng phân biệt được đâu là người đâu là thú, à nhầm, say đến nỗi không nhận ra ai với ai, mà sao vẫn cứ hiếu thắng thế nhỉ?
Trong không gian ngập hơi nước đầy ấm áp, hắn nhìn tui chằm chằm bằng đôi mắt ướt át mơ màng, tui sắp bị hắn nhìn đến chín cả người, cơ thể chẳng khác nào bóng bay hình người điên cuồng ngả nghiêng trước cổng các siêu thị lớn, từ đầu đến cuối vẫn bị cánh tay hắn ôm cứng.
Nói lên giường là cứ thế lên giường sao, tui hoàn toàn không hề chuẩn bị tâm lý mà?!
Không không, nếu là người khác gặp phải tình huống này chắc đã nhắm mắt làm liều luôn rồi, nhưng mà tui có muốn cùng hắn say rượu làm càn đâu?!
Trước khi làm càn chúng mình hãy bày bàn rượu ngồi xuống nói chuyện cho rõ ràng được không, khả năng bây giờ hắn cũng chẳng biết tui là ai đâu nhỉ?!
Hơn nữa tui chỉ có cái mông chứ có phải máy giặt tự động đâu, cũng chẳng có chức năng tự làm sạch mói lên là lên lại còn tự động xả nước nữa chứ?!
Trong đầu tui có hàng vạn con ngựa đang tung vó, hắn cà nhẹ lên người tui, trầm giọng: "...!Có được không?
Tui: "..."
OK, đám ngựa trong đầu tui chớp mắt đã bị ghìm lại bởi âm thanh mềm mại trầm thấp của hắn.
Dù gì tui cũng say rồi!
Tui hạ quyết tâm, tay run lẩy bẩy cởi khóa quần hắn, cúi đầu liếc xuống một cái...
...!Tạm biệt! Vệ Ngôn Tử tui xin phép đi trước, chuyến đi này núi cao sông dài muôn ngàn cách trở, mong người bảo trọng!
Tui chỉ có cái mông chứ đây phải đất đai màu mỡ, hắn cắm xuống một phát, dự là tui sẽ tan thành tro bụi mất thôi!
Tui đã tỉnh rượu quá nửa, nhưng trước mắt lại chỉ thấy một mảng tối tăm, tay run lẩy bẩy giúp hắn mặc lại quần, kéo khóa, cài cúc, rồi lại vuốt nếp nhăn trên ống quần hắn.
Đôi hàng mi hắn rung rung, nghi hoặc nghiêng đầu: "Ngôn Ngôn?"
?
...!Xin chào! Vệ Ngôn Tử tui lại về rồi đây!
Chênh lệch sức mạnh rõ rệt, tui không gỡ nổi cái ôm của hắn, bèn vươn tay nắm tóc hắn, ép hắn hơi nghiêng đầu lên một chút: "...!Anh gọi tôi là gì?"
Biểu cảm của hắn càng thêm nghi hoặc, chần chừ do dự đáp: "...!Vậy, Tiểu, Tiểu Vệ?"
Tiểu Vệ cái đầu mẹ kế nhà anh!
Trái tim như tách ra một khe hở, vị ngọt tràn hết ra ngoài, ngọt hơn tất cả đống hint tui từng gặm.

Tiến độ...!99% rồi?
Cái miệng như thể tự có ý thức riêng của mình, không nghe lời mà giương lên, tui nhéo má hắn: "Anh nhận ra tui là ai à?"
"...!Sao không nhận ra được?" Giọng hắn trầm trầm: "Tôi uống say chứ có phải bị ngớ ngẩn đâu..."
Tui: "...!Cái người ban nãy lấy nước dội điện thoại là ai?"
Hắn: "..."
Hắn mím môi nhìn tui, lấy tay khẽ kéo quần tui.
Tui ngẩn người, trong lòng lập tức gióng lên một hồi chuông cảnh báo, không không, vui thì vui thật sướng thì sướng thật, cơ mà tui vẫn chưa muốn tan thành tro bụi đâu!
Làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ...
Nói rằng hôm nay không phải ngày đẹp?
Nói rằng tui đang tới tháng nên không tiện?
Nói rằng Khâm Thiên Giám tính ra hôm nay có sao xấu?
Tui đang ruột gan rối bời nghĩ cách làm sao để trì hoãn chuyện này, thì hắn bỗng cụp mắt, nhỏ giọng: "...!Mà thôi, không có trang bị, sẽ làm em bị thương mất."
Tui: "..."
Trang bị là cái gì? Tui ra ngoài đánh quái thử xem nó có rớt ra không nhé??
Nhưng mà cái bộ dạng này, ngữ điệu này, ý tứ ngầm ẩn trong lời nói này của hắn cũng quá là quyến rũ đi, có một khoảnh khắc tui thật sự muốn đạp cửa xông ra ngoài đánh quái đấy.
Tui đang hồn vía lên mây nghĩ xem nên đi đâu tìm quái vật, tìm quái level mấy, có nắm chắc phần thắng không, thì Cố Y Lương đột nhiên gí sát mặt tới trước mặt tui, môi hắn chỉ cách môi tui có 0,5 centimet, hơi thở ấm nóng phả từng chút lên mặt tui.
Tui lập tức nóng bừng, ngón tay khẽ cào loạn xạ trên lưng hắn.
Hắn hỏi: "...!Anh hôn em được không?"
Quái vật! Giờ tui lập tức đi tìm quái vật! Rửa sạch cổ chờ chết đi lũ quái vật kia!!
Tui đáp: "...!Vâng."
Hôn rồi.
Tan thành tro bụi thì tan thành tro bụi, một vạn năm quá dài, tui chỉ cần thời khắc này thôi.