Tôi Một Chút Cũng Không Đáng Yêu

Chương 13: Khoảng cách





Đây cũng không xem như buổi coi mắt, Phùng Lan Anh chỉ là muốn cho cô đi ra ngoài quen biết thêm một ít người mà thôi.

Thời gian định vào sáng thứ bảy này lúc 9 giờ, địa điểm liền ở một quán cà phê trong phố buôn bán.

Ngày hôm sau khi đi làm, tâm tình Thư Trừng cũng rất là nhẹ nhàng, đại khái là bởi vì giải quyết được kẹo mạch nha Kỷ Lăng này.

“Thư Trừng, hôm nay tâm tình của cô không tồi đó, có chuyện tốt gì sao?” Giả Dung Dung cười hỏi.

Thư Trừng tiến đến trước mặt cô ấy, nói tình hình thực tế với cô ấy.

“Tên cặn bã này còn dám có mặt mũi tới, lúc ấy tại sao cô lại không gọi tôi theo!” Giả Dung Dung oán hận mà nói.

“Cô đang dạy học, tôi gọi cô như thế nào.” Thư Trừng có chút bất đắc dĩ mà cười cười.

Giả Dung Dung bừng tỉnh gật gật đầu, “Cũng đúng, cô không bị thương gì chứ?”

Thư Trừng cười lắc đầu.

“Như vậy đi.” Giả Dung Dung vui vẻ mà vỗ vỗ tay, “Thứ bảy này chúng ta cùng đi dạo phố như thế nào?”

Nếu không phải đã đáp ứng mẹ cô thứ bảy này đi gặp người khác, có lẽ cô liền đáp ứng rồi.

“Không được, thứ bảy này tôi phải đi gặp một người.” Thư Trừng thở dài nói.

“Gặp người nào?” Giả Dung Dung nghi hoặc.

“Một người bạn của mẹ tôi giới thiệu cháu trai của bà ấy gặp mặt với tôi, đi xem.” Thư Trừng cười nói.

“Đây là coi mắt?” Giả Dung Dung mở to mắt, không thể tin tưởng mà nói, “Cô muốn đi coi mắt? Cô còn cần đi coi mắt?”

Thư Trừng cười cười nói: “Cũng không tính là coi mắt, chỉ là gặp mặt làm quen thôi, mẹ tôi cũng không ép buộc tôi cần phải hẹn hò với bạn trai.”

“Tôi thật không nghĩ tới, cô còn phải đi con đường này.” Giả Dung Dung kinh ngạc mà nhìn cô.


“Con đường nào?” Thư Trừng cười cười, “Bạn của tôi không nhiều, không quen biết người nào nhiều, phỏng chừng sau này cũng chỉ có thể đi con đường này.”

“Ngay cả cô đều đi con đường này, làm những người bình thường như chúng tôi làm sao bây giờ đây.” Giả Dung Dung vẻ mặt đau khổ nói.

“Tôi cũng là người bình thường mà, không có gì khác nhau với cô đâu.” Thư Trừng bất đắc dĩ cười nói.

Giả Dung Dung kiên định mà lắc lắc đầu, “Không giống nhau, mặt cô không giống nhau, so với tôi thì đẹp hơn nhiều.”

“Cô cũng đừng nghĩ quá nhiều, kỳ thật không có gì khác biệt.” Thư Trừng cầm lấy giáo án nói, “Tôi đi dạy học trước.”

Nhìn Thư Trừng sắp đi ra, Giả Dung Dung nhanh chóng kêu một câu, “Giữa trưa cùng nhau ăn cơm.”

“Được ~”

***

Giờ cơm trưa, Giả Dung Dung vẫn luôn không dừng lại lòng nhiều chuyện.

“Người đàn ông kia cô gặp qua chưa? Lớn lên đẹp trai hay không?” Giả Dung Dung cắn đũa hỏi.

Thư Trừng nuốt xuống một ngụm cơm, rồi mới trả lời: “Tôi cũng chưa thấy qua, ngày mai là lần gặp mặt đầu tiên.”

“A? Cô không biết anh ta trông như thế nào liền đáp ứng rồi, lỡ như đặc biệt xấu làm sao bây giờ?” Giả Dung Dung vẻ mặt khiếp sợ mà nói.

Thư Trừng câm nín mà cười nói: “Nào có khoa trương như vậy, hơn nữa chỉ là gặp mặt làm quen mà thôi.”

“Được rồi, hy vọng là tôi nghĩ nhiều.” Giả Dung Dung chọc chọc cơm nói.

“Nhanh ăn đi, đồ ăn cũng sắp nguội rồi.” Thư Trừng nhắc nhở cô ấy.

Đột nhiên vào lúc này, Khương Phi Nhã bưng mâm lại đây ngồi, hai người đều là khiếp sợ mà nhìn cô ta.

Khương Phi Nhã lạnh nhạt mà liếc mắt nhìn các cô một cái, rồi mới nói: “Hết chỗ rồi.”

Thư Trừng lúc này mới nhìn lại xung quanh, sinh viên đã tan học, bàn trong nhà ăn đều đã kín chỗ, chỉ có bàn này của các cô còn có hai chỗ trống thôi.

“À à.” Thư Trừng gật gật đầu.

Cô quay đầu lại, thấy Giả Dung Dung vẻ mặt ghét bỏ mà làm một cái khẩu hình: Không muốn ngồi ở cùng một bàn với cô ta.

Thư Trừng nhìn đã hiểu, lại không nói chuyện, chỉ là nâng nâng cằm, chỉ chỉ đồ ăn của cô ấy.

Giả Dung Dung ngày thường ăn cơm rất chậm, lại thêm nữa ngồi cùng với Thư Trừng vô cùng hay nói, cho nên giống nhau đều là người trước ăn đến người sau.

Nhưng từ sau khi Khương Phi Nhã ngồi ở bên này, tốc độ của Giả Dung Dung liền trở nên nhanh hơn, không chỉ nhanh hơn một chút đâu.

Ngày thường, Thư Trừng ăn xong vẫn phải chờ cô ấy, nhưng hôm nay lại đảo ngược, thay đổi cô ấy chờ Thư Trừng.

Thư Trừng vừa mới ăn xong, Giả Dung Dung liền đứng lên bưng mâm đi rồi. Thư Trừng đầu tiên là sửng sốt, sau đó nói với Khương Phi Nhã, “Chúng tôi đi trước đây, gặp lại sau.”

Khương Phi Nhã cúi đầu ăn cơm, động tác cũng không tạm dừng, giống như không nghe được vậy.

Thư Trừng cũng không nói nữa, bưng mâm đuổi kịp bước chân của Giả Dung Dung.

Trên đường, Giả Dung Dung thật sâu mà thở ra một hơi, cô ấy nhíu mày nói: “Ngồi gần Khương Phi Nhã, cảm giác khí áp xung quanh đều hạ thấp, thật là khó chịu.”

“Cái này ngược lại tôi không cảm thấy, chỉ là đột nhiên trở nên yên tĩnh, có chút không quen thôi.” Cô hài hước mà nhìn thoáng qua Giả Dung Dung, “Còn có tốc độ ăn cơm của cô nhanh hơn nhiều, tôi rất kinh ngạc đấy.”

“Bởi vì cô ta ở bên cạnh, tôi không thoải mái mà, tự nhiên phải ăn nhanh hơn một chút.” Giả Dung Dung vẻ mặt chính trực mà lên tiếng.

Thư Trừng trêu chọc, “Cái này nếu là ở Khương Phi Nhã phía sau đuổi theo cô, danh hiệu quán quân chạy nhanh 100 mét khẳng định là cô rồi.”

“Nè, Thư Trừng……” Giả Dung Dung bất đắc dĩ.

Khi hai người nói chuyện, liền trở về văn phòng, lúc này trong tòa nhà này cũng chưa có người nào, thanh âm hai người lên cầu thang, rành mạch mà truyền tới toàn bộ hành lang.


Các cô mới vừa mới lên lầu hai, một người đội mũ lưỡi trai liền thoáng hiện ở trước mặt các cô.

“A ——” Giả Dung Dung sợ tới mức kêu hét lên.

Mà trái tim của Thư Trừng cũng mãnh liệt nhảy lên một chút.

Mũ lưỡi trai ngẩng đầu, khuôn mặt quen thuộc lộ ra, là Lê Dữ.

“Lê Dữ ——” Giả Dung Dung tức khắc che miệng lại, sợ tiếng kêu của mình dọa đến Lê Dữ ở trước mặt.

Lê Dữ cười với cô ấy, liền nhìn về phía Thư Trừng, “Chị à, tôi chờ chị thật lâu đó.”

Thư Trừng còn chưa nói gì, nhưng Giả Dung Dung kinh ngạc, “Hai người quen nhau?”

Thư Trừng xấu hổ mà cười một tiếng, “Không phải tôi đã đến đoàn phim quay một cảnh phim sao, quen nhau khi đó.”

Thư Trừng bịa đại ra một lý do lung tung, nhưng Giả Dung Dung tin.

Thấy Giả Dung Dung không có tiếp tục hỏi nữa, trong lòng Thư Trừng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Chị à, ngày mai chị có thời gian hay không, tôi có chút việc tìm chị.” Lê Dữ lại lên tiếng hỏi.

Thư Trừng há miệng thở dốc, nhìn hai con ngươi trong suốt của Lê Dữ, cô chưa kịp lên tiếng.

“Ngày mai Thư Trừng có hẹn với người khác, chỉ sợ không được.” Giả Dung Dung buột miệng thốt ra.

Lê Dữ ngây ngẩn cả người, anh vứt cho Thư Trừng một cái liếc mắt, “A, là buổi hẹn rất quan trọng sao?”

“Ừ, chuyện lớn liên quan đến cả đời mà, cậu nói có quan trọng hay không?” Giả Dung Dung nói.

“Dung Dung, cô đi vào trước đi.” Thư Trừng thở dài.

Giả Dung Dung nhìn biểu tình âm tình bất định (*) của Lê Dữ, cô ấy kinh ngạc phát giác chính mình có phải nói sai cái gì rồi hay không.

(*) Âm tình bất định (阴晴不定): tâm tình không ổn định, sắc mặt thay đổi không ngừng, tâm trạng khó đoán, khó hiểu.

“Ừ ừ, tôi đi vào trước.”

Giả Dung Dung vừa đi, giữa hai người liền lâm vào trầm mặc, Thư Trừng không biết nói với anh như thế nào, mà Lê Dữ lại không biết hỏi từ đâu.

Đôi tay của Lê Dữ còn ở sau lưng, đôi tay của anh chồng vào nhau, nhẹ nhàng nắm nắm tay, bên trong hình như chưa thứ gì đó.

Anh khô khốc mở miệng, “Ngày mai chị muốn hẹn hò sao? Cùng ai?”

Thư Trừng không có nhìn Lê Dữ, đặt tầm mắt đặt ở hương góc nghiêng của anh, cô đáp: “Mẹ tôi giới thiệu cho tôi một người, liền làm quen một chút.”

“Sẽ hẹn hò sao?” Lê Dữ hỏi.

Thư Trừng ngốc ngốc mà nhìn về phía anh, “Cái này, tôi cũng không biết.”

“Nhưng mà có khả năng?” Lê Dữ lại hỏi.

“Cái kia cũng không nhất định, có lẽ không thích hợp.” Không biết như thế nào, Thư Trừng lập tức phủ nhận khả năng này.

“À.”

Rồi mới, giữa hai người đó là sự trầm mặc thật lâu.

“Anh tìm tôi có chuyện gì sao?” Lần này đổi ngược lại Thư Trừng tới hỏi.

Lê Dữ ở sau lưng nắm chặt nắm tay, “Cũng không có gì chuyện quan trọng, chị trở về đi.”

Thư Trừng không yên tâm mà lại hỏi một tiếng, “Thật sự không có chuyện gì ư?”

Lê Dữ hơi hơi mỉm cười, dường như sợ Thư Trừng không tin, còn nặng nề mà gật gật đầu, “Thật sự.”


Thư Trừng không lại truy hỏi nữa, vòng qua anh đi về phía văn phòng.

Cô vào văn phòng, Giả Dung Dung liền nhảy lại đây, “Nói sự thật đi!”

Thư Trừng hoảng sợ, “Cô làm tôi sợ muốn chết.”

“Hừ, giữa hai ngươi không đơn giản nha.” Giả Dung Dung liếc mắt nhìn cô một cái.

Thư Trừng trở lại vị trí của mình ngồi xuống, nhàn nhạt mà trả lời: “Cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi với cậu ấy chính là nói nhiều thêm mấy câu mà thôi.”

“Bộ dáng này cậu ấy sẽ tới tìm riêng cô?” Giả Dung Dung âm điệu giương cao lên, rõ ràng không tin.

Thư Trừng cười nói: “Đúng vậy, cứ như vậy.”

“Nói, hai người có phải đang yêu nhau hay không, bởi vì cậu ấy là ngôi sao, cho nên hai người đang bí mật hẹn hò? Cô nói cho tôi, tôi bảo đảm giữ kín bí mật.” Giả Dung Dung đi đến bên người cô hỏi.

Thư Trừng câm nín nói: “Dung Dung, cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi với cậu ấy thật sự không có yêu đương. Hơn nữa cậu ấy là ngôi sao, tôi là người thường, giữa chúng tôi hoàn toàn không có khả năng.”

“Có cái gì không có khả năng, mọi người không phải chỉ có hai con mắt một cái miệng hay sao. Điều kiện của cô lại không kém, đương nhiên có thể xứng đôi với cậu ấy.” Giả Dung Dung phản bác nói.

“Giữa ngôi sao và người thường kém rất xa, cuộc sống, vòng luẩn quẩn đều khác nhau.” Thư Trừng thở dài.

Cô từng thấy Lê Dữ trên ảnh chụp, trong video, loá mắt lại sáng ngời, tựa như một ngôi sao, mà cô cùng lắm chỉ là một người ở trên mặt đất nhìn lên anh.

Khoảng cách giữa bọn họ, cũng không thể dùng km tới tính toán.

“Cô là để tâm vào chuyện vụn vặt.” Giả Dung Dung nói.

Thư Trừng hỏi lại: “Nếu là để cho hẹn hò cùng một ngôi sao, cô nguyện ý sao?”

“Tôi?” Giả Dung Dung suy nghĩ một lát, “Tôi không muốn.”

“Cô xem đó, vậy cô còn nói tôi.” Thư Trừng liếc mắt trừng cô ấy một cái.

“Bình thường miệng tôi có nói hơi nhiều, nếu thật để cho yêu đương với ngôi sao, vậy không phải mệt chết hay sao.” Giả Dung Dung xua xua tay.

“Vậy cô còn nói tôi.” Thư Trừng mím môi nói.

Giả Dung Dung đang chuẩn bị phản bác, lại nhớ tới một ít chuyện, “Không đúng nha, nếu cô không thích Lê Dữ nói thẳng không thích là được, vì cái gì nói đến chuyện ngôi sao.” Cô ấy híp mắt lại, hứng thú nồng đậm mà nhìn cô, “Hay là nói, cô thích Lê Dữ, nhưng bởi vì thân phận của cậu ấy là ngôi sao khiến cô chùn bước?”

Trong lòng Thư Trừng nhảy dựng, cô nhanh chóng nói: “Tôi là giả thiết mà thôi, cô suy nghĩ nhiều rồi, đừng hỏi nữa, tôi phải làm việc đây.”

Thư Trừng đẩy đẩy cô ấy, Giả Dung Dung hừ một tiếng, liền trở lại vị trí của mình.

Thư Trừng hòa hoãn âm thanh nhảy lên trong lòng, rồi mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cô hơi giật mình, cúi đầu mở ngăn kéo ra, đóa hoa nhỏ màu vàng lần trước Lê Dữ tặng, Thư Trừng dùng khăn giấy gói lại, đang lẳng lặng mà nằm ở kia.

Đóa hoa nhỏ màu vàng đã khô héo, nhưng Thư Trừng vẫn là không có ném.

Ngoài văn phòng đột nhiên truyền đến tiếng rống giận, đó là tiếng rống tức muốn hộc máu của Triệu Gia Tùng: “Rốt cuộc là ai ở trên hành lang ném đồ lung tung! Còn dám hái hoa lung tung từ trong bồn hoa! Nếu là để cho tôi biết, nhất định phạt đứa đó quét dọn sân trường!”