Tối Cường Hệ Thống Sơn Tặc

Chương 38: Loạn Thế Trước Mắt



Một người trong số đó đi tới, nhìn chằm chằm vào mặt Lý Tráng nói: " Đại đương gia, đây hình như là Lý Tráng, người giàu có tiếng của Lý gia trang, bình thường lão già này mang rất nhiều người, các huynh đệ cũng không dám đụng đến hắn, haha, hôm này lại làm sao tự chạy đến đây nộp mạng…”

"Điều này hẳn là do ta thường ngày làm quá nhiều việc thiện. Ông trời đã thương hại chúng ta. Đây chính là phúc khí." Cao Phi Báo thở dài một tiếng, vẫy tay: "Các huynh đệ, trói lại, để người nhà hắn đến lấy tiền chuộc thân."

……………

Máy quay bóng trứng lại xuất hiện trong đầu của Trình Đại Lôi, mấy quả bóng bên trong đều không ngừng quay tròn, lăn lộn.

Trình Đại Lôi khẩn trương đến trái tim đều muốn nhảy ra, lần trước xoát BUG có chút quá phận, hắn một mực lo lắng hệ thống sẽ cố ý trả thù, nói không chừng trực tiếp rút thưởng ra “Đa tạ đã chiếu cố”, cũng không biết xui xẻo có rời bỏ hắn chưa. Ta không cần bất kỳ cái gì, giống như pháo binh, xe tăng và máy bay trực thăng của BK là được rồi.

Một quả bóng bắn ra ngoài, ngay tại lúc đó, Trình Đại Lôi một âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

Đô, chúc mừng thu hoạch được một bản đồ phòng thủ sơn trại sơ cấp.

A, phần thưởng lần này khác với lần trước. Trình Đại Lôi cuối cùng đã tìm thấy bản vẽ do hệ thống khen thưởng ở dưới giường đất, bên cạnh ngăn tủ.

Bắt buộc phải xây dựng một phòng ngự thế công. Trước đây có năm người trong sơn trại, không có gì cả, người khác cũng không tới đoạt cái gì. Nhưng bây giờ thì khác, sơn trại đã có hơn năm vạn cân lương thực, mà hắn đang ở trong ổ của thổ phỉ trên núi Thanh Ngưu. Bây giờ đang không biết có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào sơn trại của hắn đến chảy nước miếng.

Dựa vào ngũ lôi pháp trong tay hắn, ước chừng sẽ không tồn tại lâu, tuy rằng trong đám thổ phỉ không có mấy người thông minh, nhưng dù sao người có não vẫn có một ít.

Bọn họ phải thiết phòng ngự chắc chắn cho sơn tại, trước khi đám sơn tặc đónhận ra, nếu không, bọn họ chỉ là một cái nhà kho, mà năm vạn cân lương thực chỉ có thể thay người khác trông chừng.

Hệ thống thưởng cho mình một bản vẽ, vừa vặn có thể đem phòng ngự sơn trại xây dựng lên. Nhưng điều này chắc chắn dẫn đến vấn đề thứ hai: Sơn trại nhân khẩu không đủ.

Tính cả Hoàng Tam Nguyên, giờ phút này sơn trại bất quá cũng chỉ có sáu người, muốn dựa vào mấy người này đem sơn trại thiết kế xây dựng phòng ngự, căn bản chính là nói chuyện viển vông.

Mà trên người mình lại còn treo thêm cái nhiệm vụ, chính là chiêu mộ nhân khẩu, đưa số lượng người ở sơn trại lên đến 100, hệ thống sẽ lần nữa khen thưởng một lần rút thăm.

Thế nhưng là, chính mình nên đi nơi nào chiêu mộ người đây?

Nghĩ đến chuyện này, Trình Đại Lôi có chút phát sầu, dân số hoặc lao động đã trở thành yếu tố hạn chế sự phát triển của sơn trại. Nghĩ đến, Trình Đại Lôi mở ra giao diện hệ thống và kiểm tra thông tin của sơn trại.

Sơn trại: Trại Cáp Mô (Sơn trại rách nát sơ cấp)

Người sở hữu: Trình Đại Lôi

Nhân khẩu: 6

Kỹ năng: Đồng lòng, chữa trị

Trong đêm khuya thanh vắng, Trình Đại Lôi nghĩ một mình làm thế nào để phát triển sơn trại và nên phát triển theo hướng nào.

Kỳ thực bất cứ lúc nào, sơn tặc là sự tồn tại bất nhập, Trình Đại Lôi ngược lại rất hy vọng có thể rút thưởng ra một dạng mưu sĩ như Chư Cát Lượng hay là Trương Phi. Chưa nói đến việc có thể rút đến hay không, mà nếu thật sự rút được, bọn họ là dạng người đẳng cấp, sẽ cam tâm giúp đỡ cho một tên sơn tặc sao?

Haha, ngươi phải biết Chu Thương liều mạng cố gắng đến trước mặt Quan Nhị Gia, cuối cùng đem tính mạng của mình giao cho Quan Nhị Gia, khi chết cũng chỉ mang theo một thanh đao sau lưng.

Trình Đại Lôi hắn cũng không muốn cho ai khiêng đao.

Mà thế giới này…Ngay cả khi Trình Đại Lôi biết một chút về thế giới, hắn biết rằng thời kỳ loạn thế sẽ đến. Đây không phải nói Trình Đại Lôi thông minh cỡ nào, nhưng ít nhất trong bụng hắn cũng có lịch sử năm nghìn năm, tuy không thể nói là thông thạo nhưng có thể hiểu được xu thế chung của lịch sử. Trong đế quốc ngày nay, ngoài có Nhung Tộc nhìn chằm chằm, bên trong cũng có các nhóm bè phái. Đại Võ rách nát này đã thủng từ lâu và cần được xây dựng lại gấp.

Tần Mạt, Hán Mạt, Tùy Mạt, Đường Mạt, Tống Mạt... mà thời loạn lạc đó không phải chỉ toàn là người chết, người chết, chết chóc triền miên sao.

Chờ loạn thế tới, Quần Hùng Tranh Giành thiên hạ, mà mình chỉ là một tiểu Tiểu Sơn Tặc, nên dựa vào đâu để đặt chân đây.

Hắn lúc này mới có cảm giác thuộc về ngọn núi này, Tần Man, Lâm Thiếu Vũ, Từ Thần Cơ, Từ Linh...loại tồn tại này giống như người nhà. Hắn hy vọng sẽ canh giữ ngôi nhà này và không để bất cứ ai can thiệp vào.

Mà thời gian còn lại dành cho hắn thực sự có thể không còn nhiều.