Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 85: Hồng Môn Yến (1)



Trần Chiêu đã ngoài sáu mươi tuổi nhưng hắn thân là võ giả Tiên Thiên nên khí huyết cường kiện, mặt ngoài nhìn hắn hơn bốn mươi không khác gì Mạnh Trường Hà.

Lúc có người thông báo Mạnh Trường Hà tới chơi thì hắn còn sững sờ.

Chính mình năm đó độc chiếm tiêu cục sư huynh lưu lại, cũng bức sư điệt này đi, hai người có thể nói là chết già không gặp lại nhau.

Trong thời hơn mười mấy năm qua Mạnh Trường Hà biết rõ hắn ẩn cư trong Thần Châu phủ, hắn cũng mơ hồ nghe nói qua Mạnh Trường Hà làm gì tại Thường Ninh phủ nhưng không ai liên êệ với ai.

Hiện tại đột nhiên Mạnh Trường Hà tới chơi, nội tâm Trần Chiêu lúc này hơi bồn chồn, chẳng lẽ là sư diệt của mình đột phá cảnh giới Tiên Thiên cho nên tới tìm mình báo thù năm xưa?

Chờ hắn nhìn thấy thái độ của Mạnh Trường Hà khiêm cung gọi hắn một tiếng sư thúc, hơn nữa thực lực của hắn cũng chỉ dừng lại ở Hậu Thiên đại viên mãn, Trần Chiêu lúc này mới khẳng định Mạnh Trường Hà nhất định có việc cầu hắn.

“Ha ha, vài chục năm không gặp, sư thúc ngươi vẫn dung quan tỏa sáng ah.”

Mạnh Trường Hà cười ha hả nói.

Trần Chiêu lười biếng ngồi xuống ghế, hắn bưng trà sâm do hạ nhân mang tới, lúc này hỏi: “Dung quang tỏa sáng so ra vẫn kém Trường Hà ngươi uy phong tại Thường Ninh phủ ah.

“Nghe nói ngươi bây giờ chính là hội chủ bang phái mạnh nhất Thường Ninh phủ, thủ hạ mấy vạn huynh đệ, hùng bá một phương, xem ra uy phong rất lớn.”

“Ha ha, sư thúc ngươi chớ giễu cợt ta, bang phái của ta trong mắt ngài có là gì chứ? Không có võ giả Tiên Thiên cũng chỉ là tiểu hài tử chơi bùn mà thôi.”

Mạnh Trường Hà tự giễu nói một câu.

Trần Chiêu vuốt râu nói: “Được rồi, có chuyện gì ngươi nói thẳng là được, hôm nay ngươi tới tìm ta cũng không phải chỉ nói chuyện phiếm a?”

“Đúng thế, sư thúc nói vậy ta cũng nói thẳng, lần này tìm ngươi chính là có việc cần hổ trợ.”

Nói xong Mạnh Trường Hà lại nói chuyện xảy ra với Trần Chiêu, tuyhắn cũng bỏ qua chuyệnTrần Hoành và Mã Thanh Nguyên cho hắn hai trăm vạn lượng bạc.

Sau khi Trần Chiêu nghe xong cười to, nói: “Chậc chậc, Trường Hà ah, không phải sư thúc ta nói ngươi, tốt xấu gì ngươi cũng hơn bốn mươi tuổi, bá chủ một phương trong Thường Ninh phủ lại bị một tiểu bối áp đảo, hắn còn giết nhi tử và đồ đệ của ngươi, ngươi cũng quá vô dụng mà.”

Trong lòng Mạnh Trường Hà đang chửi mắng Trần Chiêu, hận không thể lập tức xông lên làm thịt hắn cho rồi.

Nhưng trên mặt Mạnh Trường Hà lại chỉ có thể mỉm cười, nói: “Ngươi tuổi trẻ kia không đơn giản, có thể trước hai mươi tuổi đột phá tới cảnh giới Hậu Thiên đại viên mãn, cho dù là những đệ tử danh môn đại phái cũng không có làm đơợc a.”

“Hơn nữa Tam Anh hội cũng không phải do một mình ta làm chủ, cho nên ta cũng chỉ có thể tới xin sư thúc ngươi giúp đỡ mà thôi.”

Trần Chiêu lập tức lắc lắc đầu nói: “Trường Hà ah, tốt xấu ta cũng là trưởng bối của ngươi, theo lý thuyết ngươi có chuyện ta nên hỗ trợ.”

“Nhưng đáng tiếc ngươi cũng biết, ta mười mấy năm trước đã thoái ẩn giang hồ, hiện tại lại ra tay sẽ phá hư quy củ ah.

“Năm mươi vạn lượng bạc!”

Bỗng nhiên Mạnh Trường Hà nói ra.

“Ngươi nói cái gì?”

Sắc mặt Trần Chiêu lập tức biến đổi.

Mạnh Trường Hà lạnh nhạt nói: “Ta nói cho sư thúc năm mươi vạn lượng bạc xem như phí đi lại.”

Nghe được có bạc, hơn nữa còn là năm mươi vạn lượng, Trần Chiêu lập tức động tâm.

Hắn là võ giả Tiên Thiên không giả, nhưng hắn đã quy ẩn giang hồ vài chục năm, những năm qua sống sung sướng an nhàn cho nên làm sao còn nhuệ khí như năm xưa mở tiêu cục chứ.

Trần Chiêu cũng không am hiểu quản lý tài sản cho nên cứ mất tiền, những năm qua tình hình kinh tế của hắn cũng khó khăn.

Hiện tại Mạnh Trường Hà mở miệng chính là năm mươi vạn lượng, chỉ có điều bảo hắn đối phó một tiểu bối Hậu Thiên đại viên mãn, khoản mua bán này có lợi nhất.

Tuy hắn vẫn nhịn không đáp ứng, trầm giọng nói: “Một trăm vạn lượng ta sẽ đi với ngươi một chuyến.”

Mạnh Trường Hà giả bộ như khó xử nói: “Sư thúc, không phải ta không nỡ tiền, mà là đại bộ phận tiền tài của Tam Anh hội đều nằm trong bang, chúng ta tích lũy có hạn, chỉ co sáu mươi vạn lượng bạc.”

Trần Chiêu đương nhiên không muốn, hai người ép giá một phen, quyết định dùng bảy mươi vạn lượng thành giao.

Nhìn thấy bô dạng của hắn, Trần Chiêu như chiếm được tiện nghi, nội tâm Mạnh Trường Hà đang âm thầm cười lạnh.

Vị ‘ hảo sư thúc ’ của mình còn thiếu tiền hơn tưởng tượng, bảy mươi vạn lượng bạc là xong.

“Đúng rồi, ngươi muốn làm sao bây giờ? Trực tiếp làm thịt tiểu tử kia?”

Trần Chiêu thu bạc nên khách khí hơn nhiều..

Mạnh Trường Hà lắc đầu, sắc mặt âm tàn nói: “Đầu tiên đừng vội, ta còn đáp ứng Tngười hanh Trúc Bang giúp lấy lại địa bàn của bọn họ, huống hồ ta cũng không muốn sớm giết hắn như thế.

“Hắn không phải muốn phát triển Phi Ưng Bang lớn mạnh sao? Vậy thì tốt, ta sẽ cướp sạch địa bàn và thủ hạ của hắn, làm cho hắn cảm thấy tuyệt vọng khi chết.