Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau Sủng

Chương 73: Kết quả xét nghiệm ADN (1).



......
Thanh âm của tiểu thiếu niên quá mức nhẹ nhàng cùng chậm rãi, tựa như bị tiếng mưa xé nát cuối cùng tiêu tán trong gió.
"Tang Tang là đứa trẻ hư......" Bé chôn đầu ở trong lòng ngực Hoắc Thần Du, nước mắt xoạch xoạch rơi xuống, khóc đến thút tha thút thít đáp:
"Oa oa dù, bị, bị lấy đi."
Người chính là kỳ quái như vậy, rõ ràng khi bị kẻ khác khi dễ thì không khóc, kết quả bị một câu an ủi của Hoắc Thần Du, ủy khuất tích góp hoàn toàn bộc phát trong một khắc này.
"Oa oa gạt người......" Diệp Tang hồng hốc mắt, nhỏ giọng nức nở, "Nói đón Tang Tang, ô... Gia gia nói gạt người là chó con."
"...... Lần sau ô ô ô, lần sau lại gạt người... Tang Tang không cần oa oa."
Tiểu gia hỏa có lẽ là khóc mệt rồi, lúc này rầm rì nói xấu Hoắc Thần Du, cuối cùng tìm một cái vị trí thoải mái, đầu nhỏ cọ trong lòng ngực đối phương như chú chó con, nhắm mắt lại đã ngủ say.
Chỉ là khi đó thỉnh thoảng thút tha thút thít một chút như đang ủy khuất, làm Hoắc Thần Du nhìn đến mức tim đau như bị thít chặt.
Cái trán của tiểu thiếu niên hơi chống lên cái trán của bé, nhắm mắt, như đang bảo đảm với bé, lại như đang nói cho chính bản thân mình, nhẹ giọng nói: "Về sau sẽ không......"
Cũng sẽ không có lần sau.
Hoắc Nghiêu đã dạy cậu, có chút giáo huấn, nhận lấy một lần là đủ rồi.
......
Cậu nhìn chằm chằm đầu gối bị thương của tiểu gia hỏa không biết nghĩ đến cái gì, đáy mắt xẹt qua một tia âm lãnh.
Người khoá cửa phòng thiết bị là Triệu Tiền.
Mà cô nhóc này lấy chìa khóa từ đâu, với tại sao lại ngã thành như vậy, hơi suy nghĩ một chút liền có thể hiểu được.
Hoắc Thần Du bảo vệ em gái trong lòng ngực kín không kẽ hở, nâng mắt nhìn sắc trời xám xịt, cùng với mưa phùn dần dần dừng lại, khóe mắt hơi toát ra vẻ lạnh lẽo.
Tiểu thiếu niên nhấc chân đi về phía cửa trường.
A. Khi dễ tiểu gia hỏa nhà cậu còn muốn đi.
Trên đời này làm gì có chuyện tốt nào như vậy.
......
Sự thật chứng minh.
Người xác thật là vì ánh mặt trời mới sinh ra và lớn lên.
Vô luận cỡ là người âm u như thế nào, cuối cùng đều sẽ cúi đầu trước cô gái nhỏ.
Cậu cũng không ngoại lệ.

Tầng cao nhất của tập đoàn Hoắc thị, nam nhân có khuôn mặt lạnh lùng nhàn nhạt đứng cửa sổ sát đất, nhìn mưa nhỏ tí tách tí tách rơi xuống ở bên ngoài, giữa mày nhảy nhảy, không biết vì sao đáy lòng có chút cảm giác hốt hoảng không rõ lí do.
Trợ lý Triệu đứng ở bên cạnh, cầm hai phần văn kiện, đem bản hợp đồng khu mỏ Diêm Thành trong tay đẩy tới.
Cậu nghiêm mặt nói: "Tổng tài, khu mỏ bên Diêm Thành kia ngài xác định muốn bắt lấy sao?"
"Đây chính là......" Phía trên muốn quy hoạch khu vực khai thác mỏ này.
Hành động này của Hoắc Nghiêu không thể nghi ngờ là đang tìm chết.
...... Nếu thật sự thua, vậy kết cục chỉ có thể là cửa nát nhà tan a.
Nam nhân lúc này trầm mặc nhìn về phía màn mưa sương mù mênh mông kia không có mở miệng.
Nếu đổi lại là ngày thường, kết quả tệ nhất cũng đơn giản là thân bại danh liệt thôi.
—— "Ba ba, ba làm người được không nha ~"
Chỉ là lúc này không biết vì sao, trong đầu của anh toát ra giọng nói nãi thanh nãi khí của tiểu gia hỏa.
Khóe miệng của nam nhân run rẩy, khuôn mặt vô cảm kia suýt nữa không nhịn được.
Hoắc Nghiêu hít sâu một hơi, liếc phần "Văn kiện" hư hư thực thực trong tay trợ lý Triệu, anh nhướng mày nhàn nhạt mở miệng, "Đây là cái gì?"
Trợ lý Triệu ngày thường đi theo anh quen làm xằng làm bậy, khi nam nhân hỏi lại, cậu gãi gãi đầu, phất phất folder trong tay, "Cái này sao?"
"Chính là kết quả xét nghiệm ADN lần trước."
Thực hiển nhiên, Hoắc Nghiêu đối với tiện nghi khuê nữ đột nhiên toát ra này căn bản không nghĩ tới đây là con của anh.