Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau Sủng

Chương 54: Một đại vai ác tốt, nói điên là điên.



"......"
Nhìn một cái đều đem người ta tức thành cái dạng gì?
Một đại vai ác tốt, nói điên là điên.
Tiểu Diệp Tang thấp đầu lẩm bẩm lầm bầm, vẫn không chịu từ bỏ ý niệm, "Tang Tang muốn đi học."
Huyệt Thái Dương của Hoắc Nghiêu nhảy nhảy, hít sâu một hơi ôm bé lên, liếc cô nhóc một cái có chút tức giận hỏi lại, "Đi học có cái gì tốt?"
Sợ cô bé lại nói ra mấy câu không sợ chết người thì không thôi, nam nhân vội vàng mở miệng trước Diệp Tang, "Bất quá con nếu thật sự muốn đi, ngày mai cũng không phải không được."
Con ngươi trong suốt của Diệp Tang sáng lấp lánh nhìn anh, đầu hơi ngẩn một chút, lẳng lặng bắt đầu chờ đợi Hoắc Nghiêu.
Lấy hiểu biết của bé đối với ba ba, chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, một bàn tay của Hoắc Nghiêu vững vàng ôm cô nhóc mũm mĩm trong lòng ngực đi lên lầu, một bên phong khinh vân đạm nhéo khuôn mặt mềm mụp của bé, thấp giọng cảnh cáo nói:
"Nhưng trước đó, con phải đi ngủ."
Tiểu gia hỏa gật đầu như gà con mổ thóc, "Được ạ được ạ."
Bé nãi thanh hỏi: "Sau đó thì sao?"
Hoắc Nghiêu hơi trầm ngâm một lát, "Sau đó không được quấy rối, ở trường học ngoan ngoãn nghe lời, ngày thường ít tiếp xúc với Hoắc Thần Du."
Bình tĩnh mà nghĩ lại, khi lựa chọn người thừa kế anh liền biết rõ ràng đứa nhỏ này không phải thứ tốt lành gì.
Không nói đến đây là lần đầu tiên Hoắc Nghiêu làm cha, khó tránh khỏi lo lắng khuê nữ ngốc manh này bị người ta lợi dụng còn không biết.
Tiểu gia hỏa nghe vậy do dự vài giây, nhuyễn thanh đáp ứng : "Nhưng, nhưng mà rất vui......"
Dù sao ít tiếp xúc cũng chưa nói không thể tiếp xúc ~
Thấy bé ngoan ngoãn đáp ứng rồi, Hoắc Nghiêu lúc này mới vừa lòng, cho rằng cô bé rốt cuộc lý giải bản thân anh đã dụng tâm lương khổ như thế nào.
Tuy rằng cô gái nhỏ ngày thường hay chọc giận người, nhưng có đôi khi hiểu chuyện cũng phá lệ làm người đau lòng.
Hoắc Nghiêu ôm sát cô nhóc vào trong lòng ngực, không biết nghĩ đến cái gì, khóe môi rủ xuống chậm rãi cong một cái, con ngươi lạnh băng chợt lóe qua vẻ mỉa mai.
Rốt cuộc loại người giống bọn họ ở nơi âm u hàng năm không thấy được ánh mặt trời, rốt cuộc sẽ tự bị thu hút bởi ánh mặt trời.
"Uông."
Chó con ghé vào cửa quơ quơ cái đuôi, nhìn hai người mà phát ra tiếng kêu hữu khí vô lực.
Hoắc Nghiêu khom lưng đem người đặt ở trên thảm, nhìn chăm chú vào bé, lạnh căm căm nói:
"Ngủ."
"Nga." Tiểu gia hỏa đặt mông ngồi trên thảm mềm mại, sau đó ngửa đầu một đôi mắt mèo đen nhánh tròn xoe cứ như vậy mà nhìn chằm chằm Hoắc Nghiêu.
"Ba ba."
Bé cúi đầu không biết suy nghĩ tới điều gì, đột nhiên nãi thanh kêu đối phương một câu.
Hoắc Nghiêu vừa mới chuẩn bị đóng cửa lại, nghe vậy thì dừng bước chân.
Anh không cảm xúc xoay đầu, liền nhìn thấy Diệp Tang nâng má khó thấy được mà nghiêm túc cong mắt nói:
"Ba ba Hoắc Nghiêu không phải người."
"......"
Khóe miệng của anh vừa kéo còn chưa kịp tới liền lạnh mặt, lại nghe bé nãi thanh nãi khí bổ sung một câu:
"-- Ba ba Hoắc Nghiêu không phải người, mà là cửu thiên thượng thần ~"
Hoắc Nghiêu: "......"
Này lại là cái quỷ gì?
Môi mỏng của anh hơi giật còn không kịp mở miệng, liền nghe tiểu gia hỏa kia lại vội vàng nói câu: "Ba ba."
Bé phất tay, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Hoắc Nghiêu, nhỏ giọng nói câu: "Ngủ ngon."
Bước chân của nam nhân hơi cứng đờ một lát, quay đầu liền đối diện với cặp mắt mèo tràn đầy nho mộ chi tình của tiểu gia hỏa, khuôn mặt lạnh lùng kia đột nhiên mềm xuống, đầu ngón tay rủ xuống hơi giật giật.
Khống chế được xúc động muốn đem người ôm vào trong ngực, nam nhân ra vẻ bình tĩnh xoay người, ở góc độ mà Diệp Tang nhìn không thấy, khóe môi gợi lên một độ cong cực nhẹ.
Anh thấp giọng nói:
"Ừm...... Ngủ ngon."