Toàn Bộ Dựa Vào Diễn Xuất

Chương 14: Không Chỉ Cơ Thể, Mà Tinh Thần Cũng Đừng Có (1)



Đinh Nghiêu Thải tới, Thẩm Trĩ đang ở dưới phòng khách tiếp đón chị ta. Ghê sô pha mềm mại lõm xuống, Thẩm Trĩ ngồi bên trên, mặc bộ quần áo ở nhà, tay cầm cốc giữ nhiệt, là cốc trà cẩu kỷ nóng hổi nghi ngút khói.

“Không phải chuyện gì lớn, nhưng vẫn phải thông báo cho em biết. Gần đây chị đang xử lý một bài đăng.” Đinh Nghiêu Thải gửi tài liệu cho cô.

Thẩm Trĩ chậm rãi đọc.

Tiêu đề là câu hỏi không nghi ngờ gì là vấn đề thường thấy trên mạng hiện giờ___Ý nghĩa của nó rõ ràng không hề đề cập tới câu hỏi, nhưng lại cứ khăng khăng dùng giọng điệu chất vấn.

“Đôi vợ chồng cùng họ có phải người nào chơi của người nấy không?”

Phía trước còn đóng mở ngoặc thêm vào câu ngôn ngữ lưu hành đã hết date “Có ảnh có chân tướng”.

Sau khi kích vào, chủ thớt ẩn danh đã tổng hợp lại một số bức ảnh chụp Thẩm Trĩ trên đường hoặc dạo phố, giống như dựa vào những thứ này để chứng minh độ tin cậy. Rồi tiếp tục công khai không ít những bức ảnh mà Thẩm Trĩ chụp chung với những người đàn ông khác có lý do chính đáng.

Sau đó tuồn ra tin nội bộ, Thẩm Hà và Thẩm Trĩ vào cùng một nhà hàng trong một ngày, nhưng người trước kẻ sau đi vào cùng bạn đồng hành khác nhau.

Rõ ràng là chuyện bịa đặt.

Nhà hàng kia không thể tới nữa. Thẩm Trĩ nghĩ vậy.

Chỉ dựa vào nội dung như thế này cũng chẳng hề hấn gì tới thương hiệu hai vợ chồng họ Thẩm gây dựng bấy lâu nay. Nhưng đã có người xào thành bài hot, đương nhiên cũng sẽ có ảnh hưởng ít nhiều. Đầu tiên là đề phòng hậu hoạn, thứ nữa là tránh cho bên Thẩm Hà sinh ra bất mãn, Đinh Nghiêu Thải đã ra mặt xử lý xong xuôi.

Thẩm Trĩ biểu thị đồng tình, nói: “Có phải em lộ liễu quá không?”

“Chị cũng nghĩ như vậy đấy. Nhưng mà bọn chúng cũng chẳng có tác dụng gì, một chút chứng cớ đáng tin cũng không đưa ra được, thực sự muốn hỏi bọn chúng “How dare you”.” Nhìn Đinh Nghiêu Thải có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế ước gì có thể vặn gãy cổ hết những kẻ ngáng đường, “Nhưng mà loại người này cũng chẳng hiếm gặp. Không cần lo lắng. Em sống tốt, tự nhiên sẽ chặn đường của người khác.”

Thực tế thì Thẩm Trĩ cũng chẳng lo lắng mấy.

Cô và công ty trước giờ vẫn luôn chung sống hòa thuận, nhân viên công tác có thể đi cùng tới bước đường ngày hôm nay cũng có đầy đủ sức đoàn kết.

Hai người trò chuyện được kha khá, Đinh Nghiêu Thải chuẩn bị bẻ lái sang chủ đề tiếp theo.

Trên lầu bỗng truyền tới một luồng tạp âm chói tai.

Đinh Nghiêu Thải bị dọa giật mình, bỗng thảng thốt trong khoảnh khắc rồi trầm ngâm nhìn sang gương mặt của Thẩm Trĩ.

Thẩm Trĩ lại vô cùng trấn định.

Cô chậm rãi uống một hớp trà: “Có lẽ anh ta đang ôn lại bài tập đàn cello ngày hôm qua.”

“Đó có lẽ là âm thanh của đàn violin.”

“Hồi đại học âm nhạc của em không được tốt lắm.” Thẩm Trĩ điềm tĩnh giải thích thay cho mình, thuận tiện giục chị ta mau chóng tiếp tục, “Đừng bận tâm đến anh ta là được rồi.”

Mà tiếng đàn violin dừng lại một lúc lâu, có lẽ người khởi xướng kia cũng vô cùng phiền não về hành động không theo kết cấu của bản thân, dứt khoát ấn lên phím đàn dương cầm. Chỉ mấy phím ngắn ngủi, nhưng u uất và buồn thương được lộ rõ trong từng phím đàn.

Ngay cả khóe môi của Đinh Nghiêu Thải cũng bất giác mỉm cười: “Cậu ta đang chuẩn bị cho kịch bản Sùng Ngu được mua kia hả?”

“Vâng.” Thẩm Trĩ nói, “Anh ta rất thích vai diễn đó, cho nên muốn thử sức một chút.”

Đó là một thiên tài âm nhạc sở hữu hội chứng bác học. Chỉ cần nhạc cụ tới tay, trong vòng năm giây đồng hồ có thể biểu diễn thành thạo khúc nhạc, chỉ huy dàn nhạc giao hưởng cũng như cá gặp nước. Cho nên đương nhiên sẽ có rất nhiều phân cảnh thể hiện tài năng âm nhạc.

Không chắc sẽ lấy được vai diễn này, nhưng vẫn bắt đầu học rồi. Chính vì có khả năng không lấy được, vậy nên mới càng phải chuẩn bị đầy đủ, tận dụng hết mọi khả năng để chiếm lấy ưu thế.

Nửa tháng trước Thẩm Hà đã nhờ người mời một giáo viên cực kì có uy tín, chăm chỉ học nhạc cụ, cũng cố ý chạy đi xem dàn nhạc giao hưởng diễn tấu. Nhờ phúc của anh, Thẩm Trĩ cũng có cơ hội được nghe âm nhạc cổ điển vài lần.

Trên thực tế, Đinh Nghiêu Thải rất thưởng thức Thẩm Hà. Giống như thưởng thức Thẩm Trĩ vậy.

“Nghe nói có nhiều người đang giành lắm đấy,” Chị ta nói, “Nhưng chị cảm thấy cậu ta được.”

Thẩm Trĩ trả lời: “Hi vọng thôi.”

Anh tốt cô cũng tốt.

Dù sao bọn họ cũng là châu chấu cùng trên một chiếc thuyền.

“Kịch bản của em xem chưa?” Đinh Nghiêu Thải nói, “Một khi vào đoàn là mất non nửa năm đấy, em để tâm một chút đi.”

“Biết rồi mà.” Thẩm Trĩ nói.

Trên tay cô đang có một kịch bản phim truyền hình cổ trang trạch đấu, tùy tiện nghe tiếng gió, đại để tới lúc đó sẽ cùng một đám phụ nữ không kém bao nhiêu tuổi tranh tài khoe sắc.

Đinh Nghiêu Thải xử lý công chuyện của mình một hồi rồi ghé tới, đè giọng hỏi cô: “Hai đứa bọn em thương lượng xong chuyện ly hôn hay không chưa?”

Thẩm Trĩ hiếm hoi lắm mới phản ứng kịch liệt như cá vàng bị dọa. Cô cau mày, ngồi lùi xuống ghế nói: “Vẫn chưa.”

“Em….”

“Em sẽ nói với anh ta.” Thẩm Trĩ nói.

Thái độ cứng rắn hiển nhiên là không muốn bàn thêm về chuyện này nữa.

Đinh Nghiêu Thải không muốn làm khó người khác, hơi nghi ngờ nhìn chằm chằm cô, cuối cùng nói: “Vậy thì tốt.”

Rồi nói thêm: “Em còn nhớ show thực tế có tên gọi là [Nam nữ kết hôn] trước đó không? Bọn họ lại liên lạc thêm lần nữa, chị biết hai đứa không hứng thú. Nhưng mà người ta đưa nhiều tiền lắm đó, quan hệ lại sâu rộng, vậy nên cấp trên của chúng ta và cấp trên bên chồng em đều ra chỉ thị. Em chuẩn bị một chút. Không còn việc gì khác. Nhớ cuối tuần là sinh nhật của ân sư em đấy. Chị đi trước đây.”

Thẩm Trĩ không ra tiễn khách.

Khóe môi cô dán lên mép cốc, yên lặng suy nghĩ, quả thực sắp đến sinh nhật của Trương Giang Nam rồi.

Thẩm Hà đi xuống lầu, đi thẳng đến tủ lạnh tìm nước uống.

Thẩm Trĩ không quay đầu, nói: “Sinh nhật của thầy Trương, tặng quà gì đây?”

Thẩm Hà uống nước xong, nghiêm túc cân nhắc một lát: “Macaron?”

Thẩm Trĩ yên lặng vài giây.

“Thầy Trương sẽ thích, dù sao thì ông ấy không thích chúng ta tiêu nhiều tiền.” Cô nói, “Nhưng sẽ bị sư mẫu nhéo tai đấy.”

“Không sao, tôi bị nhéo quen rồi.” Thẩm Hà nói. Lúc còn đi học, anh nổi tiếng là sinh viên có vấn đề.

Thẩm Hà lôi điện thoại ra, nhanh nhẹn dứt khoát sắp xếp trợ lý tới cửa tiệm mà Trương Giang Nam thích ăn đặt một phần Macaron.

Hôm nay tới lượt Thẩm Trĩ nấu cơm.

Cô chuẩn bị trước hai phần, đưa cho anh một phần, phần còn lại thì nhét vào trong tủ lạnh, nhắc nhở nói: “Lấy ra hâm nóng rồi ăn.”

Trước giờ anh không kén ăn, luôn cho người ta một ấn tượng cho dù lấy thức ăn cho chó trộn với cơm thì vẫn ăn đến là ngon lành. Thẩm Trĩ không giống thế, cô kiểu cách hơn nhiều, vậy nên cô ăn kiêng khá giỏi. Mà Thẩm Hà lại là kiểu người sẽ âm thầm mang đồ ăn vặt cho Thẩm Trĩ trong thời gian cô ăn kiêng.

Cuộc hôn nhân này có thể duy trì tới hiện tại quả thực không dễ dàng gì.

Thẩm Trĩ kết thúc hoạt động, đọc sách chốc lát, sau đó đi tắm. Đắp xong mặt nạ làm vệ sinh cá nhân xong quay về phòng, nhưng lại thấy quyển [Simmons dự tiệc] nên yên phận đợi cô quay về đang nằm trong tay của một người đàn ông trưởng thành cao 1m88.

Bước chân của cô khẽ dừng lại, sau đó ngang nhiên đi vào phòng ngủ của mình, tìm máy sấy tóc, rồi quay đầu lại, Thẩm Trĩ không biểu cảm nói: “Anh làm cái quái gì vậy?”

Thẩm Hà đang lật xem quyển sách, vừa đọc vừa nói: “Trên giường tôi toàn là nhạc phổ, mượn giường của cô ngủ một lát.”

Lúc Thẩm Trĩ ra ngoài tiện thể đi ngang qua cửa phòng anh.

Chỉ thấy trên nền đất, trên giường đều là nhạc phổ đang mở bung ra, bên trên còn đánh dấu chi chít, có lẽ trong chốc lát không tiện cất đi.

Đến khi quay lại, Thẩm Hà vẫn đang chăm chú lật xem cái gì đó. Thẩm Trĩ dùng đấu gối di chuyển tới bên gối đầu liếc một cái mới nhận ra đó là kịch bản của cô.

Anh trịnh trọng đánh giá: “Cô diễn quả phụ? Vui lắm đấy.” Rồi ném qua một bên, tiếp tục lấy một quyển ở đầu giường bên kia lên xem. Cũng chẳng rõ là xem được cái gì, gương mặt anh dần hiện ra nụ cười.

Cô nghiêng người ngồi xuống, lười biếng dựa vào bả vai anh, tầm mắt cũng liếc qua.

“Ruột của tôi kéo ra khỏi cơ thể tôi.”

Đập vào mắt chính là câu chữ như thế này.

Thẩm Hà không hề hấn gì mà đọc nó, Thẩm Trĩ duy trì tư thế này không động.

Anh vừa cười sặc sụa vừa nói: “Lại có người coi quyển [Ruột] của Chuck Palahniuk là sách gối đầu giường đọc trước khi ngủ.

Điểm đắt giá của quyển sách này là khủng bố, ác độc và buồn nôn.

Các đại lý phân phối lấy khẩu vị nặng này làm mánh lới quảng cáo, tuyên truyền hết lần này đến lần khác.

Mà Thẩm Trĩ bị cười nhạo chỉ nhắm mắt lại, sau đó nghe thấy người bên cạnh hỏi: “Xem xong chưa, tôi lật sang trang tiếp đây.”

Theo lý mà nói, trước khi ngủ mà đọc loại tiểu thuyết này, có lẽ không còn hứng thú làm bất cứ việc gì nữa.

Thẩm Trĩ chậm rì nằm xuống, Thẩm Hà giơ tay tắt điện.

Phòng ngủ rơi vào tăm tối.

Giường ngủ rất rộng, cũng rất mềm, cô không vội nhắm mắt đi ngủ, chỉ cảm thấy ngón tay bị người ta cọ vào.

Một lúc sau, Thẩm Trĩ xoay người lại. Đặt tay lên đầu vai anh, dựa sát vào bên tai anh, không nói bất cứ thứ gì, không làm bất cứ thứ gì, chỉ khẽ khàng hít thở. Một giây sau, cả người cô bị ấn chặt, nằm ngả xuống, quyết đoán, dứt khoát. Không cần ngôn ngữ, ngay cả giao lưu ánh mắt cũng không có.

*

Ngày 24 tháng 12, là ngày đăng kí kết hôn của Thẩm Hà và Thẩm Trĩ.

Khi Thẩm Hà đoạt được giải thưởng nam chính xuất sắc nhất có giá trị chân chính lần đầu tiên, nữ diễn viên từng có hợp tác với anh tự bóc trần việc phim giả tình thật với anh, lại còn đăng một dòng trạng thái vào đêm trước giáng sinh khiến người khác hiểu lầm, dẫn tới các bên truyền thông đua nhau đưa tin, bỗng chốc nháo nhào lên.

Bộ phim truyền hình Thẩm Trĩ đóng chính đang được chiếu, lúc tuyên truyền khó tránh hỏi bị phóng viên hỏi tới.

Chồng mình gặp phải hoài nghi của công chúng, người làm vợ có bất cứ cảm xúc gì cũng quá đỗi bình thường. Mà sau đó đối mặt với ống kính, Thẩm Trĩ nở nụ cười cho xong, rất nhẹ nhõm, rất tự nhiên nói: “Tôi và ông xã trước nay đều không đón Giáng sinh.”

Sau đó công ty đại diện của Thẩm Hà công khai bản thanh minh, kèm theo công hàm luật sư liên quan, thể hiện hình tượng cực kì cứng rắn.

Mà hình ảnh Thẩm Trĩ mỉm cười khi được hỏi cũng được chụp màn hình truyền bá rộng rãi. Ngoài ra cái đáng để nhắc đến nhất chính là, bên dưới còn có người đính thêm dòng chữ “Vợ cả rộng lượng.”, từ đó về sau trở thành một icon được cư dân mạng sử dụng trong một trường hợp cụ thể nào đó.

Mọi người đều cho rằng, hai vợ chồng họ Thẩm không đón Giáng sinh là bởi vì ngày kỉ niệm đăng kí kết hôn của bọn họ.

Trước khi bọn họ kết hôn, Tập Tập lúc ấy không phải người đại diện của Thẩm Hà đã nói với anh rằng: “Chiêu này có thể giúp hai đứa, nhưng mà chỗ có hại cũng chẳng ít đâu. Hai đứa đều phải làm tốt tâm lý chuẩn bị đấy.”

Trong thỏa thuận của người đại diện hai bên, bọn họ đều phải giảm bớt tạo thành ảnh hưởng tiêu cực đến đối phương.

Mà khi đương sự lấy được hai quyển sổ màu đỏ, cũng đạt được sự kiên định trong thỏa thuận ngắn ngủi này.

Anh tận trách nghĩa vụ của người chồng, cô tận trách nghĩa vụ của người vợ.

Thẩm Hà vô cảm với tình yêu. Theo lời anh nói, nó và nghỉ ngơi, giáo dục định hướng cùng với các hoạt động vô bổ khác xếp vào một loại___Là những sự vật anh không có hứng thú.

Trong mắt người khác quyết định của anh có lẽ có chút qua loa, nhưng rất phù hợp với phong cách của Thẩm Hà.

Một đao cắt xuống, dựa vào danh nghĩa không có thói quen nhìn xa trông rộng để chấm dứt mọi ưu phiền.

Thẩm Trĩ chẳng có mong đợi gì vào tình yêu. Cô hiểu rõ hôn nhân không thể trọn vẹn, yêu đương và kết hôn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Kích tình sẽ có lúc mất đi, mà trên một loại ý nghĩa nào đó kích tình chính là bản chất của tình yêu. Bởi vậy nên cô không cần đến nó.

Lúc đeo lên chiếc nhẫn mà người đại diện chọn lựa, Thẩm Hà thuận miệng nói: “Tôi chẳng có yêu cầu gì với cô, nhưng vẫn hi vọng cô đừng công khai ngoại tình về thể xác.”

Cỡ của chiếc nhẫn rất vừa vặn, viên kim cương không lớn lắm, Thẩm Trĩ nói: “Tôi hi vọng trên phương diện tinh thần anh cũng đừng có.”

Thẩm Hà nhìn cô thật lâu.

Anh không cho rằng cô ngu ngốc đến độ hiểu lầm bọn họ trở thành vợ chồng thực sự, cho nên cô nói như vậy chắc chắn là có nguyên nhân.

“Dựa vào tính cách của anh, một khi có kiểu đối tượng kia, chắc chắn sẽ không do dự mà phản bội tôi. Cho nên, vẫn đừng có là tốt nhất.” Thẩm Trĩ không hoang mang, nói hết những lời trong lòng, “Nếu như có, đừng nên chọn những người thích gây phiền phức, không cần là đối tượng cố định, đừng để bị phát hiện.”

Thẩm Hà trầm ngâm chốc lát, đồng ý sâu sắc nhưng không lên tiếng. Mãi tới khi có nhân viên công tác tới cửa gọi bọn họ.

Bọn họ đi ra ngoài, bên ngoài sáng rực từng đợt sáng chớp nháy. Anh khoác chặt lấy bả vai cô, dường như đang sợ cô ngã xuống, lại giống như đang đáp lại yêu cầu của cô.

*

Bọn họ không có người tình tinh thần, hai người đều người độc thân hoàn toàn từ trong ra ngoài.

Mà đối tác xác thịt của họ có thể là đối phương.

Số lần yêu của hai người đều rất kiềm chế, nhưng một khi ầm ĩ lên chắc chắn sẽ long trời lở đất.

Sau khi đập vỡ một bộ cốc thủy tinh 12 chiếc, đập vỡ gương trong phòng tắm, lật tung chiếc bàn sách kèm theo ba giá đồ, Thẩm Hà xử lý xong vết thương, hút điếu thuốc bước ra khỏi phòng tắm, anh nhìn thấy Thẩm Trĩ đang ngồi dưới thảm đọc kịch bản.

Anh bước tới, ngồi xuống chiếc giường đối diện cô, không nén nổi nhìn chằm chằm vào đầu gối vì ma sát mà đỏ rực lên của cô. Cô ngẩng mặt lên khỏi trang giấy, bỗng giơ cánh tay ra, cướp lấy điếu thuốc trên môi anh, dụi vào chiếc gạt tàn bị sứt mất một góc trong cuộc chiến hỗn loạn vừa rồi.

Anh đưa mắt nhìn theo, không lên tiếng, không hô hấp. Thẩm Trĩ nói: “Cai thuốc đi.”

Thẩm Hà vô thức mỉm cười: “Tôi?”

“Tôi cũng thế.” Cô nói, “Hi vọng có thể sống lâu hơn anh một chút.”

“Được,” Anh sảng khoái đồng ý, “Chờ mà xem.”