Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 260: Chị Ấy Là Mẹ



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Nhà họ Phó.

Phó Viễn Hạo gọi Kiều Phương Hạ trở về từ đoàn làm phim.

Lúc Kiều Phương Hạ đi vào, ông ấy ngước mắt nhìn chằm chằm vào cổ của Kiều Phương Hạ vài lần.

Hơi hơi phiếm hồng, vết bỏng không nghiêm trọng lắm.

Nhưng mà do làn da của Kiều Phương Hạ rất trắng cho nên vết đỏ kia lại càng hiện lên rõ ràng.

“Đình Trung nhớ cháu lắm” Hai người nhìn nhau vài giây, sau đó Phó Viễn Hạo thấp giọng nói với Kiều Phương Hạ: “Buổi tối hôm nay ở lại đây ăn tối rồi hãy đi”
“Vâng” Kiều Phương Hạ gật đầu.


Đình Trung tan học về nhà liếc mắt một cái đã nhìn thấy xe của Kiều Phương Hạ đang dừng ở cửa, lập tức vui mừng nhảy nhót vội vàng chạy vào trong.

Quả nhiên nhìn thấy Kiều Phương Hạ đã trở về, cậu bé nhanh chóng bay sà vào trong vòng tay của Kiều Phương Hạ.

Vốn dĩ Kiều Phương Hạ đang trả lời tin nhắn của Đường Nguyên Khiết Đan, bị Đình Trung nhào vào ôm không kịp trở tay, nháy mắt ngã ngửa trên ghế sofa.

“Đình Trung nhớ chị lắm luôn” Đình Trung dùng giọng điệu khoa trương nói với Kiều Phương Hạ: “Nhớ đến nỗi buổi tối không thể nào ngủ được”
“Thật hay giả thế?” Kiều Phương Hạ không nhịn được bật cười.

“Mất ngủ năm phút đồng hồ” Một người giúp việc bên cạnh bật cười ha ha nói.

“..” Đình Trung rất ngượng ngùng, bò dậy khỏi người Kiều Phương Hạ, quay lưng lại tìm thấy một bức tranh từ trong chiếc cặp nhỏ mà Vô Nhật Huy đã giúp cậu xách theo, vội vàng đưa tới trước mặt Kiều Phương Hạ, mở ra cho cô xem tác phẩm mà cậu bé đã sáng tác từ vài ngày trước.

“Chị xem này”
Kiều Phương Hạ cúi đầu nhìn xem, trong bức tranh vẽ ba người trông có vẻ hơi trừu tượng.

Trình độ vẽ tranh của Đình Trung cũng giống như trình độ viết chữ của cậu bé, có hơi… dễ thương quá đáng.

“Vẽ cái gì đó?” Kiều Phương Hạ kiềm chế nụ cười lại, cố gắng không đả kích sự tự tin của Đình Trung, nhẹ nhàng hỏi cậu bé.

“Đây là ba, ba tóc ngắn, ở giữa là Đình Trung, Đình Trung là trẻ con.


Còn đây là chị” Đình Trung chỉ vào bức tranh, giới thiệu từng chút một với Kiều Phương Hạ.

“Ba người chúng ta nắm tay nhau, chúng ta cùng nhau sống trong ngôi nhà này chỉ có ba người chúng ta thôi” Đình Trung cố gắng dùng lời nói hoàn chỉnh để giới thiệu cho Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ nhìn sang Đình Trung, trong thế giới của trẻ con mãi mãi đều đơn giản như vậy, yêu thích ai là chỉ muốn ở bên cạnh người đó.

“Ừ” Cô lập tức ôm lấy Đình Trung, nhẹ giọng nói.

Giọng điệu vô cùng kiên định “Thật vậy sao?” Đình Trung không xác định hỏi lại, trong đáy mắt mang theo vài phần chờ mong, Kiều Phương Hạ đã tiếp nhận lời cầu hôn của Lệ Đình Tuấn, chuyện này cô vẫn chưa nói cho người nào khác biết.

Sau này cô chính là mẹ kế của Đình Trung, đương nhiên sẽ sống cùng với bọn họ, bọn họ sẽ trở thành một nhà ba người.

Cho dù Bất Niệm không còn nữa, nhưng may mắn thay còn có thiên thần nhỏ Đình Trung có thể bù đắp cho cô.

“Chị đã bao giờ lừa Đình Trung chưa?” Kiều Phương Hạ cúi đầu hôn lên đầu Đình Trung hỏi ngược lại cậu bé.


“Đình Trung à, qua đây ăn cơm thôi” Phó Viễn Hạo từ trên lầu đi xuống, nhìn bộ dáng vui sướng của Đình Trung vài lần, ho nhẹ thấp giọng nói.

“Vâng” Đình Trung cao giọng trả lời dõng dạc.

Cậu bé nhảy xuống khỏi sofa, lôi kéo Kiều Phương Hạ đi vào trong nhà ăn.

Đình Trung càng muốn dán lên người Kiều Phương Hạ, muốn ngồi ở bên cạnh Kiều Phương Hạ ăn cơm, người giúp việc thấy vậy bèn đẩy cái ghế trẻ con đến bên cạnh Kiều Phương Hạ.


Đình Trung biết chuyện cô sắp đăng ký kết hôn với Lệ Đình Tuấn rồi à?
Chắc là Lệ Đình Tuấn… sẽ không nói cho đứa nhỏ này biết sớm như vậy chứ?
Sắc mặt Phó Viễn Hạo cũng mang theo vài phần xấu hổ, ông lên tiếng nói thẳng với đứa nhỏ..