Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 155: Kiều Phương Hạ Ghen Tị Sao



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Dứt lời, ngay sau đó anh trở lại số pha chỉnh màn hình góc máy tính lại bình thường, đeo tai nghe.

Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy mình đã mất hết mặt mũi! Bị nhiều người nhìn thấy một mà xấu hổ như vậy, cũng không biết vừa nãy đã quay được bao nhiêu, có người nào nhận ra cô hay không.

Cô liếc mắt nhìn Lê Đình Tuấn đang bị một luồng áp suất thấp bao xung quan cơ thể, trực tiếp kéo chăn kéo qua đỉnh đầu che mình kín mít.

Sau một lúc lâu, cô ảo não khẽ đánh nhẹ miệng mình, ai bảo nó nói nhiều làm chi! 
Lê Đình Tuấn nhìn cô, lại rũ mắt nhìn di động đang rung lên.

Là tin nhắn thoại Tô Minh Nguyệt gửi tới, anh có chút bực bội không muốn để ý.

Lát sau Vô Nhật Huy khẽ gõ cửa phòng nhẹ giọng nói với Lê Đình Tuấn: "Cậu chủ, cô Tô mới vừa gọi điện thoại tới, hình như cô ấy đang đợi ở cục hàng hải.


"Kêu cô ta tự trở về.


" Lệ Đình Tuấn không đợi anh ta nói xong đã lạnh lùng trả lời.

Vô Nhật Huy sửng sốt, lại nhìn Kiều Phương Hạ trên giường bệnh, ngay sau đó thấp giọng trả lời: "Vâng ạ" 
Tuy rằng Kiều Phương Hạ không nói gì cả nhưng Lê Đình Tuấn cảm thấy Tô Minh Nguyệt có vấn đề.

Anh cầm lấy di động nhìn thử, mở ra nhật ký trò chuyện hai ngày trước, quả nhiên có một cuộc điện thoại anh không biết là của Kiều Phương Hạ.

Ánh mắt anh hơi lóe, lại chuyển mắt nhìn Kiều Phương Hạ đang trốn trong chăn.

Hôm nay trước khi rời khỏi Hoàng Gia bà Trần đã kéo anh nói mấy câu, Kiều Phương Hạ và Đình Trung vẫn luôn ở nhà chờ anh trở về đến hai ba ngày, nhưng mà hình như từ buổi chiều ngày hôm qua cảm xúc của cô có gì đó không ổn.

Anh không nhận được điện thoại của Kiều Phương Hạ, là cuộc gọi gọi tới vào giữa trưa hôm qua.

Cho nên, bất kể Tô Minh Nguyệt và Kiều Phương Hạ nói gì đó, Kiều Phương Hạ đây là! Ghen tị sao? 
Thuốc gây tê còn có chút tác dụng chậm, Kiều Phương Hạ nằm trong chăn mông lung nghe thấy Lê Đình Tuấn còn nói thêm mấy câu, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Lúc tỉnh lại trời đã tối, cô muốn đi vệ sinh, đang định rung chuông kêu y tá bước vào lại nghe tiếng mở cửa ở nhà vệ sinh, Lê Đình Tuấn xoa tóc đi ra, trên eo anh chỉ quấn một cái khăn tắm.


Cô cho rằng Lê Đình Tuấn đã đi rồi, trong không gian tối tăm hai người chạm mắt nhau, ngay 
sau đó Kiều Phương Hạ lại nhìn đi nơi khác.

Cô nghe thấy tiếng động anh đi đến bên cạnh ngồi xuống mép gường, duỗi tay xốc chắn cô lên.

Đầu ngón tay anh chạm vào mắt cá chân cô, Kiều Phương Hạ sửng sốt, ngay sau đó cô rút về theo bản năng.

Cô mới vừa phẫu thuật xong, anh đã!  
Lệ Đình Tuấn dùng sức bắt lấy mắt cá chân cô, không cho cô rút về.

Kiều Phương Hạ cùng anh giằng co vài giây, bỗng nhiên nhận thấy một thứ gì đó ấm áp ẩm ướt đặt trên mắt cá chân khẽ cọ xát lên làn da cô, chậm rãi hướng lên trên.

Đèn trong phòng bệnh đã tắt hết, Kiều Phương Hạ vừa nãy không có thấy rõ ràng, hiện tại mới phản ứng lại, anh đang giúp cô lau cơ thể.

Cô hơi sửng sốt, thả lỏng sức lực giằng co với anh.

Lệ Đình Tuấn giúp cô lau một chân xong, tiếp đó không nhanh không chậm lau bên khác, sau đó xoay người đến nhà vệ sinh.

Kiều
.