Tình Định Duyên Khởi

Chương 48: Huyền độc cốc





Còn ba ngày nữa Huyền Độc Cốc sẽ tổ chức tiệc mừng thọ cho Ân phu nhân, các phái đều đến tụ hội sớm ba ngày.

Liên Đăng Phái đến sau cùng, vừa đến ngoài cổng đã có một đệ tử đứng chờ sẵn ở đó.

Đệ tử Huyền Độc Cốc chấp tay thi lễ rồi đưa tay mời vào trong.

"Xin mời các vị vào trong!"

Mọi người cùng đi theo vào trong, khắp Huyền Độc Cốc hầu như đều là màu tím, nhìn có phần độc lạ nhưng cũng rất đẹp mắt.

"Ở đây rộng lớn không thua gì Liên Đăng Phái chúng ta nhỉ?" Lãnh Kình Vũ vừa đi vừa cảm thán nhìn xung quanh.

Lãnh Kình Thiên trả lời:"phải! Ta còn nghe nói nơi này gia quy cũng không nhiều như Liên Đăng Phái chúng ta, đúng là một nơi thoải mái."

Phùng Đình Phong khó chịu ra mặt, nói:"các ngươi bớt nói một chút không được à?"

Lãnh Kình Vũ cũng khó chịu trả lời:"ta có miệng, ta cứ thích nói đó, ngươi cấm được ta à?"

Lúc này đệ tử Huyền Độc Cốc dừng lại, cung kính nói:"xin mời ba vị trưởng bối đi theo ta tới sảnh chính, các vị còn lại xin mời đi thẳng tới phía trước một chút, các vị có thể tự mình chọn một phòng để nghỉ ngơi."

Phùng Dã trả lời:"được! Mời dẫn đường!"


Đệ tử Huyền Độc Cốc dẫn ba vị trưởng bối đi trước, các đệ tử còn lại tự mình đi tới phía trước.

"Tiểu Tịnh!" Hoàng Thanh Thanh từ đâu chạy tới chỗ Triệu Hinh Tịnh mừng rỡ, kế bên còn có Triệu Trác Lãng đi cùng.

"Sư tỷ! Ca ca!"

Hoàng Thanh Thanh nhìn Triệu Hinh Tịnh từ trên xuống dưới, vẻ mặt đau lòng nói:"lâu quá không gặp muội có vẻ gầy đi không ít, bọn họ có ai bắt nạt muội không? Nói với ta, ta sẽ xử lý bọn họ giúp muội."

"Sư tỷ đừng lo! Bọn họ đều đối xử rất tốt với muội."

Mặc Chiêu chống nạnh nói:"nè! Hoàng Thanh Thanh phải không? Cô nói như thế chẳng khác gì nói bọn ta ngược đãi sư muội nhà cô, có Tiểu Mạch Thần nhà ta chăm sóc cho sư muội cô rất chu đáo, cho nên cô không cần phải lo thừa đâu."

Hoàng Thanh Thanh đi tới chỗ Mặc Chiêu, chống nạnh nhìn hắn nói:"cái tên này, ta có hỏi ngươi sao? Còn cần ngươi phải trả lời ta sao? Lần trước ngươi uống rượu thua ta, ta còn chưa bắt người kêu tiếng cẩu đâu đấy."

"Ta thua cô? Hài hước thật, rõ ràng cô mới là người gục xuống bàn trước, giờ lại bảo là ta thua? Ông đây thân là nam tử hán đại trượng phu, cho nên sẽ không tính toán với cô."

Hoàng Thanh Thanh tức giận, trả lời:"ngươi dám chơi gian với ta? Nể tình ngươi là bạn của Tiểu Tịnh nhà ta nên ta mới khoan dung với ngươi, đừng có mà lật lọng với ta."

"Ta lật lọng với cô? Ông đây mà thèm chơi gian với cô à? Chẳng qua..."

Mặc Chiêu chưa kịp nói hết đã bị Lãnh Mạch Thần bụm miệng lại.

"Thật ngại quá! Huynh ấy có hơi không khỏe, để ta đưa huynh ấy tới phòng trước!"

Hắn kéo Mặc Chiêu đi trước, vừa đi xa đám người kia hắn mới chịu bỏ tay ra.

Mặc Chiêu không phục, hỏi:"huynh bị điên à? Ta không khỏe chỗ nào? Huynh làm y sư kiểu gì thế?"

"Có lẽ ta nhầm lẫn một chút."

"Nhầm lẫn? Y sư cũng có vụ nhầm lẫn nữa sao? Huynh không thấy ta đang nói lý lẽ với cô ta sao? Rõ ràng lúc đó là cô ta gục xuống bàn trước, thế nào lại đổ thừa cho ta là người thua? Huynh thấy có tức không chứ?"

"Được rồi! Nam tử hán đại trượng phu không chấp việc nhỏ nhặt mà."

"Ai thèm chấp mấy chuyện này chứ?" Mặc Chiêu im lặng suy nghĩ một hồi rồi nói tiếp:"lâu rồi chúng ta không có thời gian đi chơi riêng với nhau, hôm nay có cơ hội chúng ta đi chơi xả láng một hôm đi."

"Đi đâu? Đây là Huyền Độc Cốc có gì để chúng ta chơi chứ?"

Mặc Chiêu trả lời:"Huyền Độc Cốc rộng lớn như vậy đi dạo vài nơi cũng không tồi."

Lãnh Mạch Thần lắc đầu, nói:"ta thấy ý này của huynh không được tốt lắm, hay là thôi đi."

"Sợ cái gì? Đi một chút cũng có sao đâu? Đi thôi!" Mặc Chiêu kéo Lãnh Mạch Thần đi theo mình.


Nhân trời còn sớm, Mặc Chiêu và Lãnh Mạch Thần cùng đi dạo khắp Huyền Độc Cốc, các đệ tử khác đều đưa mắt nhìn bọn họ nhưng không ai mở miệng nói gì.

"Ta thấy chúng ta quay về được rồi, đi như vậy cũng không được hay cho lắm, nói khó nghe hơn là chúng ta đang không biết phép tắc đấy." Lãnh Mạch Thần nói.

"Chúng ta chỉ đi xem một chút chứ có phải đi làm chuyện gì đó xấu xa đâu? Huynh đúng là nhát gan." Mặc Chiêu trả lời.

Lãnh Mạch Thần nhìn xung quanh hoang mang nói:"hình như chúng ta bị lạc rồi, chỗ này sao không có một bóng người nào cả?"

Mặc Chiêu cũng hoang mang, trả lời:"sao mà lạc được chứ? Chúng ta đi vòng lại thử xem sao."

"Được!"

Cả hai bị lạc đường vô tình đi đến một chỗ là mật thất của Huyền Độc Cốc. Trước cửa mật thất có hai tượng đá hình dạng Kì Lân hai bên trấn giữ.

Lãnh Mạch Thần tò mò tự hỏi:"ở đây sao lại có một cánh cửa lớn như vậy?"

Mặc Chiêu lại gần một tượng đá hình dạng Kì Lân, tò mò dùng tay sờ vào đầu nó, hai mắt của Kì Lân lập tức sáng lên tia đỏ khiến hắn giật mình rụt tay về.

Lãnh Mạch Thần hỏi:"có chuyện gì vậy?"

"Ta không biết! Mắt của nó..."

Chưa kịp nói hết câu liền bị một tia đỏ từ mắt Kì Lân bắn ra tấn công Mặc Chiêu và Lãnh Mạch Thần.

Tượng Kì Lân liên tục bắn ra tia đỏ về phía hai người, cả hai trở người né chiêu nhưng vẫn bị tia đỏ quẹt trúng làm bị thương.

Cùng lúc đó các vị trưởng bối gấp gáp chạy đến, Ân Khâm Tiên nhanh chóng thi triển pháp lực làm cho tượng Kì Lân dừng lại, còn Mặc Chiêu chạy tới đỡ Lãnh Mạch Thần.

Lãnh Hữu Lập tức giận quát:"sao các ngươi lại ở đây? Các ngươi có biết đây là đâu không sao còn dám đi lung tung? Đúng là càng ngày càng không biết phép tắc là gì."

Ân Khâm Tiên vẻ mặt vô cảm nhìn Lãnh Mạch Thần hỏi:"tại sao các ngươi lại vào được đây?"

"Ta..."

Lãnh Mạch Thần không biết phải nói thế nào, Mặc Chiêu thấy thế liền nhảy vào nói:"chúng ta chỉ muốn đi xem Huyền Độc Cốc một chút, không ngờ lại bị lạc tới đây, đã thất lễ rồi."

"Cốc chủ! Cốc chủ!"

Lúc này Vân Hoằng và Vân Khương là hai đệ tử đứng đầu Huyền Độc Cốc chạy tới, cũng là hai kẻ đã thua trận trong đài luận võ ở Liên Đăng Phái. Y phục hai tên này không gọn gàng, trên mặt và tay còn có vết bầm, cả hai gấp gáp chạy đến thi lễ với các trưởng bối.

Ân Khâm Tiên nhìn bọn chúng hỏi:"bộ dạng các ngươi như thế này là sao?"

Vân Hoằng chỉ tay vào Lãnh Mạch Thần và Mặc Chiêu đáp:"bẩm cốc chủ! Là bọn họ, bọn họ nằng nặc đòi vào đây xem cho bằng được, đệ tử và Vân Khương đã hết sức ngăn cản nhưng lại bị bọn họ đánh cho ngất xỉu, đây là lỗi của đệ tử, xin cốc chủ hãy trị tội."


Vân Khương cũng nói:"đệ tử bất tài không đánh lại bọn họ, xin cốc chủ hãy trị tội."

Mặc Chiêu tức giận đi tới nắm cổ áo Vân Hoằng nói:"ngươi dám ngậm máu phun người, từ lúc đến Huyền Độc Cốc tới giờ bọn ta chưa hề gặp mặt ngươi, nếu còn dám vu khống bọn ta nữa thì đừng trách ông đây sẽ cho ngươi ăn no đòn."

Lãnh Hữu Lập đi tới đẩy Mặc Chiêu ra quát:"đừng gây chuyện nữa, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

"Cha! Từ lúc đến đây đúng thật là bọn con chưa từng gặp mặt hai tên này lần nào, sao có thể đánh bọn chúng ngất xỉu được chứ? Bọn con đang bị chúng vu khống, chuyện này chắc chắn có ẩn tình." Lãnh Mạch Thần nói.

Vân Hoằng cãi lại, nói:"chẳng lẽ bọn ta tự mình đả thương bản thân sao? Rõ ràng các ngươi muốn xông vào đây nhưng không được liền ra tay với bọn ta, bây giờ còn dám biện hộ?"

Mặc Chiêu tức giận trả lời:"ai biết được là các ngươi đang có mưu đồ gì với bọn ta? Lần trước tỷ võ ngươi đánh không lại ta nên nhân dịp này để trả thù chứ gì? Đúng là đê tiện, bỉ ổi, thối tha, dơ bẩn."

"Ngươi..." Vân Hoằng cũng tức giận nhưng không nói được gì.

"Được rồi! Cũng may là không bị ảnh hưởng gì." Ân Khâm Tiên nhìn Lãnh Mạch Thần và Mặc Chiêu nói tiếp:"lần này ta bỏ qua cho các ngươi, nếu lần sau còn dám tới đây phá phách thì đừng trách ta sao lại nặng tay với các ngươi, đi thằng phía trước rẽ phải là có thể quay về lại chỗ cũ."

"Nhưng bọn ta thật sự không đả thương chúng..." Mặc Chiêu định giải thích rõ ràng nhưng bị Lãnh Mạch Thần khều tay ngăn lại.

Các trưởng bối có vẻ không tin lời của Mặc Chiêu, nếu hắn còn nói nữa thì có lẽ sẽ gây rắc rối.

Lãnh Mạch Thần nhìn Ân Khâm Tiên chấp tay cúi đầu nói:"đa tạ cốc chủ đã khoan nhượng!"

Nói xong liền kéo Mặc Chiêu rời đi, lúc này vẻ mặt của Công Tôn Đục và Âu Dương Lạc Thi trong rất thỏa mãn.

Lãnh Hữu Lập xấu hổ chấp tay cúi đầu với Ân Khâm Tiên nói:"Lãnh mỗ dạy con không nghiêm, lần này đã thất lễ với cốc chủ, Lãnh mỗ rất lấy làm e thẹn."

Ân Khâm Tiên vô cảm trả lời:"không sao!" rồi quay sang nhìn Vân Hoằng và Vân Khương nói tiếp:"các ngươi mau quay về trị thương đi!"

"Vâng! Cốc chủ! Đệ tử xin cáo lui!" cả hai đồng thanh cúi đầu chấp tay thi lễ nói.

"Các vị đi đường xa cũng mệt rồi! Xin mời quay về nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta sẽ bàn luận tiếp." Ân Khâm Tiên nói.

Các trưởng bối bắt đầu tách ra ai về phòng nấy nghỉ ngơi, chỉ còn một mình Ân Khâm Tiên ở lại quan sát mật thất.