Tiên Thê Nam Đương

Chương 6: Thật Xui Xẻo





Edit: Yi
Beta: LP
__________________
Phượng Dương sinh ra đã cao quý, nhưng cũng không phải chưa từng chịu khổ.

Mẹ cậu là một người rất nghiêm khắc, dạy cậu học pháp thuật từ khi còn nhỏ, chỉ cần phạm lỗi sai liền bị đánh.

Hơn nữa thỉnh thoảng bà còn cố ý làm khó cậu để rèn luyện tính cách cậu.

Lúc trước bị nhốt trong ngục Huyền Băng hơn 180 ngày, buổi tối ngủ trên chiếc giường lạnh lẽo cậu cũng không cảm thấy quá khó khăn.

Tuy rằng ban đêm rất lạnh, rất ẩm ướt, nhưng cậu vẫn có thể chịu được.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là sau này cậu cũng sẽ phải sống như vậy.
Bà nội Phượng vốn đã biết ngôi nhà này không sớm thì muộn cũng sẽ bị phá dỡ, vì vậy bà chỉ trả tiền thuê theo quý.

Hơn nữa lúc trước bà đã thỏa thuận rõ ràng với chủ nhà, nếu bị phá dỡ không thể ở tiếp thì sẽ phải trả lại tiền cho những ngày còn lại.
Chủ nhà tốt bụng đã đồng ý.

Thế nhưng đáng tiếc là bà nội Phượng đã ra đi trước lần trả tiền cuối cùng.
Phượng Dương tính toán, cậu có thể ở trong sân nhỏ này nhiều nhất là bảy ngày nữa.

Theo như mọi khi, khoảng ba ngày nữa chủ nhà sẽ đến thu tiền thuê nhà cho quý sau.

Tiền thuê ở đây là 800 mỗi tháng, một quý là 2400 tệ.
2400 tệ là một con số lớn đối với Tiểu Phượng Dương, đối với Phượng Dương hiện giờ cũng không phải là một con số nhỏ.
Bà nội Phượng biết tình trạng sức khỏe của mình không tốt nên đã nói cho Tiểu Phượng Dương biết nơi bà ấy cất tiền.

Bà còn dặn dò Tiểu Phượng Dương đừng lo chuyện hậu sự cho mình, nếu một ngày nào đó bà thật sự rời bỏ thế gian thì cậu hãy cầm tiền đến ký túc xá ở và chuyên tâm học hành tử tế.

Nhưng sau khi bà qua đời, Tiểu Phượng Dương không chịu nghe lời mà vẫn đưa bà đến nhà tang lễ, hỏa táng bà như những người khác, còn mua một chiếc bình để đựng tro cốt của bà.

Số tiền bà dành dụm được cũng đã bị cậu tiêu gần hết, chẳng còn lại gì.
Bây giờ, trong tài khoản WeChat của Phượng Dương còn 10 tệ, cộng với 2.5 tệ trong túi, tổng cộng là 12.5 tệ.

Trong sổ tiết kiệm cũng chỉ còn 600 tệ nhưng Phượng Dương không có ý định động vào số tiền này.
Nếu không phải làm chuyện xấu sẽ tổn hại âm đức thì cậu đã biến ra mấy trăm mấy ngàn vạn để tiêu xài rồi.

Thế nhưng cậu không làm được.
Vì vậy, ngày hôm sau Phượng Dương cầm 12.5 tệ đi mua hai bánh bao thịt cho bữa sáng mất 4 tệ, tiêu 2 tệ để đi xe buýt, 6.5 tệ còn lại để mua bữa trưa trong căng tin trường học.

Vậy là túi tiền của cậu đã rỗng tuếch.

Học xong hai tiết buổi chiều, cậu đưa Hoa Thành đi ra đường hành nghề y.
Nói làm nghề y nhưng lại không có dụng cụ chữa bệnh, bói toán lại không có dụng cụ bói toán.

Cậu và Hoa Thành tìm đến một con phố gần trung tâm thương mại đông đúc tấp nập rồi ngồi xuống bên đường.
“Thái tử, ngài nghĩ ở đây có thể làm được không? Không phải hôm qua ngài nói sẽ tới nơi có nhiều trứng ve sầu sao?” Hoa Thành tranh thủ lúc không có ai chú ý bay vọt lên vai Phượng Dương thì thầm vào tai cậu.
Là một chú vẹt, nhóc phải học cách nói thì thầm, nhóc cũng đâu có dễ dàng gì.

Nhóc không dám nói to, âm thanh phát ra cứ thều thào giống như một người sắp chết.


Chỉ có Thái tử mới có thể nghe thấy chứ đổi thành người khác cũng không được.
“Lúc mới tới ngươi không phát hiện ra sao? Khắp nơi trong thành phố này đều có trứng ve sầu.

Mùa này chúng chỉ ở trong đất cũng chạy ra được.

Cho nên trước tiên bây giờ chúng ta cần phải kiếm tiền đã.” Phượng Dương nói, “Nào, hô lên đi, xem tướng, đoán chữ, đoán mệnh, không đúng không lấy tiền.

Hô hai lần vào.”
“Con nói?!” Hoa Thành sững sờ.
“Chẳng lẽ là ta nói?”
“À!” Hoa Thành bước hai bước sang bên cạnh, ngẩng cổ gào lên: “Xem tướng! Đoán chữ! Đoán mệnh! Không đúng không lấy tiền! Xem tướng! Đoán chữ! Đoán mệnh! Không đúng không lấy tiền! Xem tướng! Đoán chữ!…”
Hoa Thành giống như máy hát không ngừng lặp đi lặp lại.

Bởi vì giọng nói của nhóc quá đặc biệt, nghe không giống tiếng người nên chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người tò mò tìm đến.
Chủ tớ hai người thấy rất có hy vọng nha! Vì vậy, Hoa Thành lại gào lớn hơn: “Xem tướng! Đoán chữ! Đoán mệnh! Không đúng không lấy tiền! Không đúng không lấy tiền! Mau đến xem mau đến xem!”
Có một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đầu trọc lốc đi tới, đánh giá Phượng Dương và Hoa Thành một lượt rồi hỏi: “Này cậu em, con chim nhỏ của cậu đang kêu à?”
Trong lòng Phượng Dương thầm nghĩ lời này hình như không có ý xấu, nhưng tại sao nghe vào tai vẫn thấy không được tự nhiên cho lắm? Cậu cười cười: “Đúng vậy anh trai, xem tướng đoán chữ đoán mệnh xem phong thủy, tất cả đều được, không đúng không lấy tiền.

Anh có muốn xem thử không?”
Đầu trọc: “Tôi không xem tướng, cậu có bán con chim này không?”
Hoa Thành lập tức sợ tới mức mặt trắng bệch không còn màu chim, chui tọt vào trong áo khoác Phượng Dương: “Không bán! Bao nhiêu tiền cũng không bán!”
Phượng Dương: “Nó nói, nó không bán.”
Đầu trọc thấy chú vẹt phản ứng nhanh nhạy, nói năng rất lưu loát nên không những không khó chịu vì bị từ chối mà còn tỏ ra thích thú.

Hắn đang lo  không biết nên tặng gì cho ông cụ nhà hắn vào ngày mừng thọ sáu mươi tuổi của ông.

Nào ngờ còn chưa đi vào trung tâm thương mại đã nhìn thấy con vẹt bảo bối này, không phải đây chính là ý trời sao?
Ông cụ nhà hắn thích nhất là nuôi chim, nếu không phải hắn không biết chọn chim thì hắn đã ra chợ chim xem thử chứ sẽ không đến trung tâm thương mại mua bộ dụng cụ pha trà.

Hắn chắc chắn ông cụ nhà mình sẽ rất thích con vẹt vừa mới nói chuyện này!
Đầu trọc trông thấy quần áo Phượng Dương đang mặc trên người vô cùng giản dị – nói dễ nghe là giản dị, nói trắng ra là cũ nát quê mùa.

Cậu mặc một chiếc áo khoác màu xanh lam không vừa người, màu áo bạc phếch vì đã giặt quá nhiều.

Cái quần lại càng không nhìn nổi, rõ ràng là một chiếc quần tây phong cách lại bị cậu mặc thành quê mùa nghèo khổ, trên quần còn có vài mảnh vá.
Đầu trọc đột nhiên cảm thấy khâm phục cậu thanh niên trước mặt.

Thanh niên ở tuổi này mà dám ăn mặc như vậy ra đường đã rất khôngdễ dàng.

Quan trọng là khí chất của cậu rất hiếm thấy, không hề rụt rè nhát gan mà trông rất ung dung thoải mái.

Điều này làm cho người không thể chắc chắn liệu mình có thể mua được con chim này hay không.
Đầu trọc suy nghĩ một hồi rồi nói: “Cậu em à thế này đi, cậu nói cho tôi một cái giá thử xem.

Tôi thực sự rất thích con chim nhỏ này, chỉ cần cậu muốn bán thì vấn đề giá cả có thể thương lượng thêm.”
Phượng Dương nói: “Tôi không thể bán con chim này được.

Nhưng nếu anh đã có lòng hiếu kính người lớn, tôi có thể chỉ điểm một chút.

Đương nhiên, nghe hay không thì tùy anh.”
Đầu trọc nghe thấy cậu nói vậy không khỏi kinh ngạc.


Hắn nói mình muốn mua quà hiếu kính người lớn lúc nào?!
“Này cậu em, tôi nói tôi phải hiếu kính người lớn lúc nào vậy?” Đầu trọc đè nén sự kinh ngạc trong lòng: “Tôi muốn mua con chim này để nuôi.

Nếu cậu chịu bỏ thứ mình yêu thích thì được rồi, không chịu thì cũng đừng đoán mò như vậy.”
“Ha ha, anh trai à, anh buồn cười thật đấy.

Từ nhỏ đến giờ anh bị đánh rất nhiều lần vì nói dối, suýt nữa bị điếc cả lỗ tai, anh còn không nhớ sao?”
“Cậu!” Đầu trọc không thể bình tĩnh nổi nữa.

Khi còn nhỏ, đúng là hắn từng trộm gạo trong nhà để mang đi đổi kem ăn, suýt bị chú Hai bạt tai đến điếc!
Lúc đó hắn còn nói là gạo bị chuột ăn vụng chứ không phải hắn lấy, kết quả em họ đứng rình ở sau cửa đã nhìn thấy tất cả! Còn lén đi mách tội người lớn!
Lẽ nào thằng nhóc này thật sự biết xem bói?
Nếu Phượng Dương đã quyết định hành nghề xem bói, đương nhiên cậu sẽ không đến việc sẽ ra về tay trắng.

Cậu đoán hôm nay tốt xấu gì cũng sẽ mua được một bộ quần áo mới, còn mua thêm chút thức ăn mang về.
Nói thật lòng, cậu thực sự không quan tâm đến ánh mắt của người khác, chỉ cần có thể sống thoải mái là được.

Vấn đề là hiện tại cậu không hề thoải mái chút nào.

Lúc ở Thần giới vẫn luôn mặc trường bào lụa xịn, cơ thể nhẹ nhàng thoải mái, bây giờ lại phải mặc một bộ quần áo không vừa người, cảm giác như nhét ba cái lạp xưởng vào một cái vỏ, cực kỳ khó chịu!
Đầu trọc hơi do dự, nhưng nghĩ rằng cái này cũng không tốn bao nhiêu tiền, liền hỏi: “Vậy được, người anh em cho tôi hỏi, đề nghị của cậu là gì?”
Phượng Dương nói: “Nếu tôi không tính nhầm, nhà anh có sáu anh chị em, anh là anh cả.

Anh đang làm ăn ở quê nhà, đồng thời chịu trách nhiệm chăm sóc người lớn.

Những người còn lại đều bận rộn nơi khác, rất ít khi trở về.

Thật ra người lớn tuổi chỉ có hai nguyện vọng duy nhất, thân thể khỏe mạnh và con cháu quây quần bên nhau.

Vì vậy tôi đề nghị nếu có thể anh hãy cho ông cụ được mừng thọ cùng con cháu còn tốt hơn một đống quà cáp đắt tiện.

Chén trà tuy đẹp nhưng nếu không có người cùng thưởng thức thì còn ý nghĩa gì? Anh nghĩ có đúng không?”
Đầu trọc cau mày: “Cậu nói cũng đúng.

Nhưng nhà tôi chỉ có năm anh chị em.”
Phượng Dương vỗ vỗ ống tay áo, lạnh lùng nói: “Nếu anh không muốn tính cả người đã thất lạc nhiều năm thì cứ cho là năm người đi.”
Đầu trọc đột nhiên há hốc mồm, không biết phải nói gì thêm nữa! Chẳng phải cô em út của nhà hắn đã bị mất tích khi mới ba tuổi rồi sao! Bao nhiêu năm nay vẫn không thể tìm được, đó luôn là nỗi đau của cả gia đình! Mấy năm nay tất cả các anh chị em của hắn đều phát triển sự nghiệp rất tốt, sức khỏe ổn định, chỉ có duy nhất chuyện này mọi người đều đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không tìm thấy được.
Mẹ hắn còn vì chuyện này mà khóc nhiều đến nỗi hỏng mắt, nhiều năm nay không còn nhìn rõ được nữa.
Chuyện này… 
Đầu trọc vô cùng kích động, hai tay run rẩy vội vàng móc một xấp tiền từ trong túi, không thèm đếm mà lấy toàn bộ tờ một trăm tệ nhét vào tay Phượng Dương: “Cậu em xem nhiêu đây đủ chưa? Cậu có thể, có thể giúp tôi tìm được em gái bị thất lạc từ lâu không? Nếu được, anh đây nhất định sẽ hậu tạ!”
Phượng Dương đếm thử, tổng cộng có mười hai tờ.

Cậu do dự một hồi rồi chỉ cầm năm trăm, chủ động trả lại bảy trăm tệ: “Tìm người cũng được, nhưng tôi sẽ không tính thêm tiền vì thời gian thất lạc quá lâu, tôi cũng không chắc chắn lắm.”
Đầu trọc nhận lại bảy trăm tệ: “Được rồi, nếu thật sự có thể tìm được thì chúng ta lại nói tiếp.

Thêm WeChat được không?”
Phượng Dương gật đầu: “Được.


Tôi cần một thứ gì đó mà trước đây em gái anh đã từng dùng.”
Hai người đang thêm WeChat của nhau thì bên cạnh có một cô gái khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi kéo tay mẹ nói: “Mẹ ơi, chúng ta cũng xem thử đi” Có vẻ xem rất chuẩn đó!”
Người phụ nữ ngăn con gái mình, thì thầm: “Con bé ngốc, trông bộ dạng người kia chính là kẻ lừa đảo.

Nói mấy câu đã thu được năm trăm tệ? Con xem cậu ta còn trẻ tuổi lại mặc một bộ quần áo kỳ quái không vừa người như vậy, cậu ta thực sự tài giỏi đến vậy sao?”
Cô bé kia chỉ cảm thấy anh trai phía trước quá đẹp trai! Nhất là đôi mắt kia, ôi to tròn sáng long lanh, lông mi còn vừa dài vừa cong, đẹp trai chết mất! Còn đẹp hơn cả hotboy của trường cô bé! À phải rồi, ngoại trừ quần áo của anh ấy!
Phượng Dương không hề cảm thấy khó chịu khi nghe thấy có người nói mình là kẻ lừa đảo.

Cậu chỉ ung dung nói bằng giọng vừa đủ để người phụ nữ kia nghe thấy: “Dì này, có phải gần đây luôn cảm thấy vai phải đau nhức, nhất là khi trời có mây, dùng thuốc cũng không chữa nổi, châm cứu cũng vô dụng đúng không?”
Người phụ nữ nghe xong lập tức cảnh giác giơ tay vai phải của mình lại: “Sao cậu biết?”
Phượng Dương nói: “Ít nhất ba năm nay dì không quét mộ cho các vị trưởng bối trong nhà.

Sắp đến tết thanh minh rồi, năm nay dì hãy tới quét dọn sửa sang lại mộ phần cho bọn họ, cúng bái cẩn thận đi.”
Người phụ nữ âm thầm tính toán, quả thật cô ta đã không quét mộ cho người nhà suốt ba năm nay rồi.

Chồng cô ta bắt cô ta đi nhưng cô ta lại cảm thấy phiền phức.

Dù sao mọi người đều đã chết, khi còn sống cô ta cũng đã làm tròn chữ hiếu, bây giờ chết rồi thì còn cần để ý làm gì nữa nên mới không đi.
Nhưng ai biết có phải chỉ là trùng hợp hay không.

Vì vậy người phụ nữ không trả lời, suy nghĩ một hồi bèn dắt con gái rời đi.

Chủ yếu là cô ta cảm thấy Phượng Dương thật sự không giống thầy tướng số.

Nếu tính một chút đã có thể kiếm nhiều tiền như vậy thì sao cậu còn ăn mặc lôi thôi như thế? Cứ đợi sau khi cô ta tảo mộ cho năm nay rồi tính sau!
Phượng Dương mỉm cười, Đầu trọc vẫn chờ bên cạnh đột nhiên hỏi: “Cậu em này, cậu vừa nói cần mấy thứ mà em gái tôi từng dùng, đồ chơi và quần áo có được không?”
Anh ta vẫn gọi cậu là cậu em nhưng thái độ đã hoàn toàn thay đổi, ẩn chứa một chút cung kính.
Phượng Dương đáp: “Được.”
Đầu trọc lại hỏi: “Vậy làm sao tôi đưa được cho cậu? Có thể làm phiền cậu đi với tôi về nhà một chuyến được không? Hay tôi về nhà lấy rồi gửi cho cậu ở đâu đó?”
Phượng Dương: “Hôm nay và ngày mai tôi đều sẽ ở đây, sau khi anh tìm được đồ có thể đến tìm tôi.”
Đầu trọc gật đầu: “Được rồi, tôi trở về tìm ngay.”
Phượng Dương nhìn Đầu trọc chạy ra bãi đậu xe, chọc chọc Hoa Thành đang trốn trong tay áo: “Đi ra, tiếp tục.”
Hoa Thành thò cái đầu nhỏ ra, thấy Đầu trọc đã không còn ở đây liền nhảy lên vai Phượng Dương tiếp tục hét lớn: “Xem tướng! Đoán chữ! Đoán mệnh! Không đúng không lấy tiền! Xem tướng! Đoán chữ! Đoán mệnh!…”
Hoa Thành không ngừng hò hét ở đó.

Những người xung quanh tò mò tìm đến thấy chú vẹt nhỏ này còn thú vị hơn cả bói toán nên đã quay video đăng lên trang cá nhân.
Phượng Dương thấy vậy cũng không quan tâm, dù sao đều là quảng cáo miễn phí.

Cậu đi tới chỗ dì mập bán nước ở gần đó để mua một chai nước khoáng.

Hoa Thành kêu như vậy cũng không dễ dàng gì, lúc này chắc cũng đã khát khô cả họng rồi.
Nãy giờ dì mập không có khách nên vẫn luôn đứng xem Phượng Dương bói toán.

Lúc này dì vừa lấy nước vừa cười hỏi: “Chàng trai trẻ, cậu thực sự có thể xem bói sao?”
Phượng Dương cười nói: “Dì à, dì rất khỏe mạnh, có xe có nhà, nhưng hai cô con gái đều chưa có người yêu.”
Dì mập: “!!!”
Phượng Dương lắc lắc bình nước: “Bao nhiêu tiền?”
Dì mập lại xua tay: “Không cần tiền, không cần tiền.

Cậu nói cho dì biết, đến bao giờ hai đứa nó mới có người yêu?”
Phượng Dương đáp: “Chuyện này tôi thực sự không thể nói rõ được.

Nhưng nếu dì tin tưởng tôi, có thể khuyên cả hai đừng lúc nào cũng chỉ chú tâm vào công việc, hãy ra ngoài tham gia nhiều hoạt động hơn, leo núi, chơi bóng gì đó chẳng hạn.”
Dì mập đóng tủ lạnh: “Cậu nói vậy cũng đúng.

Hai đứa nó đều hiếu thuận, thấy dì kiếm tiền khổ cực nên học hành rất chăm chỉ, bây giờ rất có tiền đồ.

Thế nhưng chuyện tìm người yêu lại làm dì lo lắng muốn chết.”

Phượng Dương cười nói: “Thuận theo tự nhiên đi.

Đúng rồi, có thể phiền dì giúp tôi một việc không?”
Dì mập hỏi: “Giúp cái gì? Cậu nói đi.”
Phượng Dương nói: “Có thể phiền dì giúp tôi đổi số tiền mặt này thành tiền trong ví điện tử trên WeChat được không?”
Dì mập nói: “Được, có gì mà không được chứ?”
Phượng Dương lấy ra 4 tờ tiền mệnh giá 100 tệ đưa cho dì mập, dì mập xác nhận đó là tiền thật rồi thêm tài khoản WeChat của Phượng Dương, chuyển 400 tệ cho cậu.
Phượng Dương nhận tiền xong liền ngẩng đầu nhìn trời, quyết định hôm nay làm tới đây thôi.

Lúc tan học đã là hai giờ hơn, tới đây giúp người ta xem bói được một lúc, bây giờ cũng đã gần năm giờ.

Nếu là mùa đông thì sắc trời đã tối mịt rồi.

Ngoài ra, không phải lúc nào cũng có người muốn xem bói.

Có những người sẽ tò mò về vận mệnh của chính mình, nên nói là hầu hết mọi người đều tò mò, nhưng tin hay không lại là một chuyện khác.

Một số người dù có tin cũng không muốn biết trước.

Bởi vì họ sợ mọi chuyện sẽ không như ý muốn của mình.
Hoa Thành bổ nhào vào tai Phượng Dương: “Thái tử, chúng ta có đi mua đồ ăn không?”
Phượng Dương: “Được, ngươi muốn ăn cái gì?”
Hoa Thành nói: “Bánh mì nhân sâu! Ngài nói xem liệu ở đây có bánh mì nhân sâu không? Oa! Tưởng tượng một chút đã thấy thèm rồi!”
Phượng Dương búng nhẹ vào đầu Hoa Thành: “Ngươi nghĩ có bao nhiêu người muốn ăn một cái bánh mì chứa đầy sâu hả?”
Hoa Thành nghĩ cũng phải, nhưng nhóc vẫn muốn ăn!
Vì vậy, Phượng Dương đưa Hoa Thành đến tiệm bánh mua một ít bánh mì.

Bánh mì nhân sâu chắc chắn là không có, nhưng bánh mì có hình dáng giống sâu thì có.

Bánh mì nhân bơ, Phượng Dương ăn thử một miếng, cảm thấy cũng ổn bèn mua hai cái.
Lúc thanh toán, Phượng Dương nhìn thấy trong phòng trang trí bánh gato ở sau tấm kính trong suốt có hai người đang dán vài thứ xung quanh một chiếc bánh lớn.

Họ dán những miếng thủy tinh sáng bóng lên chiếc bánh năm tầng.

Hai tầng dưới đã dán xong, lấp lánh xinh đẹp.

Lúc này hai người thợ đang dán đến tầng thứ ba.
Phượng Dương cảm thấy tò mò, thuận miệng hỏi nhân viên bán hàng đang tính tiền: “Còn có thể dán thủy tinh lên bánh nữa sao?”
Nhân viên bán hàng nghe xong liền dở khóc dở cười nói: “Đừng nhắc nữa.

Hôm qua có một khách hàng giàu có đến đây.

Anh ta thích mọi thứ sáng lấp lánh, anh ta còn đeo sáu chiếc nhẫn đá quý sáng chói! Anh ta muốn chiếc bánh của mình là chiếc bánh tỏa sáng rực rỡ nhất thế giới nên thợ bánh ở cửa hàng chúng tôi đã phải dán thủy tinh suốt từ sáng đến giờ.

Thế giới của người giàu, tôi thật sự không hiểu nổi!”
Phượng Dương cảm thấy vấn đề ở đây không phải là có tiền hay không có tiền, mà là trong đầu có não hay không.

Thủy tinh đâu có ăn được, chẳng lẽ ngắm xong rồi vứt đi à?
Trong lòng Phượng Dương thầm mắng đồ thần kinh.

Cậu không biết người bị mình mắng thần kinh kia không trở về nhà sau khi đặt bánh mà đi thẳng tới nơi bán máy tính.

Anh ta mua một chiếc máy tính bảng có mặt sau sáng bóng rồi đính đầy thủy tinh lấp lánh hiếm thấy do mình tự chế tạo lên chiếc máy tính bảng mới mua.
Bling bling! Nhìn vào liền cảm thấy vui vẻ!
Nhân viên bán hàng: “…”
Máy tính bảng ở cửa hàng của cô ấy vốn rất bình thường, khiêm tốn.

Hiện giờ bị dính đầy thủy tinh trông như đồ chơi của bọn trẻ con vậy, thực sự là xui như tró = =!.