Tiến Hóa Tại Vô Hạn Thế Giới

Chương 134: 134





"Ra vậy...!hèn gì cơ thể của anh rắn chắc hơn nhiều."
Esdeath bóp phần vai và tay của Tatsumi, sau đó xoa đầu cậu khích lệ.
"Anh đã làm rất tốt trong khoảng thời gian này đấy.

Anh sẽ còn mạnh hơn nữa."
"À thì...!cảm ơn."
Được khen, không những thế người khen lại là một người phụ nữ xinh đẹp khiến Tatsumi sướng phổng mũi.

Nhưng cậu nhanh chóng yên tĩnh lại, đây không phải lúc để phởn như thế này.
"Có rất nhiều quái vật ở khu vực quanh đây, tuy rằng chúng là kì đà cản mũi nhưng mà..."
"...!nhờ có chúng thì em mới gặp lại anh, Tatsumi.

Đây chính là định mệnh giữa hai ta!"
Esdeath lần nữa ôm Tatsumi vào ngực với một sức mạnh mà cậu không thể ngăn cản, chỉ có thể chịu trận cho cô làm gì thì làm.

Đột nhiên, Esdeath sắc bén liếc về phía sau, lạnh lùng lên tiếng.
"Xem ra có nhiều kì đà cản mũi hơn tưởng tượng."
Tatsumi ngạc nhiên, cậu cũng nhìn về hướng của cô đang quan sát, nhưng cậu chả thấy cái gì cả.

Giọng nói của cô vẫn tiếp tục vang lên.
"Một trong số đó đang ẩn mình, ta biết ngươi đang ở chỗ đó.

Đi ra, nếu không đừng trách ta tấn công."
"Tôi cứ nghĩ là tôi đã ẩn thân rất kĩ rồi chứ, ai ngờ vẫn bị phát hiện.

Không hổ danh là kẻ mạnh nhất thủ đô."
Thanh âm của người thứ ba xuất hiện với giọng điệu bất đắc dĩ.

Hắn mặc áo choàng che kín gần hết cả người.

Chỉ lộ ra phần cằm có làn da ngăm và một phần của mái tóc màu bạc.
"Việc bắt gặp cô ở đây...!xem ra trò chơi đã kết thúc."
"Có vẻ như ngươi biết lý do tại sao lại có lũ quái vật chạy khắp nơi.


Ta sẽ hộ tốn ngươi đến phòng tra tấn."
"Thật tiếc, tôi không muốn đến đó.

Và đặc biệt, tôi sẽ cho cô dọn dẹp một món đồ chơi lớn hơn..."
Phanh!
Tatsumi tấn công một cách đầy bất ngờ, đường kiếm dứt khoát cắt chéo, cậu bật người tiếp cận kẻ bí ẩn.

Hắn kinh ngạc, nhanh chóng né ra nhưng vẫn bị chém trúng.
Tuy rằng không vào da thịt khiến máu phun ra, cú chém của Tatsumi vẫn khiến cho áo choàng rách ra, để tren bí ẩn phải lộ mặt.
"Tatsumi, tại sao anh..."
Esdeath chưa kịp ngạc nhiên về hành động dứt khoát của Tatsumi thì đã nhíu mày trước khuôn mặt vừa lộ ra.

Da ngăm, tóc bạc, mặt có hai vết sẹo lớm đan chéo.

Thân trên mặc một cái áo bó rất ngắn.

Người này cô biết, con trai ruột của tể tướng, Shura.
Tatsumi sở dĩ làm thế để biết mặt của kẻ đứng sau vụ quái vật ăn thịt người.

Để phòng khi lần này giết hụt thì có thể bắt được lần sau.
Nhưng chưa kịp cả cậu và Esdeath có động thái gì tiếp theo, Shura đã thẹn quá hóa giận.

Lấy ra một công cụ nhỏ ở lòng bàn tay.
"Teigu Shambala, kích hoạt!"
Vòng tròn màu tím khổng lồ được kích hoạt, nó lớn đến mức bao trùm toàn bộ đỉnh núi.

Lúc này, cả Tatsumi và Esdeath hiếm thấy có cùng một suy nghĩ, đó là đây chẳng phải giống hệt với thứ đã khiến Dương Hằng biến mất hay sao.

Cả hai có thêm cùng một mục đích nữa là bắt lại Shura, tra hỏi tung tích của Dương Hằng.
Tầm mắt của cả hai tối sầm lại giống như bị che đậy.

Thân hình biến mất khỏi đỉnh núi mà không để lại dấu vết.


Shura đổ mồ hôi, xem ra gã cũng hiểu được hậu quả khi bị nhìn thấy chân diện bởi Esdeath.

Cha gã là tể tướng, đồng minh của Esdeath không sai, nhưng mà cô luôn là phe cường thế hơn, lần này dù có thoát tội, tốn kha khá "máu" là điều hiển nhiên.
"Chết tiệt!"
Shura thật sự hận chết Tatsumi, mỗi tội nhìn dáng vẻ của Tatsumi có vẻ khá thân thiết với Esdeath nên gã không biết nên xử lý như thế nào.
...
"Cái...!cái quái gì thế này?!!"
Xung quanh hai người không phải là đỉnh núi đất đá vừa nãy, mà là một bờ biển đầy cát, tại đây còn giống như một hoang đảo nữa chứ.
"Esdeath...!đánh tôi một cái được không?"
"Tatsumi, không ngờ anh lại có sở thích như vậy.

Quả như em nghĩ, chúng ta là một đôi trời sinh mà!"
Esdeath khẽ cúi đầu, đỏ mặt e thẹn.

Khiến cho cậu vội vàng phải hét lên đính chính.
"Ý tôi không phải thế..."
Phốc!
Hai người môi chạm môi, người chủ động là cô.

Sự mềm mại, ướt át này,...! tất cả đều là thật.

Dứt nhau ra, Tatsumi lấy tay che miệng, vẻ mặt chết lặng.

Esdeath cúi thấp mũ xuống.
"Mà Tatsumi, tại sao lúc đó anh lại tấn công?"
"À...!tôi thấy gã đó lúc đấy hơi sơ hở, nên đã chớp thời cơ luôn."
Tatsumi nhìn nhầm, Shura không hề sơ hở, nếu không thì thứ bị chém không vẻn vẹn chỉ là áo choàng của gã ta.

Nưng mà cũng khiến cho gã bị lộ thân phận.

Phong cách của Tatsumi ảnh hưởng một phần từ Bulat, một phần khác từ Dương Hằng.


Nên cậu khá là quyết đoán và dứt khoát, ít nhất là trong chiến đấu.
"Đó chính là Shura, con trai của tể tướng.

Em cũng không ngờ hắn lại sở hữu teigu điều khiển không gian."
"Điều khiển không gian?"
"Đúng vậy, hoàng cung trước kia cũng đã xảy ra một vụ án kì lạ.

Một kẻ đột nhập chui vào một vòng sáng tím rồi biến mất.

Xem ra kẻ đột nhập đó cũng không chết, mà là bị Shura dịch chuyển đến một nơi khác giống như chúng ta."
Tatsumi biết vụ "kẻ đột nhập" kia chính là Dương Hằng, khẽ thở phài một hơi, xem ra Dương Hằng không phải chết đi.

Khiến cho cậu cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng đồng thời cảnh giác trước năng lực khó lường này.
Shura là con trai của tể tướng, tuyệt đối sẽ là vật cản với Night Raid bọn họ khi thực thi chiến dịch cuối cùng, đó là giết chết tể tướng.
Esdeath cũng đang suy nghĩ, khi về được thì nên xử trí Shura kiểu gì.
"Hiện tại, cứ xem xét tình hình đã."
Cô đặt tay xuống nền cát, chỗ xung quanh nhanh chóng bị đóng băng, sau đó dâng lên thành một cột trụ băng khổng lồ vươn cao cả trăm mét khỏi mặt đất.
Tatsumi nhìn xung quang, toàn là một màu xanh của biển, bọn họ đã hoàn toàn bị tách biệt với bên ngoài.

Cái này không tốt chút nào.
"Đẹp thật, cứ như chúng ta đang hẹn hò vậy."
"Chị quả thật rất bình tĩnh đấy."
Oanh!!
Cuộc nói chuyện giữa cả hai bị gián đoạn bởi một âm thanh dội nước cực lớn.

Một sinh vật dạng người nhưng lại có chiều cao hàng chục mét trồi lên từ mặt biển gần bãi cát.

Cách cột trụ băng không xa lắm.
"Một con cự đại quái vật!"
Tatsumi đăm chiêu, thứ này giống hệt với thứ mà tiến sĩ Stylist biển đổi thành trước khi chết, nhưng đã bị Night Raid hợp sức đánh bại.

Vị trí của tiến sĩ Stylist lúc trước là một người mặc đồ bọc kín người.

Nó quay đầu vè phía cột trụ băng, di chuyển thân hình to lớn của nó để tấn công.
"Ta không có lòng nhân từ đối với những gì cản trở đâu.

Cho nên ngươi sẽ thành món thịt xiên."
"Weiss Schnabel!"
Khác với sự lo lắng của Tatsumi, Esdeath chẳng xem con quái vật như một mối hiểm họa thật sự.


Hàng chục mũi lao băng to lớn lơ lửng trong không khí xuất hiện, đâm liên tục vào con quái vật khiến cả người nó ngã xuống, tạo nên chấn động khổng lồ.
"Thật mạnh!"
Dù không mạnh được như con qiais vật mà tiến sĩ Stylist hóa thân, nhưng thứ trước mắt cũng không hề yếu.

Vậy mà lại không có sức chống cự đối với Esdeath.
Cuôc chiến vẫn chưa kết thúc, con quái vật gượng dậy, trên người vẫn găm đầy lao băng.

Esdeath nở một nụ cười, nó cứng cáp hơn cô tưởng, việc đó càng làm mọi chuyện thú vị lên một chút.
"Cái điểm trên trán của nó nhìn có vẻ khá yếu ớt nhỉ?"
"Chính xác như những gì em mghix, chúng ta quả là một đôi trời sinh."
"Grand Horn!"
Theo hiệu lệnh của Esdeath, từ cột trụ băng đâm ra một cột băng khác có đầu nhọn, xiên chéo về phía trán của con quái vật, nó chật vật tránh ra.

Nhưng trước khi cô định giết chết con quái vật lì lợm này, Tatsumi đã một bước lao lên phía trước.
Mượn đường đi từ cột băng của Esdeath, cậu chạy một mạch đến gần con quái thú, tung người lên đâm xuyên qua kẻ đang điều khiển.
"Thật tuyệt vời, Tatsumi.

Em vốn muốn quyến rũ anh bằng việc phô bày sức mạnh nhưng anh mới là người quyến rũ em mới đúng.

Thật xấu hổ, còn hét lên cả tên chiêu thức..."
Oanh!!
Cột trụ bầng Esdeath đang đứng đột nhiên lung lay nghiêng ngả.

Một con quái vật khác nữa đã tiếp cận và tấn công.
"Còn nữa sao?!"
"Để nó cho em, em sẽ ban cho nó một cái chết đặc biệt."
Cô nhảy xuống từ cột trụ băng đang đổ ngã.

Chỉ với một cú búng tay, một khối băng to lớn xuất hiện rồi rơi xuống chỗ con quái vật, một sức mạnh áp đảo khủng khiếp.
"Hagel Sprung!"
Con quái vật bị đè nát bởi vật thể còn lớn hơn nó gấp nhiều lần.

Còn Esdeath kiêu hãnh đứng tại nơi cao nhất, như đang khẳng định chiến tích của mình.

Không phát hiện ra vẻ mặt âm trầm của Tatsumi.
"Đây chính là người mạnh nhất thủ đô...!Akame, cậu sẽ giết cô ấy bằng cách nào đây.".