Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Chương 316: 316




Tần Minh Tú đợi một lúc, thấy Bạc Minh Thành vẫn không lên tiếng, mặc dù anh không lên tiếng nhưng lại đang nhìn bà ấy.

Tần Minh Tú bị con trai mình nhìn, không hiểu sao lại thất chột dạ, hơi lúng túng cười nói: “Minh Thành, mẹ chỉ muốn làm con vui.


“Vậy bao năm qua ở nhà họ Bạc mẹ có vui không?”
Tần Minh Tú không ngờ Bạc Minh Thành lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, bà ấy sững người, nhớ đến những lời Bạc Vĩnh Cơ nói ban nãy, sắc mặt tái nhợt: “Minh Thành, ông nội con! ”
“Thay vì lo lắng cho chuyện của con và Thẩm Thanh Ngọc, chi bằng mẹ nghĩ đến người phụ nữ ở bên ngoài của Bạc Nhật Nhã đi.

Nếu sinh con trai, mẹ còn có thể yên ổn sống trong nhà họ Bạc nữa hay không?”
Bạc Minh Thành không muốn quan tâm đến chuyện của Tần Minh Tú và Bạc Nhật Nhã, tất nhiên anh cũng không muốn Tần Minh Tú lo chuyện của anh.

Đương nhiên, là con trai, điều anh càng hi vọng hơn đó là Tần Minh Tú có thể có khí phách một lần.

Cho dù nhà họ Tần sa sút, thuyền rách thì vẫn còn ba cân sắt, năm đó của hồi môn của Tần Minh Tú rất nhiều, mấy năm qua bà ấy sống giản dị, bây giờ còn lễ phật.


Rời nhà họ Bạc cũng vẫn sống tốt được, cớ gì còn ở nhà họ Bạc để chịu tội chứ.

Song, Tần Minh Tú lại không nghĩ như vậy, bà ấy nghe những lời Bạc Minh Thành nói, chỉ cảm thấy con trai đang chê bà ấy vô dụng.

Sắc mặt Tần Minh Tú lập tức trắng bệch, bà ấy cúi đầu, không dám nhìn Bạc Minh Thành: “Minh Thành, là mẹ vô dụng.


Bạc Minh Thành khinh thường nhất là dáng vẻ này của Tần Minh Tú, anh cũng không biết tại sao, đường đưỡng là cô chủ nhà họ Tần, sao lại biến thành thế này.

Cho dù là Bạc Minh Tâm thì tính cách vẫn đỡ hơn cái tính này của Tần Minh Tú nhiều.

Bạc Minh Thành cảm thấy đau đầu: “Mẹ đừng hiểu lầm, con không có ý gì cả, con chỉ cảm thấy mẹ ở nhà họ Bạc nhiều năm như vậy, bây giờ cũng đã nhiều tuổi rồi, không cần phải tiếp tục ở đây nữa.


Đây là lần đầu tiên Tần Minh Tú nghe thấy Bạc Minh Thành nói với bà ấy những lời quan tâm thế này, mặt Tần Minh Tú bỗng đỏ lên: “Minh Thành, không cần lo cho mẹ, mẹ sống rất tốt.


Trái tim bà ấy sớm đã chết rồi, bây giờ chỉ cần con trai con gái sống tốt là được rồi.

Bạc Minh Thành biết Tần Minh Tú cố chấp nên cũng lười nói thêm: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, chuyện của con con sẽ giải quyết ổn thỏa.


“Được, vậy con có thời gian thì về nhà ăn cơm.


“Vâng.


Bạc Minh Thành đáp lại rồi xoay người rời đi.


Cho dù anh có thời gian thì anh cũng không muốn về nhiều.

Không phải không muốn gặp Tần Minh Tú, chỉ là không muốn về cái lồng này nữa.

Đè nén, ngạt thở.

Tần Minh Tú nhìn bóng lưng Bạc Minh Thành, một lúc lâu sau mới đưa tay lau nước mặt trên khóe mắt.

Tần Minh Tú đi ra ngoài, Bách Gia Tính đi tới: “Bà chủ, ông cụ muốn nói với bà vài câu.


Trái tim Tần Minh Tú hẫng một nhịp: “Tôi biết rồi.


Muốn nói gì thì Tần Minh Tú cũng đoán được rồi, nhưng trước nay bà ấy nhu nhược, cho dù ông cụ Bạc thật sự muốn đón người phụ nữ và đứa bé kia về nhà họ Bạc thì Tần Minh Tú cũng không dám nói chữ ‘không’.

“Con biết rồi, bố.


Cho dù ông ta có nói gì thì Tần Minh Tú cũng sẽ trả lời một câu như vậy.


Ông cụ Bạc hơi chán ghét, đưa tay day huyệt thái dương: “Thôi, con bận đi.


Đứa nào đứa nấy cũng không khiến ông ta bớt nhọc lòng.

Tần Minh Tú gật đầu,  xoay người ra khỏi phòng làm việc.

Song, những lời ông cụ Bạc nói lại luôn quanh quẩn trong đầu bà ấy: Tần Minh Tú, con vào nhà này cũng đã bốn mươi năm rồi, trước giờ bố đối xử với con không tệ, những lời vừa nãy cũng chỉ là những lời trong lúc tức giận thôi.

Nhà họ Bạc này, cuối cũng vẫn giao cho Minh Thành thôi, con là mẹ nó, thỉnh thoảng con khuyên nhủ nó.

Những lời này câu nào thật câu nào giả, Tần Minh Tú không đoán ra.

Chỉ là suy nghĩ ác độc trước đó đột nhiên lại xuất hiện.

.