Thua Bởi Động Lòng

Chương 27: Chương 27:



Không biết vì sao cô gái nhỏ cố chấp gọi tên anh đầy đủ, càng không rõ sao giọng nói của một người kỳ lạ như vậy, ba chữ kia ở trong miệng cô trở nên mềm mại uyển chuyển.
 
“Gặp chuyện thì trực tiếp nói rõ mong muốn, chứ không phải mù quáng gật đầu, biết không?” Có lẽ là bởi vì cô ấy quá yếu ớt, luôn không kìm được giúp cô một tay trên chặng đường trưởng thành.
 
“Vâng!” Cô gật ra sức gật đầu, giống như đã hiểu.
 
Lục Yến Thần từng bước dẫn dắt: “Vậy bây giờ em nói cho anh em biết cần gì?”
 
Cô rất nghiêm túc suy nghĩ, hàng lông mày thanh tú nhíu lại.
 
Trong ánh mắt mê mang tản đi, rốt cục Khương Dư Miên nghĩ đến cái gì đó, nhìn vào ánh mắt anh kiên định nói: “Anh dạy em.”
 
Câu nói này, về sau cô đã nói rất nhiều lần với Lục Yến Thần.
 
-
 
Lúc hoàn thành hết bài tập về nhà, sắc trời đã tối.
 
Ông chủ của sơn trang trong kỳ nghỉ chuẩn bị bữa tối mỹ vị cho bọn họ, Khương Dư Miên lại gặp bà Tống ở nhà ăn.
 
Ánh mắt bà Tống quẩn quanh giữa cô và Lục Yến Thần, phát hiện cô gái nhỏ ở bên ngoài không nói nhiều, ánh mắt luôn dính vào người một người. Lúc ăn cơm, cô bỏ qua chỗ trống không ngồi, vác ghế ngồi bên cạnh Lục Yến Thần bằng được.
 
Trong lòng bà Tống đã rõ, thiếu chút nữa là có thể hoàn toàn xác định.
 
Đúng lúc bà ấy gửi lời mời đến Khương Dư Miên: “Ngày mai pha trà cho cháu uống.”
 
Khương Dư Miên cũng không biết thưởng trà, nhưng cô muốn tiếp xúc với những kiến thức chưa được biết tới. Lục Yến Thần đã nói có thể qua lại với bà Tống nhiều hơn, cô cảm thấy đây là chuyện tốt.
 
Lúc pha trà, bà Tống vừa làm vừa dạy, giải thích từng bước. Trí nhớ Khương Dư Miên rất tốt, tuy rằng không thực hành, nhưng nhớ được bảy tám phần lời giải thích bằng miệng.
 
Đôi khi bà Tống sẽ nói một ít chuyện thú vị với cô, Khương Dư Miên nghe rất nghiêm túc.
 
Giữa cuộc trò chuyện bà Tống nhận điện thoại, không cố ý lảng tránh. Khương Dư Miên có thể nhìn thấy nụ cười nở rộ trên mặt bà.
 
Sau đó, bà Tống cúp máy mới nói: “Chồng dì.”
 
Cô nhớ rõ lúc vừa rồi khi bà Tống gọi điện thoại, vẻ mặt tràn đầy tươi cười tựa như...
 
Tựa như trước kia mỗi khi mẹ gọi điện thoại cho ba sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng tương tự.
 
Đáy mắt bỗng dưng chua xót, Khương Dư Miên cúi đầu che dấu, nắm chặt ngón tay nhẹ giọng nói: “Hai người rất hạnh phúc.”
 
Bà Tống thấp thoáng ý cười: “Có thể là bởi vì trước khi ở bên nhau đã trải qua quá nhiều khổ sở, sau đó chỉ muốn sống tốt hơn, bù lại những ngày đó.”
 
“Trải qua… rất nhiều khổ sở ạ?” Khương Dư Miên ngẩng đầu, đã nuốt chua xót trong mắt xuống.
 
“Trước đây dì cũng là con của một gia đình bình thường, lúc yêu chồng dì có không ít tiếng phản đối.” Bà Tống hời hợt kể câu chuyện trước kia của mình cho cô nghe: “Đương nhiên, cũng không chỉ gia thế chênh lệch, còn có tuổi tác.”
 
“Tuổi tác?” Khương Dư Miên chưa từng thấy ông Tống, cũng không biết đó là người như thế nào.
 
Bà Tống đưa cho cô một tách trà: “Ống ấy lớn hơn dì tám tuổi, dì biết ông ấy khi dì còn học đại học. Một sinh viên đại học với một doanh nhân thành công có sự nghiệp thành đạt, có thể tưởng tượng được sẽ gặp phải bao nhiêu lời đồn.”
 
Có người nói bà ấy tâm cơ thượng vị, có người chửi bới cuộc sống riêng tư của chồng bà hỗn loạn, trước ánh mắt dị nghị nắm lấy tay nhau cần phải có lòng dũng cảm.
 
Lòng Khương Dư Miên bị câu chuyện của bà ấy lôi cuốn: “Vậy hai người đã vượt qua như thế nào ạ?”
 
“Thiếu chút nữa đã phải buông tay, nhưng dì không cam lòng.” Nhớ lại quá khứ, trên mặt bà Tống toát ra sự thoải mái: “Cả một đời người, dù sao đi nữa cũng nên vì thứ mình thích mà tranh thủ một lần.”
 
Bà ấy dựa vào bản lĩnh của mình để đứng top đầu trong ngành công nghiệp, phá vỡ lời đồn tay trong tay với chồng, có thể kiên định đi qua nhiều năm như vậy.
 
Quay người lại, Bà Tống lắc đầu cười nhạt: “Lại đi nói với cháu những chuyện này, lạc đề quá.”
 
“Không ạ, cháu thích nghe.” Câu chuyện này đã cho cô một cái nhìn mới về bà Tống.
 
Người bên ngoài dịu dàng, nội tâm cứng cỏi lại mạnh mẽ, bản thân người như vậy có sức hút rất lớn.

 
Cô cũng muốn... trở thành người như vậy.
 
Bà Tống bất chợt thốt ra một câu: “Miên Miên có người mình thích chưa?”
 
“Dạ...” Đột nhiên bị hỏi, Khương Dư Miên không nói được, cũng không có cách nào phủ nhận.
 
Là người từng trải, bà Tống liếc mắt một cái nhìn thấu tâm tư của cô gái nhỏ: “Xem ra là có rồi.”
 
“Không, không...” Một hơi nghẹn ở cổ họng, cô nghẹn đến hoảng hốt.
 
“Chưa có sao?” Bà Tống đã hoàn toàn nắm bắt phản ứng của cô gái nhỏ, cố ý trêu chọc cô: “Dì thấy cháu ngoan ngoãn, còn muốn tác hợp cháu với Tuấn Lâm.”
 
Vừa nghe lời này, Khương Dư Miên sợ tới mức mở to hai mắt, liên tục xua tay: “Cháu với Tống Tuấn Lâm, không được không được.”
 
Tống Tuấn Lâm chính là một phiên bản Lục Tập dẻo miệng, nghĩ lại làm cả người cô run rẩy.
 
“Chỉ đùa một chút thôi, đừng lo lắng.” Sợ cô không biết đùa giỡn, bà Tống giải thích lại.
 
Khương Dư Miên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
 
Tồn tại rõ ràng duy nhất trong lòng, là người cô không thể tới gần.
 
Không thể thừa nhận, cũng không dám thừa nhận.
 
Ở quá trình thăng trầm này, trong câu chuyện kết duyên mỹ mãn ngày xưa. Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã đến giữa trưa.
 
Bà Tống nhận được điện thoại của con trai, quay đầu nói với Khương Dư Miên: “Nên xuống ăn cơm trưa rồi.”
 
Khương Dư Miên gật đầu, nhìn điện thoại di động mới phát hiện người giúp việc gọi điện thoại cho cô. Còn có tin nhắn của Lục Tập gửi tới, hỏi cô có phải bị Tống Tuấn Lâm bắt cóc hay không. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Tất cả đều phải đến nhà ăn, thôi thì dứt khoát xuống lầu cùng nhau.
 
Bà Tống nói cười với cô, cô gái vừa ngoan ngoãn lại lấy lòng, thoạt nhìn thật giống với mẹ con.
 
“Buổi chiều dì với Tuấn Lâm định lên núi tuyết chụp ảnh chụp, Miên Miên có hứng thú không?”
 
Lúc đến phòng ăn, bà Tống đưa ra lời mời mới, Khương Dư Miên còn chưa trả lời, nụ cười nhàn nhạt đã cứng đờ trên mặt.
 
Đưa mắt nhìn lại, nhóm mấy người nhà họ Lục, chỗ ngồi vốn thuộc về cô, Triệu Mạn Hề đã ngồi mất.
 
Bà Tống phát hiện khác thường: “Sao lại...”
 
Nhà họ Lục bên kia sao lại có thêm một người?
 
Khương Dư Miên cắn môi, thấp giọng hỏi: “Dì Tống, dì cảm thấy người phụ nữ kia xinh đẹp không?”
 
Bà Tống thẳng thắn nói: “Từ bề ngoài mà nói, rất được.”
 
Mỗi lần nhìn thấy Triệu Mạn Hề đều xinh đẹp, rực rỡ, bất kể là khuôn mặt hay là dáng người, đều xuất chúng như vậy, cả người tản ra sức hút.
 
Bà Tống không rõ lắm quan hệ của cô với người phụ nữ kia, lại từ trong mắt cô gái nhỏ nhìn thấy sự hâm mộ, bà ấy cười nói: “Miên Miên cũng rất đẹp.”
 
“Không giống...” Thực ra có rất nhiều người nói cô rất đẹp, nhưng mọi người nhìn thấy cô đều khen là “đáng yêu”, tuyệt đối không phải kiểu xinh đẹp mới liếc qua đã thấy rõ như Triệu Mạn Hề.
 
Triệu Mạn Hề biết cách làm cho ông Lục vui vẻ, ông Lục vẫn luôn coi cô ta là cháu dâu.
 
Triệu Mạn Hề ở trước mặt người nhà họ Lục cố ý thể hiện, ấn tượng của Lục Tập đối với cô ta cũng không tệ, nhiều năm như vậy cũng chỉ nhìn thấy Triệu Mạn Hề thân thiết với mỗi mình Lục Yến Thần. Hơn nữa, với tâm tư của Ông Lục, Lục Tập cũng cảm thấy cô ta là người có khả năng trở thành chị dâu tương lai nhất.
 
Lục Yến Thần chưa đến, trên bàn cơm vui vẻ hòa thuận.
 
Khương Dư Miên dừng tại chỗ chần chờ không tiến lên, phía sau chợt xuất hiện một giọng nói: “Đứng ở đây làm gì?”
 
Quay đầu lại nhìn, là Lục Yến Thần và trợ lý Diêu.
 

Trong lòng cô lộp bộp, không nói gì, yên lặng đi về phía bàn ăn.
 
Lục Yến Thần đi ở ngay phía sau.
 
Ở trong mắt người khác, hai người bọn họ đi cùng nhau. Triệu Mạn Hề trước hết để ý đến sợi dây đỏ trên tay Khương Dư Miên, cảm thấy hơi ngạc nhiên.
 
Ông Lục chỉ vào chỗ trống được cố ý sắp xếp: “Yến Thần, cháu ngồi chỗ này.”
 
Ánh mắt Lục Yến Thần khẽ nhìn bốn phía, anh sẽ không ở nơi đông người bỏ mặc mặt mũi của Ông Lục.
 
Lục Tập duỗi chân dài ra, kéo ghế dựa về bên cạnh mình rồi đá một cái, ý bảo Khương Dư Miên ngồi xuống.
 
Cô hiếm khi lấy ra hai phần cảm ơn Lục Tập vì đã di chuyển ghế. Kết quả, vừa ngồi xuống đã thấy Lục Tập quay đầu thị uy với Tống Tuấn Lâm đối diện.
 
Khương Dư Miên: ...
 
Quá trẻ con.
 
Bữa cơm này, có thể nhìn ra sự vui vẻ bằng mắt thường chỉ có ba người.
 
Một là ông Lục mọi chuyện như ý, hai là Triệu Mạn Hề đột nhiên xuất hiện, ba là Lục Tập so kè với Tống Tuấn Lâm.
 
Từ lúc bọn họ nói chuyện phiếm, Khương Dư Miên biết được Triệu Mạn Hề cũng nghe nói bên này xây dựng sơn trang nghỉ dưỡng mới tới, nhưng cô không tin, bởi vì lúc Triệu Mạn Hề nói những lời này đã nhìn Lục Yến Thần hai lần.
 
“Phong cảnh bên này thực sự không tồi, một mình cháu tới, chi bằng đi với chúng ta.” Ông Lục cố ý tạo cơ hội cho người trẻ tuổi.
 
Triệu Mạn Hề rất biết ý đáp: “Vâng, cháu nói với ông nội cháu gặp được ông ở chỗ này, ông nội còn bảo cháu đi dạo với ông nhìn ngắm thật tốt.”
 
Thẻ tình bạn của người cao tuổi, cũng rất hữu ích.
 
“Lão già như ông thì có cái gì để theo chứ, người trẻ tuổi các cháu nên chơi với nhau.” Rốt cục Ông Lục dẫn dắt câu chuyện đến Lục Yến Thần: “Nghe nói trên đỉnh núi tuyết rơi, Yến Thần cháu hiếm khi mới được ra ngoài nghỉ phép, chi bằng đi ngắm nhìn với Mạn Hề.”
 
Tầm mắt mọi người đều chuyển đến người Lục Yến Thần, Khương Dư Miên nắm chặt đũa, đáy bát sắp bị đâm thủng một lỗ.
 
Đương sự chậm rãi buông khăn giấy xuống, tâm lặng như nước ngừng nói một câu: “Không có thời gian ạ.”
 
Rốt cục đôi đũa trong tay Khương Dư Miên cũng được cứu.
 
Lục Yến Thần thong dong đứng lên: “Ông nội, cháu còn có chút công việc phải xử lý, cháu đi trước.”
 
“Yến Thần...” Triệu Mạn Hề có ý giữ lại, nhưng chỉ có thể nhìn góc áo anh dần biến mất trước mắt.
 
Khương Dư Miên vùi đầu ăn cơm, trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.
 
Tuy rằng mỗi lần nhìn thấy Triệu Mạn Hề đều làm cho người ta nhồi máu cơ tim, nhưng hiện tại cô có thể xác nhận một chuyện chính là … Lục Yến Thần không thích Triệu Mạn Hề.
 
Tuy nhiên, anh không thích bất cứ ai, kể cả cô.
 
Khương Dư Miên yên lặng thở dài trong lòng.
 
Tốc độ dùng cơm của ba thanh niên nhỏ cơ bản giống nhau, Khương Dư Miên cũng không muốn ngồi cùng bàn với Triệu Mạn Hề, sớm rời khỏi bữa ăn. Ra khỏi nhà hàng, Tống Tuấn Lâm đột nhiên đuổi theo: “Chị gái, mẹ tôi bảo tôi hỏi cô, vừa rồi nói chuyện đi ngắm tuyết chụp ảnh với cô, cô có đi không?”
 
“Chụp ảnh?” Lục Tập từ phía sau thò đầu ra, chen vào giữa hai người.
 
Đi chụp ảnh với bà Tống, chẳng phải là đi với Tống Tuấn Lâm sao? Lục Tập là người đầu tiên không cho phép chuyện này xảy ra.
 
Trước mặt nhiều người như vậy không thể ngăn cản sự lựa chọn của Khương Dư Miên, nhưng cậu có thể chen một chân: “Đúng lúc, tao cũng muốn lên đỉnh núi ngắm cảnh.”
 
“Chà, Lục Nhị, không đến mức đó chứ, bám đít à?”
 
Hai người kia lại cãi nhau, nhưng Khương Dư Miên trước sau vẫn không nghĩ ra có muốn đi hay không.

 
Khương Dư Miên lùi lại hai bước, tự mình đi tìm bà Tống: “Cám ơn ngài đã mời, nhưng buổi chiều cháu không đi đâu ạ.”
 
Nếu cô đi, chẳng phải là để Triệu Mạn Hề ở lại chỗ này với Lục Yến Thần sao? Hơn nữa, nhà họ Lục tác hợp, nhỡ may...
 
Bà Tống không miễn cưỡng.
 
Lúc Khương Dư Miên rời đi, bà ấy ngẩng đầu nhìn.
 
Cô gái nhỏ cúi đầu, bước chân nặng nề, mặc quần áo dày, nhưng vẫn mang lại cảm giác mỏng manh yếu đuối.
 
Ở trên người cô, bà Tống giống như nhìn thấy chính mình hèn mọn thiếu tự tin lúc trước.
 
Bà ấy đột nhiên mở miệng: “Miên Miên.”
 
Khương Dư Miên khi nghe gọi mình thì quay đầu lại, bà Tống đứng lên, có ý riêng hỏi: “Có muốn thử kiểu xinh đẹp như cô ấy không?” Khương Dư Miên giật mình.
 
Rất nhanh, cô hiểu được ý tứ của bà Tống.
 
Bà Tống dẫn cô vào phòng, lấy ra một cái áo khoác len màu đỏ từ trong tủ quần áo khoa tay lên người cô: “Cháu có làn da trắng, màu đỏ rất tôn da cháu.”
 
Bình thường quần áo Khương Dư Miên hơi nhạt màu, chợt thấy màu đỏ chói lóa, hơi chói mắt.
 
Sau đó, bà Tống lại lấy ra một cái váy màu đen từ trong tủ quần áo, lông vũ, dán vào da thịt mềm mại ấm áp.
 
Bà Tống đưa hai thứ cho cô: “Thay hai cái này thử xem.”
 
“Váy là dì mua về chuẩn bị chụp ảnh mặc, còn chưa dùng, có lẽ cháu mặc sẽ thích hợp. Kích thước có thể khác nhau, nhưng mùa đông áo khoác rộng rãi, che khuất không thể nhìn thấy.”
 
Bà Tống chú trọng ăn mặc, kiểu dáng cũng không giới hạn độ tuổi, hơn nữa, hai màu đỏ đen bất kể tuổi nào đều thích hợp. Bà Tống mặc váy đen sẽ có vẻ thành thục đoan trang, Khương Dư Miên trẻ trung mặc vào lại tràn đầy hơi thở thiếu nữ kiểu phong tình của Pháp.
 
Bà Tống còn nói: “Chiếc váy này khá đơn giản, thực sự lãng phí vóc dáng của cháu.”
 
Cô buộc đuôi ngựa, để tóc mái, trong chốc kia để bà Tống chuẩn bị cho mình bộ váy “ăn gian tuổi”, biến thành tuổi mười tám đúng độ. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Bà Tống lại dẫn cô đến bàn trang điểm: “Bây giờ bắt đầu trang điểm cho cháu.”
 
Nền tảng của cô rất tốt, sau khi làm ẩm da gần như chỉ cần một lớp nền mỏng là có thể trang điểm. Trang điểm cũng rất đơn giản, vẽ lông mày, kẻ mắt, thoa son môi, bà Tống vừa trang điểm vừa khen: “Tuổi trẻ thật tốt.”
 
Trang điểm đơn giản đến mười phút là xong, bà Tống cầm lấy cây uốn tóc: “Miên Miên, cháu có muốn thử vén tóc lên, lộ trán ra không?”
 
“Được ạ.” Nhìn mình dần dần tinh xảo trong gương, Khương Dư Miên đã rất tin tưởng thẩm mỹ của bà Tống.
 
Nửa tiếng sau, Khương Dư Miên đứng trước gương lớn, nhìn thấy một mình hoàn toàn khác so với lúc trước.
 
Cái trán trơn bóng lộ ra, mái tóc dài xoăn thành sóng xõa ở phía sau, kẹp tóc nằm ở hai bên đầu lóe lên ánh sáng lấp lánh.
 
Là một nhà thiết kế châu báu, bà Tống có nhiều nhất là đồ trang sức, đồ trang sức tinh xảo dù cho từ góc độ nào cũng có thể bắt mắt.
 
Dáng mặt Khương Dư Miên sinh ra đã cực kỳ đẹp, là khuôn mặt trứng ngỗng tiêu chuẩn, khi ăn mặc học sinh nhìn lướt qua thanh thuần non nớt, hiện giờ thay đổi kiểu tóc với trang điểm, khí chất lập tức thay đổi.
 
Cô gái trong gương trang điểm tinh xảo, mắt sáng mày ngài, dáng người thướt tha động lòng người.
 
Khương Dư Miên giơ tay lên muốn chạm vào mình, xác nhận lại có phải thật hay không, lại sợ đụng hỏng lớp trang điểm tinh xảo, cuối cùng dán ngón tay lên gương, cảm nhận.
 
Đây là cô sao? Rõ ràng chỉ thay đổi một bộ quần áo theo phong cách khác, làm xoăn tóc, khuôn mặt kia vẫn là dáng vẻ trước kia, nhưng lại không giống.
 
Nếu cô gặp một người như vậy, lời khen ngợi từ cửa miệng vốn là đáng yêu cũng sẽ biến thành xinh đẹp
 
Nhìn cô gái mà mình sửa soạn như một con người mới, bà Tống cực kỳ hài lòng, chỉ là càng nhìn càng cảm thấy: “Còn thiếu một chút.”
 
“Thiếu gì ạ?” Khương Dư Miên cho rằng là mặc thiếu cái gì đó.
 
“Tuổi tác, kinh nghiệm.” Bà Tống đã không thể chờ đợi được sự lột xác của cô gái này: “Tin dì đi, hai năm nữa, cháu sẽ trở nên xinh đẹp động lòng người hơn nữa.”
 
Thoạt nhìn, bà Tống còn kích động hơn cả cô.
 
Giờ phút này, Khương Dư Miên cũng không rõ tâm tình là người từng trải của bà Tống. Bà Tống cũng rất muốn thay cô quét sạch đường vòng như bản thân đã vất vả đi qua, đó là sự thương tiếc lẫn nhau.
 
Bà ấy nhặt chiếc áo khoác màu đỏ đã chuẩn bị sẵn cho cô: “Miên Miên, chúng ta nên ra ngoài rồi.”
 
Khương Dư Miên nhận lấy áo khoác: “Cám ơn dì Tình.”
 
Đây là cách xưng hô mà vừa rồi bà Tống bảo cô đổi, Tình là tên của bà Tống.
 

Áo khoác màu đỏ tươi sáng mặc trên người ấm áp, cổ áo lông trắng như tuyết thêm vài phần quý phái, giống như tiểu thiên kim vàng ngọc nhà nào đó.
 
Bà Tống còn nói đây không phải là phong cách thích hợp nhất với cô. Nếu dựa theo phong cách của cô mà thiết kế riêng, chắc chắn có thể kinh diễm hơn.
 
-
 
Buổi chiều, chuông cửa Lục Yến Thần bị rung lên. Anh cho rằng cô gái nhỏ lại mang theo bài tập về nhà, mở cửa lại nhìn thấy một Khương Dư Miên “xa lạ”.
 
Không đợi anh lên tiếng, chỉ nghe cô gái nghiêm túc nói: “Buổi chiều, em sẽ đi núi tuyết chụp ảnh, sẽ không làm bài tập về nhà nữa.”
 
Giọng điệu này, không giống lúc mượn phòng sách, ngược lại giống như là cấp trên đến thông báo cho anh.
 
Anh nhìn kỹ.
 
Cô gái nhỏ mặc quần áo theo phong cách khác với bình thường, tóc xoăn lơi thêm nữa là lớp trang điểm. Màu môi bình thường hồng nhạt biến thành màu đỏ tươi, nhìn thoáng qua khí sắc cả người sáng rỡ hơn rất nhiều.
 
“Ai sửa soạn cho em thành như vậy?”
 
“Dì Tình, bọn em muốn đi chụp ảnh.” Cô đã sớm chuẩn bị lý do “thay quần áo”, vẫy tay với Lục Yến Thần: “Lục Yến Thần, em đi đây.”
 
Cô đến đột ngột, đi tiêu sái, không để lại cho Lục Yến Thần cơ hội mở miệng, xoay người bước vào thang máy.
 
Nhìn thấy bà Tống, Khương Dư Miên đã nghẹn hồi lâu thở dốc từng hơi, trái tim đập nhanh lộ ra sự căng thẳng của cô.
 
Bà Tống cười lắc đầu, nhìn thấu sự biến hóa trong tâm tư người trẻ tuổi: “Làm theo lời dì nói?”
 
“Dạ... nhưng...”
 
Nhưng Lục Yến Thần chỉ hỏi một câu ai giúp cô sửa soạn, những thứ khác thì không nói gì cả, làm như vậy thật sự có tác dụng sao?
 
“Cho dù người khác có yêu thích hay không, trước tiên cháu phải học cách yêu thích bản thân.” Bà Tống dạy dỗ dặn dò: “Phản ứng của cậu ta chỉ là hiệu quả kèm theo, bản thân cháu cảm thấy sung sướng mới là chân thật, biết không?”
 
“Dạ.” Nhưng mà, cô vẫn rất hy vọng Lục Yến Thần cũng có thể kinh diễm vì cô một lần.
 
Có điều vừa rồi mở cửa, mặt anh không đổi sắc, phản ứng như thường, có lẽ là hiệu quả không tốt.
 
Ngẫm lại, Lục Yến Thần là người đã gặp qua sóng to gió lớn, cô thay đổi sửa soạn không tính là cái gì.
 
Sau khi Khương Dư Miên rời đi, cửa phòng Lục Yến Thần vẫn lâu chưa đóng.
 
Người đàn ông đứng ở cửa, chăm chú nhìn phương hướng bóng dáng kia biến mất, dựa vào trí nhớ dệt ra dáng vẻ hoàn toàn mới mẻ của cô. Giống như đóa hoa ngậm nụ mới nở, đem cánh hoa xinh đẹp ẩn giấu của cô lộ ra từng chút một.
 
Quan hệ giữa cô và bà Tống có phát triển nhanh quá không?
 
Gần đây lá gan của cô gái nhỏ lớn hơn không ít, mới quen biết ngắn ngủi hai ngày đã dám một mình đi ra ngoài với người ta, thật sự là...
 
Thiếu dạy bảo.
 
Anh trở lại phòng, tắt máy tính, lấy áo khoác trên kệ rồi ra khỏi cửa.
 
Dưới lầu, Lục Tập nhìn chằm chằm cửa phòng Tống Tuấn Lâm, nhìn cậu ấy khi nào ra khỏi cửa sẽ đi thang máy khác đuổi theo luôn. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Thang máy xuống, Lục Tập bước vào, thiếu chút nữa bị hoảng sợ: “Anh cả? Sao anh lại ở đây?”
 
Lục Yến Thần nói ngắn gọn: “Có việc.”
 
“Ồ.” Lục Tập nhớ tới buổi trưa anh ấy nói không rảnh đi núi tuyết, xem ra muốn làm chính sự, cậu không hỏi nhiều, thang máy hạ xuống lầu một rất nhanh.
 
Ra khỏi thang máy, lòng bàn chân Lục Tập như bôi dầu: “Anh cả, anh đi trước.”
 
Đến đại sảnh, quả nhiên nhìn thấy bà Tống và...
 
Phải không? Bên cạnh bà Tống là ai? Khương Dư Miên đâu?
 
Chỉ nhìn bóng lưng, Lục Tập cũng không nhận ra thân phận cô gái. Cậu nhìn đông nhìn tây ở đại sảnh tìm kiếm Khương Dư Miên, lại thấy Lục Yến Thần đi về phía này.
 
Cái này không chào hỏi cũng không được.
 
Lục Tập thuận miệng hỏi một câu: “Anh cả, anh đi đâu vậy?”
 
Ánh mắt Lục Yến Thần lướt qua cậu, dừng ở trên bóng dáng màu đỏ bên cạnh cửa kính, ánh mắt càng sâu.
 
Sắc mặt anh không đổi, anh nói: “Ngắm tuyết.”