Thiên Trường Địa Cửu, Mãi Mãi Bên Nàng

Chương 10





“Ức hiếp kẻ khác, ngươi vui đến vậy sao?” Một tiếng thở dài từ phía xa truyền đến.
“Tiểu Diệp! ” Huyết Thần Phong vội vàng quay đầu lại. Cho dù đã hai vạn tám ngàn năm trôi qua, giọng nói của nàng luôn khắc sâu trong tâm trí hắn.
Hai vạn tám ngàn năm nay hắn nhớ nàng, nhớ nàng đến phát điên rồi.
Ngay sau đó, một giọng nói của một nữ tử bén nhọn, giống như mũi tên muốn xé rách trời cao, cực kỳ băng hàn, thanh âm của nàng ta khiến cho người nghe không dám lại gần.
“Huyết Thần Phong, ngươi vẫn như thế, luôn thích đùa bỡn người khác trong tay ngươi, ngươi nghĩ rằng làm như thế giá trị của ngươi sẽ tăng lên sao!”
Trong chớp mắt, không khí trong phạm vi mười trượng dường như dừng lại, nhiệt độ đột nhiên cũng hạ xuống vài phần, hàn ý nhè nhẹ trong thiên địa cũng tuôn ra, khiến cho không gian trong phạm vi mười trượng bị bao trùm vào trong đó.
Hai đạo bóng dáng xuất hiện từ trong rừng rậm, đi đầu là một vị cô nương hoa nhường nguyệt thẹn, nữ tử này chính là Bách Hoa tiên tử, mẹ của Tử Lan công chúa.
Sau lưng thập công chúa của Ngọc hoàng đại đế và Vương mẫu nương nương là một nữ tử khuôn mặt dịu dàng, dung mạo nàng ta tuy không nghiêng nước nghiêng thành, nhưng lại toát lên khí chất ấm áp lòng người. Nữ nhân này chính là Diệp Thiên tiên tử, Thập nhất công chúa của Ngọc Hoàng Đại Đế, cũng là vợ cũ của Huyết Ma Vương Huyết Thần Phong. Trên người nàng mặc một chiếc váy dài màu xanh lá cây, dáng đi thướt tha như đằng vân giá vũ*, nàng không đeo bất kỳ đồ trang sức nào, chỉ có một cái dây lưng màu đỏ bằng lụa thắt ở bên hông. Mái tóc đen như thác nước dài thẳng đến bên hông, đồng dạng cũng không có bất kỳ vật trang sức nào, được buộc bằng một chiếc dây bằng lụa màu đỏ. Mặt nàng lúc này hiện lên vẻ sốt ruột, bay thẳng đến.
*: đi mây về gió
Hai vị tiên tử từ từ bước đến, mỗi một bước tiến lên thì nhiệt độ dường như cũng hạ xuống một phần.
Cảm giác hạnh phúc lớn lao như thủy triều ập tới bao phủ Huyết Thần Phong, đột nhiên hắn cảm thấy thời gian dài đằng đẵng sống trong dày vò căn bản chẳng đáng gì, giờ đây nàng đã chịu gặp hắn, cho dù có phải khổ sở mấy vạn mấy nghìn năm nữa, hắn cũng cam lòng.
“Tiểu Diệp! ”
Huyết Thần Phong khẽ gọi, đôi môi mỏng của hắn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười hạnh phúc. Tiểu Diệp, kết cục nàng đã về bên ta, đúng vậy, ta sẽ quý trọng, bảo vệ, che chở nàng thật tốt.
Cả người Diệp Thiên cứng đơ.
Nàng nhìn người đang dùng thế Khinh Phong Giá Vũ* bay đến bên nàng. Một người mà cả đời này nàng không bao giờ muốn gặp lại nữa!
*: Đứng trên mây bay với tốc độ nhanh như gió bay
Ngực trái, cái vị trí đã không còn cảm giác gì nữa, hà cớ gì lại một lần nữa nhói đau?
Trái tim luôn đập chậm từng nhịp, giờ đây lại dao động từng hồi từng hồi.

Bước rồi lại bước, cái dáng người vừa lạ vừa quen đó, đang từ từ tiến về phía nàng, trong mắt hiện lên dịu dàng, nhẹ giọng nói:
“ Nàng về nhà rồi...”
Nàng về nhà rồi....
Trong mắt hắn có đau lòng, nhìn dung nhan tiều tụy của Diệp Thiên, lòng lại nhói đau không dứt. Nha đầu kia nói nàng ngày ngày dùng nước rửa mặt. Nàng... những năm gần đây nàng sống không tốt sao?
Là tại hắn. Tất cả là tại hắn...
“Phải làm sao ngươi mới chịu thả Lan nhi?” Diệp Thiên cố ý phớt lờ tia nhu tình trong ánh mắt Huyết Thần Phong, trực tiếp đi vào vấn đề.
“Tiểu Diệp…. ”
Huyết Thần Phong mở rộng vòng tay ôm chặt lấy Diệp Thiên, nói khẽ bên tai nàng:
“Tiểu Diệp, cảm ơn nàng, xin lỗi vì đã để nàng phải chịu khổ….”
Diệp Thiên nhếch mép cười lạnh. Hắn vẫn vậy. Chỉ biết cảm ơn và xin lỗi. Hắn vĩnh viễn không biết nàng cần gì.
Tâm trống rỗng, Diệp Thiên khẽ xoay người, đẩy Huyết Thần Phong ra, giọng lạnh nhạt: “Ta đã đến đây theo ý ngươi, giờ ngươi cũng nên tuân thủ lời hứa thả Lan nhi ra!”
Đôi mắt sâu thẳm chợt lóe sáng, trầm giọng nói “Tiểu Diệp, ta là di trượng của Lan nhi!”
Diệp Thiên không hề chớp mắt nhìn Huyết Thần Phong, mở miệng “Qúa khứ thôi. Giờ ngươi và ngươi Trương gia* chúng ta không còn quan hệ gì cả.”
*: Theo truyền thuyết Ngọc Hoàng Thượng đế họ Trương
Kiêu ngạo vốn có của Huyết Thần Phong hoàn toàn sụp đổ, ngọn núi lạnh như băng khẽ nở nụ cười, rồi từ từ lan ra khắp mặt, cố nén đau nơi trái tim “Tiểu Diệp, ta đã luôn luôn tìm nàng.”
Vẫn luôn tìm nàng. Chỉ là trận pháp Thiên Võng Truyền Thư ngăn chận không cho ta bước chân vào Nam Thiên Môn.
Diệp Thiên lạnh lùng lui về sau “Thời gian trôi qua, ta và ngươi đều đã khác xưa. Ngươi không thể nào uy hiếp được ta nữa.”
Huyết Thần Phong biến sắc, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Thiên, thì thào “Tiểu Diệp.”
“Ta hỏi ngươi lại lần nữa, ngươi có chịu thả Lan nhi ra không!” Diệp Thiên nắm chặt hai tay, trong con ngươi lấp lánh trào ra lửa giận thiêu đốt.
“Huyết Thần Phong”, nàng mỉm cười gọi tên của hắn “Vốn ta nghĩ chàng sẽ nể tình xưa mà tha cho Lan nhi, nhưng ta sai lầm rồi. Chàng trước nay chưa từng yêu ta, nên cho dù ta có quỳ xuống cầu xin chàng cũng không thay đổi quyết định.” Khóe môi nở nụ cười thê lương, trái tim lại bắt đầu rỉ máu, Diệp Thiên lắc đầu, lạnh nhạt nghiêng mặt.
Huyết Thần Phong chỉ cảm thấy trái tim đau đến không thở được, lồng ngực đau nhói từng cơn, đau đến tê tâm liệt phế, ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.
Bách Hoa tiên nữ đứng bên sốt ruột. Con gái nàng... con gái vàng con gái ngọc của nàng còn đang bị giam trong kết giới mà hai người này ngồi đây rảnh rỗi ôn lại tình xưa là sao?
“Tỷ tỷ. Đừng nói nhiều với cái tên vô tình bạc nghĩa đó, điều quan trọng nhất bây giờ là phải cứu Lan nhi. ” Bách Hoa tiên nữ đẩy đẩy Diệp Thiên tiên nữ vài cái.
Diệp Thiên gật đầu, nàng bay lên không trung, trên tay xuất hiện lệnh bài màu xanh lá cây, sắc mặt ngưng trọng niệm pháp quyết.
Bỗng nhiên cả mặt đất khắp U Linh Thần Giới chấn động mạnh, sau đó các đường vân phong nhỏ hiện ra trên mặt đất.
Mặt đất nổ vang từng cơn, từng cột sát màu xanh lá cây phóng thẳng lên trời, nhao nhao chui vào trong chín tầng mây không thấy bóng dáng.
Một màn kinh người như thế làm cho mọi người ở đây trợn mắt há hốc mồm nhìn qua.
Nhận được chỉ thị của nàng, chừng hơn hai trăm thiên binh thiên tướng đồng loạt hiện thân, tay cầm đủ các loại cờ xí xếp thành bốn đội dẫm lên các phương vị.
Đột nhiên nàng đưa lệnh phù lên cao, lúc này âm thanh ông ông vang lên và trong lệnh bài có phù văn bay ra ngoài.
Bắt đầu chỉ chừng một tấc rồi xoay quanh lệnh phù của Diệp Thiên một lúc thì biến thành to như chậu rửa mặt, cũng bay lên không trung.
Nhưng sau khi phù văn cách mặt đất ba bốn mươi trượng thì chậm rãi dừng lại, mặc cho Diệp Thiên thúc giục thế nào cũng không bay lên nữa.
“Động thủ!”
Diệp Thiên cắn răng phân phó một tiếng.
Lúc này màn sáng màu xanh lá cây trên người của nàng đại phóng, mái tóc phất phơ bay lên cao cao, hiện ra dung nhan thoát tục mỹ lệ.
Hơn hai vạn thiên binh thiên tướng ngự trên binh đài cũng tỏa hào quang sáng ngời, nhao nhao biến về chân thân, trong miệng phun ra âm tiết cổ quái và vung vẩy cây cờ.
Lúc này trận pháp bốn phía đại phóng, vô số phù văn diễm lệ như ẩn như hiện trên mặt đất, đồng thời từng đạo hào quang năm màu hiện ra trong đó, nhao nhao tụ tập vào lệnh phù trên tay Diệp Thiên.

Trong nháy mắt lệnh phù phát ra hào quang chói mắt.
Đột nhiên Diệp Thiên há miệng ra một đống màu tươi hóa thành huyết vụ bay vào lệnh phù, sau đó thúc giục pháp lực trong người, lúc này tầng trời bắn vào phù văn trên cao, sau đó lóe lên rồi biến mất trong bầu trời.
Sau một khắc bầu trời quang vạn dặm có sấm sét nổi lên, lúc này mây đen cuồn cuộn, lôi xà loạn vũ, đồng thời một cỗ chấn động cấm chế làm cho người ta hít thở không thông bao lấy Ma cung, lan ra khắp bốn phía U Linh Thần Giới.
Sau khi mây đen rậm rạp và lôi điện chằng chịt hiện ra thì âm thanh đì đùng vang vọng, từng màn sáng màu xanh từ trên trời giáng xuống bao phủ toàn bộ Diệp Phong Tình Điện.
Từ xa nhìn lại thì giống như một cái chậu úp ngược bao phủ cả Diệp Phong Tình Điện.
Đột nhiên, âm thanh kinh người vang lên. Hào quang màu xanh lá càng ngày càng thu hẹp lại, hất tung mọi người ra, bao phủ lấy Diệp Thiên và Huyết Thần Phong.
Huyết Thần Phong ôm Diệp Thiên té xuống đất.
“Nàng không sao chứ?”
Huyết Thần Phong cẩn thận kiểm tra người trong lòng, xác định nàng cũng không có bị thương, mói thở phào nhẹ nhõm buông nàng ra.
Hành động của hắn rất mực chăm sóc, quá ư dịu dàng, từ khi hai người là vợ chồng đến nay chưa bao giờ hắn quan tâm nàng như vậy, Diệp Thiên có chút không thích ứng kịp. Nàng chau mày lại, sau đó thất thần nhìn về phía trấn pháp đang bủa vây lấy hai người, cảm nhận có cái gì đó sai sai, mồ hôi bất giác túa ra ướt đẫm tay.
Sau khi hào quang và tiếng nổ biến mất thì màn sáng cực lớn không chút sứt mẻ gì, vẫn đang lẳng lặng bao phủ hai người bọn họ, còn xung quanh thù vẫn rất bình thường, bình thường đến ứa gan, thậm chí là không có tí xíu xìu xiu nhộn nhạo nào cả.
Một màn quái đản như thế làm Diệp Thiên sợ hãi. Hình như nàng... đang bị người ta gài bẫy.
Huyết Thần Phong lặng lẽ nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. “Là ai dạy cho nàng Sinh Tử trận này?” Hắn không tin “nương tử trước” của hắn có thể bày ra trận pháp sến sẩm này. Nàng vẫn còn đang rất oán hận hắn cơ mà?
Diệp Thiên sửng sốt một chút, ánh mắt sáng quắc chứa hàng vạn nhu tình của Huyết Thần Phong bắn thẳng vào nàng. Nàng xoay mặt “Người nói tào lao gì vậy? Cái gì mà Sinh Tử trận? Đây rõ ràng là Thương Sinh trận ”
Huyết Thần Phong chỉ tay lên trời : “Nàng nhìn đi. Trong học thuyết Tứ Đế của Phật gia, sinh đứng đầu tiên. Nên trận pháp Thương Sinh phải có đủ hai vạn lẻ mười một vị thần tiên trấn giữ các cửa. Còn Sinh Tử trận nhất thiết phải là số chẵn.”
Diệp Thiên ngước lên. Quả nhiên như hắn nói. Trên bầu trời là hai vạn lẻ mười vị thần tiên đứng dàng hàng hóng chuyện. 20010. Không phải là “đôi ta dẫu trăm năm vạn kiếp không tách rời một đời viên mãn*” sao?
*Số 2: Đôi.
Số 00: Hàng trăm
Số 10: Thập toàn thập mỹ thập viên mãn
Huyết Thần Phong trầm giọng hẳn xuống: “ Người đời không biết cho là trận pháp một mất một còn, nhưng thực chất là Đồng Sinh Cộng Tử. Chỉ có đôi nam nữ yêu thương nhau, tâm ý tương thông, hợp lực cùng nhau mới có thể phá giải trận pháp này. Đây cũng chính là nơi se duyên cho vương mẫu nương nương và ngọc hoàng đại đế. ”
Trong lòng âm thầm bổ sung thêm: Bị nhốt trong trận 3 ngày 3 đêm, tương đương 3 năm dưới hạ giới, không yêu nhau mới lạ.
“Ngươi nói bậy. Lệnh phù Thương Sinh sao có thể phát động Sinh Tử trận được?”
Huyết Thần Phong khoanh tay trước ngực “Nàng nhìn lại xem đây là lệnh phù gì?”
Diệp Thiên ngây ngẩn cả người nhìn lệnh phù trên tay. Đây là lệnh phù Sinh Tử trận mà!
“Ngươi gạt ta. Chắc chắn lúc ta sơ ý, ngươi đã ăn trộm lệnh phù của ta ” Diệp Thiên thật khóc không ra nước mắt. Sinh Tử trận kỳ diệu ở chỗ: chỉ người trong trận pháp tìm cách phá trận ra, người bên ngoài cho dù là người lập trận cũng không thể tự ý dẹp trận.
Cái gì mà chỉ có đôi nam nữ yêu thương nhau, tâm ý tương thông, hợp lực cùng nhau mới có thể phá giải trận pháp này. Hắn đâu có yêu nàng? Không yêu không cần phí tâm tìm hiểu. Thì làm gì có cái gọi là tâm ý tương thông. Kiểu này nàng chết già trong trận pháp này là cái chắc.
Để che giấu nội tâm hoảng loạn, thập nhất công chúa thiên đình càng ra sức thi triển Khẩu Sát Thần Công. Nàng níu níu tay “chồng cũ”, lắc qua lắc lại lắc tới lắc lui, miệng không ngừng rên rỉ “Ngươi trả lệnh phù cho ta. Trả lệnh phù lại đây. Trả... ” Chữ “mau” vẫn chưa kịp nói xong, âm thanh chỉ kịp líu lo.
Hai vạn lẻ mười vị thần tiên đứng trên cao xem kịch bỗng dưng trợn to hai mắt.
Huyết Thần Phong nhẹ nhàng nghiêng về phía Diệp Thiên, ngăn chặn cái miệng vẫn còn muốn tiếp tục lải nhải của nàng, đem những lời nói còn thừa lại nuốt vào môi mình.
Không phải hôn, chỉ là… muốn ngăn chặn ai đó đang tía lia.
Tứ trực Công tào* đưa mắt nhìn nhau, rốt cuộc Trực Niên thần nhịn không được phải khụ một tiếng, đưa mắt nhìn trời, lúng ta lúng túng hỏi: “Chuyện đó… ơ… chúng ta... đứng đây bao lâu…? ”
*: Tứ trực Công tào là bốn vị thần trông coi về thời gian trên thiên đình trong thần thoại Trung Hoa
Tứ trực công tào gồm:
Trực Niên thần Lý Bính: trông coi về năm
Trực Nguyệt thần Thừa Ất: trông coi về tháng
Trực Nhật thần Chu Đăng: trông coi về ngày
Trực Thời thần Lưu Hồng: trông coi về giờ

Trực Nguyệt thần “Ừm ” một tiếng, không nhìn đến hai người đang ôm hôn nhau thắm thiết ở dưới nữa, ngượng ngùng quay đầu, trầm giọng nói “Chờ hiệu lệnh của công chúa rồi tính tiếp! ”
Các thần tiên gật đầu tỏ ý hiểu.
Bên dưới, Diệp Thiên trừng mắt, miệng phồng lên tức giận. Huyết Thần Phong vừa tính mở miệng giải thích thì nàng đã đùng đùng bay lên, cả giận nói: “Ta không tin một mình ta không phá nổi trận pháp này!”
Sau đó bấm niệm pháp quyết, lúc này hai chân giẫm lên mặt đất và một ít phù lục bay ra ngoài, tùy theo đó hào quang màu vàng lóe lên và chui vào trong mặt đất.
Huyết Thần Phong chưa kịp phản ứng thì Diệp Thiên muốn dùng độn địa từ dưới đất chạy ra khỏi Sinh Tử trận.
Nhưng mà sau một lúc thì nàng lập tức trồi trên mặt đất.
Thì ra dưới mặt đất hơn mười trượng đã bị hào quang bao phủ, căn bản không cách nào thoát ra trận pháp.
Diệp Thiên nằm dài dưới đất, hét lên đau đớn, phía sau lại truyền lên tiếng cười rất khẽ.
Cười, cười cái con khỉ mốc nhà ngươ! Cười trên sự đau khổ của người khác, quả nhiên là một kẻ vô tình bạc nghĩa, lang tâm cẩu phế, súc sinh không bằng, tam giới đều phỉ nhổ, chúng sinh đều nguyền rủa, phật gặp phật ghét, tiên thấy tiên thù, ma nhìn ma tởm, người trông từ xa đã muốn cầm dao giết chết, súc sinh vừa nhìn từ xa đã muốn nhào vào cắn nát hắn ra coi bên trong tim hắn làm bằng thứ thối tha gì!
Diệp Thiên nàng thật là không có mắt khi coi trọng kẻ táng tận lương tâm này, lại còn từng gả cho hắn – một tên Ma Vương vô tình bạc nghĩa, lang tâm cẩu phế, súc sinh không bằng, tam giới đều phỉ nhổ, chúng sinh đều nguyền rủa, phật gặp phật ghét, tiên thấy tiên thù, ma nhìn ma tởm, người trông từ xa đã muốn cầm dao giết chết, súc sinh vừa nhìn từ xa đã muốn nhào vào cắn nát hắn ra coi bên trong tim hắn làm bằng thứ thối tha gì!
Diệp Thiên phẫn nộ đá đá chân người đứng bên, lồm cồm chưa kịp bò dậy đã bị người ta ôm lên. Nàng xấu hổ, giận dữ không nguôi, liền húc đầu vào ngực hắn.
Đâm đầu vào lồng ngực có mức độ cứng ngang ngửa tảng đá quả nhiên hiểu ngay cảm giác thế nào là đau, Diệp Thiên ôm đầu kêu la “A a a” “A ha ha” “A nha nha”.
“Ầm ĩ!” Huyết Thần Phong mang theo ý cười, cúi nhìn người trong lòng, không nhanh không chậm hỏi, “Đau?”
Diệp Thiên nghiêng người lườm hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “ Ai cần ngươi quan tâm. Ta chỉ đang tức cái tên thần tiên nào dám chơi trên đầu ta?” Lừa nhốt nàng vào trận pháp chung với cái tên vô tình bạc nghĩa, lang tâm cẩu phế, súc sinh không bằng, tam giới đều phỉ nhổ, chúng sinh đều nguyền rủa, phật gặp phật ghét, tiên thấy tiên thù, ma nhìn ma tởm, người trông từ xa đã muốn cầm dao giết chết, súc sinh vừa nhìn từ xa đã muốn nhào vào cắn nát hắn ra coi bên trong tim hắn làm bằng thứ thối tha gì này, nàng không cam tâm!
Huyết Thần Phong nhìn trái nhìn phải “Nhị biểu ca đâu sao ta không thấy? ”
Diệp Thiên kỳ lạ nhìn hắn “Huynh ấy hạ phàm lo chuyện Bát tỷ và Cửu tỷ rồi. Ngươi hỏi huynh ấy làm gì?”
Huyết Thần Phong thu hồi ánh mắt nhu tình vạn năm bất biến của mình, hơi nhíu mày lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn “cựu nương tử ”* , “Nàng nói vậy có ý gì?”
*: vợ cũ
Diệp Thiên lấy tay che miệng, khẽ ho nhẹ, cân nhắc hồi lâu rồi nói “Huyết Thần Phong, hai vạn tám ngàn năm không gặp, chả lẽ ngươi thay đổi khẩu vị, không thích ma nữ nữa mà chuyển qua thích nam thần rồi à?”
Huyết Thần Phong đầu tiên ngạc nhiên nhìn Diệp Thiên chằm chằm, sau đó sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi, gần như là xanh mét lại. Hắn cúi đầu thật sâu, bờ vai của hắn cọ vào vai nàng, rung động mãnh liệt.
Đáng giận, nói thế nào hắn cũng là Huyết Ma Vương, uy danh lừng lẫy khắp tam giới, sao có thể làm ra loại chuyện như vậy.
Diệp Thiên không ngừng đưa mặt sục sạo tìm kiếm gương mặt đỏ bừng của Huyết Thần Phong, “Ta biết mà. Người Trương gia ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, đến thần tiên thấy cũng phải mê. Huống hồ nhị biểu ca phong lưu tài tuấn, khí thế bức người, ngươi không điên đảo mới lạ!”
Huyết Thần Phong thở dài trong lòng, được rồi, hắn không nên đánh giá quá thấp trình độ tự kỷ của mấy người Trương gia.
Hắn ngẩng đầu lên, trợn trắng mắt. “ Nàng có thể hiểu câu nói của ta theo chuẩn bình thường được không? Nhị biểu ca rất thương tiểu nha đầu Tử Lan này nhưng hôm nay lại không thấy bóng dáng tăm hơi đâu. Nàng không thấy lạ sao? Tại sao linh phù trận lại bị đổi trong lúc huynh ấy đi vắng? Còn nữa, nếu Tử Lan nha đầu kia phạm vào thiên điều, ai là người khó xử nhất? ”
Diệp Thiên nhanh nhẹn nhảy khỏi người Huyết Thần Phong, xoa xoa nơi chỗ đau ở đầu, nhíu mày nói “Ý ngươi nói Tử Lan nha đầu lợi dụng lúc Nhị biểu ca hạ phàm lén tráo đổi linh phù trận triệu tập chúng tiên, nó sợ nhị biểu ca thân là tư pháp thiên thần phải công chính liêm minh sẽ thấy khó xử?” Dung túng nó thì không được, lại không nỡ làm nó thất vọng. Nha đầu này cũng khéo hiểu lòng nhị biểu cữu lắm. Hèn gì Nhị biểu cữu thương nó như vậy.
Huyết Thần Phong cười “Nàng thật thông minh”
Diệp Thiên dương dương tự đắc, “Tất nhiên! Bổn công chúa mà lại!”
Có điều Diệp Thiên không hiểu, con bé trước nay vốn hiếu thuận, tại sao hôm nay dám to gan làm trái thiên quy, còn nhốt nàng vào Sinh Tử trận? Rốt cục nó đang định bày trò gì đây?
Còn nữa, rõ ràng là nó bị nhốt trong kết giới Diệp Phong Tình Điện, nha đầu này giở trò lúc nào, bằng cách nào?
Huyết Thần Phong cười cười không nói. Trong lòng lại thầm nghĩ: Thật không hổ danh chiến thần trong truyền thuyết*. Người phi thường tất có thủ đoạn phi thường! Hàn Băng thần quân Mạc Dung Viêm, xem ra con đường ngươi đi sẽ gian nan hơn ta nhiều. Vì nữ nhân mà ngươi yêu quá thông minh, quá bản lĩnh, quá hiểu ý người, vượt xa ngươi rất nhiều!