Thiên Châu Biến

Chương 195: Ai Biến Thái Hơn? (1)



Bản Convert

Ninh Huyền Pháp của Phách Vương Cung vừa sử dụng, một tiếng nổ thật lớn chợt vang lên trên tấm thuẫn năm tầng tổ hợp của Lâm Thiên Ngao. Tấm chắn mạnh mẽ là vậy mà cũng không khỏi run lên một cái, quầng sáng màu vàng bao bọc bên ngoài lại càng trở nên đậm sắc hơn.

- Hảo tiễn!

Thốt lên hai chữ này không chỉ là Lâm Thiên Ngao, mà cả người áo đỏ nãy giờ vẫn thờ ơ kia.

Chỉ có người thật tinh tường mới có thể nhìn ra được điểm mạnh của Ninh Huyền Pháp. Lấy lực công kích của Chu Duy Thanh thêm vào Ninh Huyền Pháp của Phách Vương Cung, đã tạo nên lực công kích mạnh gần bằng một đòn toàn lực của Vân Ly lúc trước. Đây chính là chỗ cường đại của cung tên!

Ở phía sau Lâm Thiên Ngao, Vân Ly đã lặng lẽ động thân, y giống như một con Linh miêu, cổ tay vừa nhoáng lên đã thấy thanh vũ khí Ngưng Hình sắc nhọn kia xuất hiện. Thanh binh khí vừa run lên, một cái Song Trọng Không Gian Áp Xúc Pháo đã bắn thẳng tới sau lưng Lâm Thiên Ngao.

Tên của Chu Duy Thanh bắn ra không phải một mũi rồi dừng. Ngay sau mũi tên thứ nhất, một mũi tên thứ hai cực nhanh phóng ra, với khoảng cách ngắn ngủn mười mấy mét, cơ hồ đã tạo nên một đường liền lạc đâm thẳng vào Lâm Thiên Ngao.

Dưới tình huống hai mặt giáp kích này, Lâm Thiên Ngao không cách nào dịch chuyển tấm chắn đi mà lo lắng cho đằng sau. Bởi gã bây giờ đang lâm vào tình cảnh rất xấu, vừa không thể di chuyển, vừa chỉ được sử dụng một tay, khiến cho rất nhiều năng lực không làm sao phát huy. Không nghi ngờ gì nữa, trong mắt gã, uy hiếp từ phía Chu Duy Thanh đã vượt xa Vân Ly. Vì vậy, tấm thuẫn năm tầng tổ hợp Ngưng Hình tự nhiên là dùng để ngăn cản sự tiến công của Chu Duy Thanh.

Ngay sát na Vân Ly sắp công kích vào thân thể Lâm Thiên Ngao, một quầng sáng vàng đậm đột nhiên bùng lên từ trên người gã. Thân thể Lâm Thiên Ngao dưới sự bao bọc của quầng sáng này lại phát sinh biến hóa.

Một bộ giáp màu vàng đất trong khoảnh khắc đã trùm khắp toàn thân Lâm Thiên Ngao, thậm chí ngay cả tổ hợp trọng thuẫn trong tay gã cũng nhô ra một tầng nham thạch dầy cộm, một hơi thở nặng nề áp bách lan tràn khắp nơi.

Oanh một tiếng, Không Gian Áp Súc Pháo hung hăng đập vào khôi giáp màu vàng đất kia làm nham thạch văng tung tóe, bốc lên một đám bụi mù mịt. Thế nhưng cũng chỉ chấn vỡ một phần giáp mà thôi, Lâm Thiên Ngao vẫn không hề nhúc nhích chút nào.

- Nham Thạch Hóa Khải..!

Vân Ly thấp giọng kinh hô.

Nham Thạch Hóa Khải này cũng không phải là loại kỹ năng hóa đá da thịt lúc trước Mã Quần thi triển có thể so sánh. Hóa đá da thịt cùng lắm chỉ là Tứ Tinh, tu vi Tam châu trở lên là có thể dùng. Mà Nham Thạch Hóa Khải lại là cấp Cửu Tinh, là kĩ năng phòng ngự cường lực của Thổ hệ. Hơn nữa phải đạt tới tu vi Ngũ châu như Lâm Thiên Ngao mới đem toàn bộ kỹ năng tăng lên tới cấp năm, cùng với thân thể mạnh mẽ của hắn tạo nên lực phòng ngự siêu cường, quả thực từ chân đến đầu gã giống hệt như một tòa pháo đài.

Làm Vân Ly nhụt chí nhất chính là, y đã thấy được, bản thân Nham Thạch Hóa Khải uy lực cũng không mạnh như vậy, bởi y đã dùng tới hai kỹ năng dung hợp, cộng với vũ khí Ngưng Hình tiến hành công kích rồi. Nhưng mà Nham Thạch Hóa Khải này thông qua năm khỏa Ý châu từ tấm thuẫn tổ hợp Ngưng Hình kia mà thành. Cụ thể năm khỏa Ý châu trên tấm thuẫn tăng phúc bao nhiêu lần thì không biết, nhưng không nghi ngờ chút nào, so với lực lượng mà Vân Ly vừa áp súc, thật sự chênh lệch không chỉ gấp đôi.

Nói cách khác, cho dù lúc này Lâm Thiên Ngao mặc kệ phía sau lưng cho Vân Ly tùy tiện công kích, y cũng không thể nào đả thương được người ta.

Con mẹ nó! Người này thật sự là Thiên Châu Sư có tu vi Ngũ châu sao? Coi như cường giả cấp Thiên Tông cũng không khó ứng phó bằng gã a!

Vân Ly đình chỉ công kích, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn Lâm Thiên Ngao, đồng thời ngưng tụ lực lượng, đợi Chu Duy Thanh phát ra tín hiệu. Có y ở phía sau, ít nhất cũng làm cho Lâm Thiên Ngao thêm phần cố kỵ. Càng duy trì kỹ năng Nham Thạch Hóa Khải từ Ngũ châu trên tấm thuẫn tổ hợp Ngưng Hình lâu hơn, hẳn Thiên lực càng tiêu hao không nhỏ.

Tốc độ bắn của Phách Vương Cung trong tay Chu Duy Thanh mặc sức thể hiện! Căn bản không thấy hắn giương cung bắn tên ra làm sao, chỉ có thể nhìn tấm thuẫn trên tay Lâm Thiên Ngao liên tục lóe lên từng đạo ánh sáng chói mắt. Hơn nữa, loại công kích không gián đoạn này đối với Thiên lực của Chu Duy Thanh thật ra tiêu hao không lớn. Hắn chỉ cần duy trì Phách Vương Cung Ngưng Hình trong tay, còn lại kéo cung bắn tên toàn bộ đều dựa vào lực lượng. Đây cũng là ưu thế lớn nhất của Ninh Huyền Pháp. Lúc này, bởi vì không ngừng tiến hành vặn xoắn dây cung, khiến cho Phách Vương Cung liên tục xoay tròn, trông cũng giống như một tấm thuẫn vậy.

Lâm Thiên Ngao vừa ngăn cản Chu Duy Thanh công kích, vừa âm thầm than thở! Gã hiện tại càng lúc càng hi vọng mình thắng trận đánh cuộc này. Vốn mục tiêu của gã chỉ là Vân Ly, nhưng bây giờ lại phát hiện, tên thanh niên có tu vi Tam châu trước mắt này còn hấp dẫn hơn nhiều. Ở phương diện chế luyện quyển trục Ngưng Hình thì ngang tay với Vân Ly, mà lực chiến đấu không ngờ cũng mạnh đến thế. Gã mặc dù không thể hoàn toàn nhìn ra ảo diệu của Ninh Huyền Pháp, nhưng có thể cảm nhận đầy đủ sự đáng sợ từ lực công kích kia. Hơn nữa, tốc độ bắn của Chu Duy Thanh lại nhanh như vậy, nếu tiểu tử này có thể trở thành Truy Tùy Giả của mình, vậy một khi lên chiến trường, liền coi như gã đã sở hữu một vũ khí sát thương đại quy mô. Lực phòng ngự của gã tuy mạnh, nhưng lực công kích, nhất là công kích từ xa thật sư thiếu sót. Mà Chu Duy Thanh với tài bắn cung này, nói hắn lấy một địch trăm tuyệt không khoa trương. Đã thế, gã còn có thể thay hắn tiến hành phòng ngự, nhất định sẽ đem công kích của hắn phát huy toàn diện.

Ở trong đầu Lâm Thiên Ngao, lúc này thậm chí đã xuất hiện cảnh gã và Chu Duy Thanh cùng nhau ở trên chiến trường tác chiến. Bởi Ninh Huyền Pháp của Chu Duy Thanh mặc dù mạnh mẽ, nhưng lực công kích so với cái đùi phải kia còn chênh lệch khá lớn, muốn phá vỡ tấm chắn của gã là hoàn toàn không thể.

Ngàn vạn lần đừng tưởng Thiên lực của Lâm Thiên Ngao đang tiêu hao cực lớn, chỉ có Lâm Thiên Ngao mới biết, tổ hợp Ngũ châu Ngưng Hình của gã có ưu thế lớn nhất chính là, mỗi một tổ hợp sẽ mang lại một đặc tính riêng biệt. Một trong số đó, chính là tiết kiệm Thiên lực, đem lực công kích của đối phương đến trọng thuẫn tiến hành chuyển hóa thành lực lượng của mình. Vì vậy, đừng nói là thời gian một nén nhang, cho dù là một canh giờ, gã vẫn có thể vững vàng cầm trong tay cự thuẫn tổ hợp Ngũ châu Ngưng Hình tiếp tục phòng ngự.

Về phần Vân Ly, trừ phi y toàn lực thi triển công kích, nếu không, Nham Thạch Hóa Khải cũng đủ để ngăn trở y rồi. Có điều, Thiên lực hiện tại của Vân Ly nhiều nhất chỉ có thể tạo ra một lần công kích duy nhất mà thôi. Lâm Thiên Ngao đã tính kỹ, một khi Vân Ly thi triển công kích như vậy, thì dù mình liều mạng bị thương, cũng nhất định không có nửa phần di động. Huống chi, kỹ năng bao bọc trên tấm thuẫn không phải toàn bộ giống nhau, có hai kỹ năng trong số đó là phụ trợ, chỉ có ba cái mới là phòng ngự thuần túy.

Cây hương trong tay người áo đỏ đã cháy hết một phần ba, gần tới một nửa rồi, mà Chu Duy Thanh vẫn như cũ không ngừng bắn tên! Bởi Phách Vương Cung lúc này đang xoay tít, khiến cho Lâm Thiên Ngao không cách nào thấy thần sắc Chu Duy Thanh lúc này có thay đổi gì hay không.

Thật ra cũng không ai biết, trong quá trình Chu Duy Thanh bắn tên liên hồi đó, hắn vẫn đang suy nghĩ! Có Biến Thạch Miêu Nhãn, kỹ năng hắn có được so với người bình thường nhiều hơn nhiều. Huống chi hắn còn có hai chỗ khảm Châu trên Phách Vương cung tiến hành phụ trợ. Vì vậy, khi hắn đối mặt địch nhân, chiến thuật rất hay thay đổi thất thường.

Bất chợt trong lúc đó, ánh mắt Chu Duy Thanh sáng bừng lên, hắn đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, phát bắn tiếp theo của hắn nhất thời phát sinh biến hóa

Mũi tên bắn ra, trên không trung mang vạch nên một đường thẳng màu bạc diễm lệ. Người áo đỏ đang xem cuộc chiến ánh mắt cũng chợt sáng ngời, hàn quang trong đáy mắt lóe lên rồi biến mất.

Lâm Thiên Ngao vẫn như cũ dùng tấm thuẫn để ngăn chặn, bởi vì tấm thuẫn vô cùng khổng lồ đã hạn chế tầm mắt của gã, hơn nữa tốc độ bắn của Chu Duy Thanh quá sức kinh người, gã căn bản không có thời gian rỗi để chú ý phương hướng của Chu Duy Thanh.

Ầm một tiếng, mũi tên lại oanh kích lên tấm chắn.

Lực công kích của nó so với mũi tên trước không khác nhau mấy, xuất hiện biến hóa, chính là ánh sáng bạc trên mũi tên.

Quầng sáng bạc dày đặc trong nháy mắt bộc phát, Lâm Thiên Ngao chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, thì quanh người gã đã bao bọc thêm một tầng hào quang bàng bạc. Quầng sáng bạc này cũng bao bọc cả tấm thuẫn, thế nhưng không thật sự mạnh mẽ. Chỉ thấy Lâm Thiên Ngao hai vai run lên, trọng thuẫn trong tay hướng về phía trước lắc nhẹ, đã đem màn hào quang bạc này chấn vỡ, hóa thành những điểm sáng li ti tiêu tán trong không khí.

- Là giảm bớt năm mươi phần trăm hiệu quả!?

Chu Duy Thanh trong mắt tinh mang chợt lóe, đã đưa ra một phán đoán chuẩn xác.

Mới vừa rồi bắn một mũi tên này, hắn đã thêm vào kỹ năng Không Gian Lao Lung! Điều mà hắn mới vừa rồi mới nghĩ đến, chính là thử dùng kỹ năng phụ trợ tấn công Lâm Thiên Ngao xem, biết đâu sẽ có tác dụng.

Không nghi ngờ gì nữa, công kích chính diện, Chu Duy Thanh không có bất kỳ một kỹ năng toàn lực hoặc là kỹ năng gia điệp tăng phúc tổ hợp nào, có thể công phá phòng ngự Lâm Thiên Ngao. Nhưng lực phòng ngự trên tấm thuẫn của Lâm Thiên Ngao dù có mạnh hơn nữa, cũng không thể triệt tiêu tất cả hiệu quả phụ trợ. Cứ như vậy hắn bèn thử một lần, nhất thời thử ra, tấm thuẫn tổ hợp Ngũ châu Ngưng Hình của Lâm Thiên có thể chịu đựng năm mươi phần trăm hiệu quả của kỹ năng phụ trợ. Đây thật sự đã là tác dụng tăng phúc cực kỳ kinh. Hơn nữa, với cấp bậc Thiên lực còn chiếm ưu thế, đã hạn chế phần lớn kỹ năng của Chu Duy Thanh đối với gã, cho nên cũng không có bao nhiêu tác dụng. Nhưng dù là như vậy, Chu Duy Thanh trên mặt cũng toát ra một nét cười thỏa mãn.

Trên thế giới này, không có cái gì gọi là tuyệt đối. Dù năng lực phòng ngự Lâm Thiên Ngao cường đại là vậy, cuối cùng vẫn có sơ hở...

- Vân Ly, động thủ!

Chu Duy Thanh hét lớn một tiếng, nếu đã có phương pháp khắc địch, hắn sẽ không có nửa phần do dự.

Lúc trước Vân Ly thấy ngân quang xuất hiện trên người Lâm Thiên Ngao, trong mắt đã sáng rực. Thân là Ngưng Hình Sư y quá hiểu ý nghĩa của lỗ khảm nạm trên Ngưng Hình Cung của Chu Duy Thanh. Có điều, khiến y thất vọng lại là, mũi tên của Chu Duy Thanh bắn ra, lại không gia trì thêm bất kỳ tác dụng nào của kỹ năng Không Gian Lao Lung.