Thế Vai

Chương 12



Bởi vì vội vã chạy đến địa điểm khoanh tròn trên bản đồ, hiện tại cũng đang quay tiết mục, Chung Trì Tân liền không có dừng lại bước chân, chỉ hướng đối phương hơi gật gật đầu, nhìn thấy cô phất tay, mới dời đi ánh mắt.

Tổ đạo diễn cũng không có nhận ra người đứng bên cạnh là người công nhân hôm trước, xem tây trang giày da, còn tưởng rằng là người của đoàn làm phim nào chung quanh, màn ảnh chỉ lướt qua.

Chung Trì Tân đi nhanh chạy tới điểm đích, thời điểm hắn đến, Giải Chi Anh vậy mà cũng vừa mới vừa đến giao lộ, hai người đối mặt đều là sửng sốt.

Tuy không biết vì cái gì đối phương đi trước lâu như vậy, hiện tại mới đến nơi này, Chung Trì Tân vẫn là lui ra phía sau một bước: “Ưu tiên phụ nữ.”

Giải Chi Anh mồ hôi đầy đầu, phía trước trên tay mang bao tay cũng cởi ra, thấy Chung Trì Tân muốn thoái nhượng, chị vẫy vẫy tay: “Chúng ta cùng nhau đi.”

Hai người cùng đi đến đầu hẻm khoanh tròn trên bản đồ, chờ tới nơi mới phát hiện hoá ra là pho tượng tiêu chí của thành phố điện ảnh Hải Thành.

“Đây là kho báu chúng ta muốn tìm sao?” Giải Chi Anh hỏi đạo diễn ở phía sau camera.

“Đúng vậy, chờ một lát hướng dẫn viên bên cạnh sẽ giới thiệu cho các bạn lịch sử của thành phố điện ảnh Hải Thành cùng điểm du lịch.” Đạo diễn chỉ người mặc quần áo lao động màu lam đứng bên cạnh pho tượng nói.

Tiết mục di sản văn hoá này có quy tắc đó là một phi có người về đích phân ra thứ tự, những người khác sẽ lập tức dừng lại việc qua cửa.

Chung Trì Tân cùng Giải Chi Anh cùng tìm được ‘kho báu’, xếp hạng đã có, Trang Duệ Phong bị tổ đạo diễn trực tiếp đưa lại đây.

Nếu là không đưa lại đây, hắn sẽ chỉ giống như ruồi nhặng đi loanh quanh không tìm đúng hướng, bởi vì vừa rồi lạc mất Chung Trì Tân.

“Hai người cùng nhau được thứ nhất?” Trang Duệ Phong nghe được đạo diễn tuyên bố kết quả, quay đầu nhìn Giải Chi Anh vẻ mặt đưa đám, mang theo hắn hay dùng ngữ điệu ‘ chó sữa lớn’, “Chị Anh, chị ở đây chờ Chung Trì Tân cùng đến, sao không chờ em thêm một lát nữa nha?” (‘đại nãi cẩu’ mà mị ko thích dùng cún sữa =))))

Giải Chi Anh có chút lúng túng, vội vàng giải thích: “Không phải, vừa rồi chị cùng Trì Tân cùng nhau đến nơi đây, chị không có chờ cậu ấy.”

Trang Duệ Phong ủy khuất lên án nói: “Chị Anh lừa em! Rõ ràng chị xuất phát trước lâu như vậy, vậy mà giờ mới đến thành phố điện ảnh.”

“Đó là bởi vì chị lạc đường ở thành phố điện ảnh.”

Nói lên cái này, Giải Chi Anh cũng thực bất đắc dĩ, chị so với hai người đi trước ít nhất một giờ, vừa lúc chị đến cửa thành phố điện ảnh, tổng đạo diễn gọi điện thoại đến.

Giải Chi Anh nghe hiểu không tốn chút sức nào, nhưng là sau khi lấy được bản đồ, chị mang theo tổ đạo diễn đi vòng quanh thành phố điện ảnh, nhưng chính là tìm không thấy địa phương này.

Bởi vì căn bản chị xem không hiểu bản đồ trên tay, thậm chí cảm giác phương hướng cực kém, nên mới chậm đến bây giờ.

“Là vậy sao…… Ngượng ngùng, em hiểu lầm chị Anh rồi.” Trang Duệ Phong vò đầu.

“Ok, nếu người đến đông đủ, chúng ta có thể cùng nhau nghe hướng dẫn viên giới thiệu một chút về di sản văn hoá này.”

Bởi vì tiết mục tên là di sản văn hóa, tuy rằng thành phố điện ảnh Hải Thành không phải di sản, nhưng Hải Thành cũng coi như một điểm du lịch văn hoá, cho nên cuối cùng tổ tiết mục quyết định kết thúc tập một tại đây.

Hướng dẫn viên nói xong chữ cuối cùng, tất cả mọi người đạo diễn lẫn khách quý đều bắt đầu thu dọn quay về.

Trước khi đi, Chung Trì Tân do dự nói: “Đạo diễn, mọi người về trước đi, tôi vào trong đi dạo một chút.”

Tổng đạo diễn gật đầu đáp ứng: “Được, tôi để lại một chiếc xe cho cậu, trở về sớm một chút nghỉ ngơi.”

Kế Thiên Kiệt vẫn luôn chờ ở ngoài cửa thành phố điện ảnh Hải Thành, vừa rồi theo tổng đạo diễn cùng đi đến, cậu ở bên cạnh đi theo xem video, người đều khẩn trương muốn chết, bây giờ thật vất vả mới được theo bên cạnh, tự nhiên lập tức lưu lại.

“Anh Tân, vừa rồi anh chơi quá đẹp.” Kế Thiên Kiệt đi theo sau Chung Trì Tân, “Nếu không phải anh cùng chị Anh cùng nhau đạt thứ nhất, Trang Duệ Phong còn phải ở bên ngoài đi vòng vòng cả buổi, ngày hôm qua hắn không chịu cố gắng học tiếng địa phương, hôm nay toàn dựa vào anh mới đi được đến đây.”

Chung Trì Tân không chút để ý lên tiếng, đi theo con đường phía trước từng đi qua, tầm mắt theo bản năng quét về phía chung quanh.

Kế Thiên Kiệt bá bá bá nửa ngày, rốt cuộc phát hiện anh Tân của cậu có chút không thích hợp: “Anh Tân…… Anh đang tìm cái gì?”

Chung Trì Tân không có trả lời vấn đề này, ngược lại dừng lại bước chân quay đầu hỏi cậu: “Hôm trước một túi đặc sản để ở chỗ nào?”

Một túi đặc sản Hải Thàn đương trường đều bị mở ra, nhưng chỉ là năm người nếm thử một ít đối với màn ảnh, mặt sau toàn bộ giao cho Kế Thiên Kiệt thu đi rồi.

Kế Thiên Kiệt: “……”

Chung Trì Tân nhìn Kế Thiên Kiệt bộ dáng chột dạ, lại hỏi một lần: “Có còn thừa sao?”

Kế Thiên Kiệt lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Em cho rằng anh không thích ăn mấy cái này, cho nên phân hết cho nhân viên công tác rồi.”

“Ừ, vậy thì thôi.”

Chung Trì Tân tiếp tục đi hướng phía trước, hôm trước hắn hẳn nên gọi cô cùng nhau ở lại lãnh thưởng, chẳng qua lúc ấy cô giống như có việc vội muốn đi.

Rốt cuộc đi đến địa phương lúc trước hai người tương ngộ, Chung Trì Tân không lại gặp được đối phương, không khỏi trong lòng hiện lên nhàn nhạt gợn sóng: Lần sau gặp lại, phải nhớ hỏi tên cô.

Bị người nhớ thương muốn hỏi tên, Khương Diệp đi dạo xong, cũng không sai biệt lắm ra diễn, liền chạy về đoàn phim.

Hồ Lỗi còn đang khua chiêng gõ mõ đóng phim, không có biện pháp, giai đoạn trước đốt tiền quá lợi hại, hiện tại chỉ có thể đền bù một chút là một chút.

Chờ chụp xong một cái, Hồ Lỗi cùng vài vị diễn viên chính thảo luận xong, mới thấy Khương Diệp, lập tức đem người gọi tới.

“Giới thiệu một chút, Điền Kiều.” Hồ Lỗi chỉ vào một phụ nữ, “Cô hôm nay vừa đến, ở trong phim đóng vai vợ nam chủ lúc trung niên, Khương Diệp cô có rảnh nhớ xin cô ấy chỉ bảo thật tốt.”

Điền Kiều?

Khương Diệp nghe nói qua, vai phụ hoàng kim, đời này diễn vai phụ làm được cực hạn, điển hình diễn phái kỹ thuật, cũng là xuất thân chính quy.

Hồ Lỗi chiều nay đóng phim lúc nhàn rỗi suy nghĩ cẩn thận một sự kiện, Khương Diệp người này thiên phú thật sự rất tốt, có thể nói vì diễn kịch mà sinh, nhưng là cô không có kinh nghiệm, có những nhân vật sau khi nhập diễn, không có kinh nghiệm rất khó ra diễn.

Nếu là không tăng thêm can thiệp ở lúc đầu, bằng trình độ nhập diễn của cô, rất dễ tổn thương tới bản thân.

Hồ Lỗi tích tài, không nghĩ nhìn đến loại cục diện này, cho nên làm diễn viên Điền Kiều có rảnh chỉ đạo Khương Diệp một chút.

“Đã ổn chưa?” Hồ Lỗi cùng người tổ nhiếp ảnh bên cạnh nói mấy câu, lại lần nữa đi tới, “Khương Diệp hiện tại có thể quay sao?”

“Có thể.”

“Được, đi hoá trang trước đi.”

Thấy bọn họ bắt đầu quay chụp cảnh tiếp theo, Điền Kiều đi đến một bên quan khán, trước khi tới cũng đã nghe người cùng đoàn phim nói đạo diễn Hồ Lỗi tìm được một người mới rất lợi hại, sau khi tới đại diễn lại nói rõ muốn chị dẫn người mới, chị muốn nhìn thử xem đối phương có điểm gì xuất sắc.

Tối nay cảnh Khương Diệp cần quay là một hồi tiệc rượu tụ hội ăn uống linh đình, thanh niên giơ tay nhấc chân đều là khí phách hăng hái. So với phía trước lâm vào bùn lầy, còn ôm áy náy chuộc tội tự nhiên muốn nhẹ nhàng rất nhiều, chẳng qua cũng diễn không dễ dàng.

Khương Diệp yêu cầu điều động không khí, làm người trước màn ảnh rõ ràng cảm nhận được đắc ý của ‘ hắn ’.

Thanh niên ngồi ở bên cạnh bàn, người chung quanh hoặc ngồi hoặc đứng, lớn tiếng nói chính mình như thế nào như thế nào, mời rượu chưa bao giờ đình chỉ qua, rốt cuộc đến phiên hắn. Mọi người tức khắc ồn ào, lấy lòng, cực kỳ hâm mộ nối liền không dứt.

Nơi này muốn bắt đầu nói lời kịch.

Hồ Lỗi nhìn máy theo dõi trong miệng đã bắt đầu nói ra lời thanh niên muốn nói, nhưng ‘ hắn ’ vẫn không có động.

Hồ Lỗi nhíu mày nhìn người trong màn ảnh, đang do dự muốn hay không kêu dừng, làm lại một lần, người trong màn ảnh động.

Chỉ thấy thanh niên cúi đầu tựa hồ đang đùa nghịch ngón tay mình, bả vai có chút run run, như đang …… Cười?

Theo sau thanh niên ngẩng đầu, ngón tay hư hư đáp ở trên ly rượu, lòng bàn tay vuốt ve một hồi, cầm lấy ly rượu đưa lên môi, mí mắt khẽ nhếch, ánh mắt không chút để ý. Rượu còn chưa uống, hắn như là nhớ tới cái gì, lại buông ly rượu, cười lên: “Tôi kính mọi người một ly.”

Một đoạn kịch dài trên kịch bản không thấy nói, chỉ còn lại có một câu này.

Hồ Lỗi không kêu cắt, để cho Khương Diệp tự do phát huy. Không cần nhiều lời, liền như vậy vừa nâng xong hạ ly rượu, nhân thiết* thanh niên trên cao nhìn xuống bị lập lên, ít lời tới khiêm tốn càng làm cho người cảm thấy ngạo mạn. ( *nhân thiết: nhân vật và bối cảnh được sử dụng để chỉ bối cảnh của các nhân vật trong tác phẩm văn học hoặc phim ảnh và truyền hình. Bây giờ nó được mở rộng thành một hình ảnh thật và giả của một ngôi sao. Hiểu đơn giản là hình ảnh của nhân vật)

“Một người mới rất giỏi, cũng không biết đạo diễn tìm từ đâu tới.”

Điền Kiều nghe được tiếng nói chuyện, nhìn qua bên cạnh, Triệu Cấu, nam chính《 bốn mùa 》.

“Là có chút ý tứ.” Điền Kiều hiện tại đã biết rõ vì cái gì đạo diễn Hồ Lỗi muốn cho chị dẫn người mới, chị khoanh tay, hước cười nói, “Anh không phải sớm tới đoàn phim, còn không biết bối cảnh người mới?”

Trên mặt Triệu Cấu đồng dạng hiện lên cười, lắc đầu: “Cô cũng không phải không biết cá tính Hồ đạo như nào, ngày thường ông ấy liền không thích tám chuyện, hơn nữa mấy ngày nay liều mạng quay bù cảnh diễn, tôi cũng chỉ biết tên người mơi này mà thôi.”

“Khó được, hiện tại trong vòng diễn viên có linh khí giống như vậy không nhiều lắm.” Điền Kiều có điểm tự giễu, “Hiện tại chính quy cùng không chính quy đều mau không khác nhau, người nào đều tới đóng phim, chính quy làm theo, ra tới diễn còn không có ca sĩ người mẫu, lúc này có thể có chính quy ra tới vả mặt là chuyện tốt, trong trường học những người đó nên thanh tỉnh thanh tỉnh.”

Triệu Cấu quay đầu nhìn thoáng qua Điền Kiều, dùng cằm hướng Khương Diệp hất hất, chậm rì rì nói: “Cô ấy không phải xuất thân chính quy.”

Điền Kiều: “…… Không phải anh chỉ biết tên.”

Triệu Cấu nhìn sắc mặt Điền Kiều khó coi, cười ra tiếng: “Việc này vẫn là biết đến, cô ấy nếu thật là xuất thân chính quy, nhiều thầy cô giáo dạy như vậy liền cái phương pháp ra diễn chẳng lẽ không biết?”

“Được rồi, cô cũng đừng làm vẻ mặt đau khổ, thị trường nóng nảy, muốn kiếm tiền nhanh người càng ngày càng nhiều, ai đều tới bên trong muốn chia một ngụm canh. Chẳng qua thời gian sẽ làm bọn họ hiểu rõ không có thực lực, đi không đến cuối cùng.” Triệu Cấu dùng khuỷu tay hẩy hẩy Điền Kiều, “Cứ chờ xem đi.”

“Tôi là tức giận học viên trong những cái học viện kia, một đám không chịu học tập cân nhắc kỹ thuật diễn, cũng không chịu được khổ, tất cả tâm tư đều để trên mặt khác.” Điền Kiều không chỉ riêng ở trong vòng đóng phim, còn đảm nhiệm làm giáo viên trung diễn trong học viện, nhìn các học sinh một năm không bằng một năm trong lòng khó chịu.

“Vậy làm người không phải chính quy đánh mặt bọn họ đi, đau liền biết sửa lại.” Triệu Cấu cũng là xuất thân chính quy, chẳng qua hắn đối ai cũng không có thành kiến, kỹ thuật diễn tốt mới là anh lớn.

“Không nói, lại nói tiếp liền phiền.” Điền Kiều giơ tay đè đè cổ đau mỏi, suốt đêm chị từ nước ngoài bay trở về, chênh lệch múi giờ còn chưa điều chỉnh lại, vội vàng lại đây đóng phim.

……

Khương Diệp ở đoàn phim 《 bốn mùa》 quay xong liền tìm Điền Kiều học hỏi, rất nhiều vấn đề chi tiết nhỏ, vấn đề trước kia vẫn luôn nghĩ không rõ đều được chị giải đáp, cả người có loại cảm giác rộng mở thông suốt, thông hiểu đạo lí.

Lúc nhàn rỗi còn có thể nhìn những diễn viên giỏi khác đua diễn, có thể nói vô cùng vui sướng.

So với đoàn phim của Lưu đạo lúc trước, ở chỗ này Khương Diệp mới tính chân chính kiến thức đến cái gì mới là diễn viên, mỗi một chữ mỗi một ánh mắt đều là diễn, bọn họ diễn kịch kiên định, không có cái loại cảm giác gác mái giả ở không trung.

“Ca khúc chủ đề còn không có quyết định?!”

Khương Diệp bưng cơm hộp cùng Triệu Cấu Điền Kiều cùng nhau ăn cơm, nghe thấy studio truyền đến một tiếng rống, không khỏi duỗi đầu nhìn lại: “Hồ đạo đang tức giận với ai?”

Hồ Lỗi ở phim trường tính tình táo bạo, NG nhiều đặc biệt dễ dàng phát hỏa, ngày thường lửa giận đều phát tiết ở trên người diễn viên bọn họ, nhưng hôm nay diễn viên đều ngồi ở một chỗ ăn cơm.

Triệu Cấu nhìn nhìn phía bên kia, hiểu rõ: “Chuyện ca khúc chủ đề, nghe nói còn không có phối hợp được.”

“Ca khúc không phải đã sớm viết xong, còn không có tìm được người hát?” Điền Kiều cũng biết một chút.

“Hình như là tìm mấy người ca sĩ, hát ra tới không được như mong muốn, Hồ đạo không thích, nói không có cảm giác.”

Điền Kiều cũng không kinh ngạc, chị vùi đầu ăn cơm hàm hồ nói: “Lần này đoàn phim xảy ra vấn đề, tiền đốt nhiều như vậy, Hồ đạo khẳng định muốn làm được tốt nhất, dù sao đốt đều đốt nhiều như vậy, lại thêm một chút cũng không có vấn đề gì.” =))))

Hồ Lỗi đứng ở studio gọi điện thoại nửa ngày, cuối cùng mới nguôi giận đi tới.

“Hồ đạo, ăn cơm trước.” Triệu Cấu nhường ra vị trí.

“Lần này lại không được, dứt khoát ca khúc chủ đề cũng không cần ghi âm.” Hồ Lỗi nhớ tới chuyện người ta nói trong điện thoại, lại thấy tức giận.

“Ngài nếu là hơi hạ thấp yêu cầu xuống chút, mọi người cùng vui.” Điền Kiều lạnh lạnh nói, “Hơn nữa Hồ đạo có biết hay không một cái định luật?”

Hồ Lỗi nhìn về phía chị: “Định luật gì?”

“Điện ảnh nếu như càng rác nằm liệt giữa đường, ca khúc chủ đề càng hay.”

Mọi người: “……”

Hồ Lỗi vẫn chưa tức giận: “Nếu như cô nói điện ảnh thật nằm liệt giữa đường, tôi đây còn phải bắt đền Chung Trì Tân?”

Triệu Cấu vẻ mặt kinh ngạc: “Chung Trì Tân? Hồ đạo ngài mời hắn đến hát ca khúc chủ đề?”

Hồ đạo không gật đầu cũng không phủ nhận: “Còn đang bàn bạc, kịch bản của chúng ta phỏng chừng phải cho hắn nhìn xem.”

“Nếu thật là hắn hát, đoán chắc điện ảnh của chúng ta mà chiếu sẽ hấp dẫn thêm một nhóm người xem.” Triệu Cấu sờ sờ cằm, hiển nhiên nhớ tới lực lượng fans khủng bố của đối phương.

Điền Kiều cũng biết Chung Trì Tân: “Trong vòng những người gọi là minh tinh lưu lượng cao, gặp phải Chung Trì Tân, chính là cái chê cười.”

Nhìn bọn họ bắt đầu thảo luận đến vị trong vòng có tiếng là ca thần này, nói tính cách hắn đạm linh tinh đề tài, Khương Diệp rốt cuộc nhớ tới phía trước người vài lần chạm mặt chính là Chung Trì Tân.

Cho nên…… Ca thần thích uống bia, còn mua cả xe đẩy để uống?

Còn biết ca hát?

Khương Diệp một tay vuốt mặt: Vậy bọn họ sẽ không có giao thoa gì.

……

Dưới tốc độ không ngừng đẩy nhanh của Hồ Lỗi, đoàn phim bốn mùa rốt cuộc ở trước tết đóng máy, mọi người tụ ở bên nhau ăn bữa cơm.

Khương Diệp thu hoạch một đống WeChat, cùng với đạo diễn diễn viên chính vỗ ngực hứa hẹn: “Năm sau có cái gì diễn đề cử cô.”

Tới gần thời gian chuẩn bị qua năm, trên thế giới quy mô lớn nhất mỗi năm một lần nhân loại di chuyển lại bắt đầu.

Khương Diệp mua tấm vé máy bay, bởi vì là tỉnh Địa Thượng không có sân bay, cô phải bay đến tỉnh bên cạnh trước rồi lại ngồi ô tô về nhà.

Mới vừa nhấc tay muốn gõ cửa, mẹ cô liền từ bên trong xách theo một túi rác ra tới: “Diệp Tử, con trở về sao không cùng mẹ nói một tiếng?”

Khương Diệp đem rương hành lý đẩy mạnh vào cửa, sau đó tiếp nhận túi rác trong tay mẹ cô: “Mới vừa kết thúc công việc, trực tiếp bay trở về, chưa kịp gọi điện thoại.”

Xuống lầu ném rác xong, Khương Diệp trở về rửa sạch tay, trên bếp lò đang hầm móng heo với đậu nành, ba cô thích ăn món này.

“Nếu con gọi điện thoại sớm một chút, mẹ mua thêm vài món thức ăn.” Mẹ Khương lây từ tủ lạnh mấy quả táo rửa sạch đưa qua.

“Không cần, tùy tiện ăn chút là được.” Khương Diệp vào phòng bếp nhìn nhìn, không có đồ ăn cần rửa, “Ba còn ở trường học?”

Ba mẹ Khương Diệp đều là giào viên cấp ba, một dạy toán, một dạy tiếng Anh.

“Mấy ngày nay trường học học bù, vội vàng đâu.” Mẹ Khương còn có hai món rau muốn xào, bà hô với Khương Diệp đang ở ngoài phòng bếp, “Phòng con mẹ còn chưa quét tước, tự con đi dọn dẹp đi, buổi tối hôm nay tạm chất nhận.”

“Đã biết.”

Giữa trưa 12 giờ rưỡi, ba Khương mới về nhà, nhìn đến Khương Diệp cũng lắp bắp kinh hãi: “Liền đã trở lại?”

“Vâng”

Người một nhà ngồi trên bàn, khó tránh khỏi muốn nói chút chuyện gần đây.

Mẹ Khương một bên gắp cho ba Khương cùng Khương Diệp mỗi người một cái móng giò, một bên chỉ nhà bên cạnh: “Con trai nhà lão Tôn năm nay không về, nói là ở lại công ty tang ca.”

Ba Khương lắc đầu: “Cho dù tang ca thì có được thêm bao nhiêu tiền, những công ty nhỏ đó mở một trận liền đóng cửa, chỉ có công ty lớn mới vững chắc.”

Móng heo hầm đến nhừ, hơn nữa đậu nành thanh hương, ba Khương thực mau liền ăn xong một chén cơm, lại xới đầy chén cùng móng heo lớn.

Mẹ Khương gắp mấy đũa rau xanh vào chén cho ông: “Em khuyên lão Tôn cho đưa nhỏ đi thi làm nhân viên công vụ, ổn định. Hắn còn không cho, nói tùy bọn nhỏ đi, anh nói có buồn cười không. Lại không phải sinh viên đại học lớn gì, ra xã hội chính là mệnh làm công cho người.”

Khương Diệp rũ mắt thấy trong chén cơm bị nước canh móng giò trộn lẫn biến dính: “Con cũng là bên ngoài làm công.”

Ba Khương nở nụ cười: “Nó có thể cùng con giống nhau sao, con là sinh viên tốt nghiệp đại học A!”

Ông nói ‘ đại học A ’ còn cố ý nhấn mạnh.

Địa phương nhỏ một năm ra không được bao nhiêu sinh viên đại học A, đặc biệt năm đó điểm của Khương Diệp cực kỳ tốt, đến bây giờ ba Khương mẹ Khương nhớ tới đều còn nhịn không được cười, đi ra ngoài cũng có mặt mũi.

Khương Diệp ăn một chén nhỏ cơm liền ăn không vào, nói phải về phòng sửa sang lại đồ vật.

“Đi thôi, trong chén cơm đều còn không có ăn xong.” Mẹ Khương oán trách nói, “Đừng học mấy cô gái bên ngoài, luôn nhao nhao muốn giảm béo.”

Đóng cửa lại, Khương Diệp bị cảm giác trong miệng dính nhớp lưu lại làm cho có chút buồn nôn.

Cô từ nhỏ không thích ăn móng giò.

Khương Diệp ba mẹ từ trước đến nay không cho phép cô để thừa cơm, cái gì cũng bắt làm theo, chẳng qua từ sau khi cô thi đậu đại học A, liền khoan dung rất nhiều.

Trong phòng tro bụi cũng không nhiều, trên bàn sách có dấu vết bị người động qua, Khương Diệp nhìn lướt qua kệ sách, thiếu hai quyển ghi chép, đại khái là mượn cho nhà ai hàng xóm.

Bọn họ tiểu khu đại bộ phận đều là giáo viên, đứa nhỏ nhiều, vở ghi chép của cô ở đây xem như hang bán chạy.

Buổi tối Khương Diệp ở hàng hiên đụng tới thầy Tôn cách vách, ông đang kéo rương hành lý chuẩn bị xuống lầu.

“Thầy Tôn, ngài đây là?”

Thầy Tôn nương ánh đèn hàng hiên mới thấy rõ người: “Tiểu Diệp a, đã về rồi?”

“Vâng.”

Thầy Tôn xoay người một lần nữa đem cửa mở ra: “Vào đi, trước Tốn Kiếm gửi chút đặc sản từ bên ngoài về, để lại một phần cho em.”

Khương Diệp đi theo đi vào: “Hắn không trở lại ăn tết, ngài muốn đi qua chỗ hắn?”

Thầy Tôn cười ha hả nói: “Đúng vậy, công ty vội, thầy qua cùng nó, buổi tối còn có thể ăn cơm tất niên.”

“Khá tốt.”

Thầy Tôn đem một bao lớn đặc sản đưa cho Khương Diệp, đánh giá một hồi: “Rộng mửo không ít.”

Khương Diệp bất đắc dĩ cười cười: “Em vẫn luôn thực rộng mở.”

Thầy Tôn buông tiếng thở dài, nghiêm túc nhìn Khương Diệp: “Vậy vẫn luôn bảo trì đi xuống.”

……

Tiểu khu Khê Địa trong một gian biệt thự.

“Cậu nói tôi đi đóng phim thì sao?”

Kế Thiên Kiệt trong tay ly nước thiếu chút nữa ngã xuống: “Anh Tân, anh nói cái gì?”

Chung Trì Tân xoay người nhìn Kế Thiên Kiệt, gằn từng chữ: “Tôi đi đóng phim thế nào?”

Kế Thiên Kiệt: “……”

Cậu luôn cảm thấy không biết từ khi nào anh Tân của cậu liền bắt đầu không thích hợp, hình như là từ Hải Thành trở về liền có chút kỳ kỳ quái quái…… Cũng không đúng, từ lúc anh Tân bắt đầu nói muốn lui vong cũng đã không thích hợp.

“Anh Tân muốn đóng phim đương nhiên có thể a!” Kế Thiên Kiệt buông ly nước, cổ vũ nói, “Hiện tại thật nhiều ca sĩ đều đi đóng phim đâu, lại nói trước kia giới nghệ sĩ những người đó không đều là minh tinh điện ảnh ba tốt sao, hát hay, trình diễn lại tốt. Anh Tân, anh hoàn toàn cũng có thể đi đóng phim.”

Kế Thiên Kiệt cảm thấy anh cậu cũng không có quyết tâm lui vòng lớn như vậy, khoảng thời gian trước liền hát ca khúc chủ đề cho một phim điện ảnh, cậu phải kéo anh ấy một phen!

“Anh Tân, đóng phim rất có ý tứ, trước kia có rất nhiều đạo diễn mời anh đi đóng phim, chỉ là khi đó anh không có hứng thú. Dù sao hiện tại anh không nghĩ ca hát, không bằng đi thử thử đóng phim xem?”

“Tôi nghĩ lại.” Chung Trì Tân có chút thất thần.
— QUẢNG CÁO —