Thế Giới Dị Biến

Chương 42: 42





- Ha ha! Bọn yêu thú đáng ghét giờ biết sự lợi hại của ông đây rồi chứ!
- Ha ha!
Đứng trong trung tâm bụi mù Mạc cười to.

Long thấy Mạc đã giải quyết xong, cậu quyết định phải đến bắt chuyện hỏi thăm tình huống nơi này một chút.

Có thể ông chú này sẽ biết được một ít thông tin về nơi này.
Lộp bộp!
Phát hiện được cậu thanh niên đến gần Mạc ngưng nụ cười của mình lại.

Giờ ông lại cảm thấy mình cười như vậy có chút giống kẻ bị tâm thần.
- A! chào cậu! Không biết cậu là ai mà biết tên tôi.
- Chào Mạc chỉ huy, cháu tên Long là một thành viên trong đoàn võ giả trên chuyên cơ Z320.
Long lễ phép trả lời, cậu cũng không phải là một kẻ vô văn hóa, mặc khác thì cũng không nên nói năng quá vô lễ điều này sẽ làm cho ông chú đây không có cái nhìn tốt về mình.

Cứ nhìn cái hành động cười như điên của ông chú lúc nãy, đầu óc chú này có chút không bình thường.

Long cho ra kết luận của mình thông qua biểu hiện của Mạc hồi nãy.
- Cậu cũng trên chuyến bay Z320?
….
- A! phải rồi lúc máy bay bị xé thành từng mảnh tôi có cảm giác được khí tràng của cậu.

Quả đúng là thiếu niên xuất anh tài.

Giỏi lắm! Thoát khỏi được sự truy sát của bọn yêu thú kia.
Biết được Long chính là một thành viên trong chuyến bay Mạc vui mừng hẳn ra, có lẽ từ lúc đó tới giờ chuyện này chính là tin tức tốt nhất mà ông nghe được.
- Mạc chỉ huy, chú có biết nơi này là đâu không?
- Gọi là chú Mạc là được rồi, giờ mà còn chỉ huy ai nữa, đến cái máy bay cũng đã không còn.
Tâm trạng của Mạc lại sa sút một chút, việc không thể bảo vệ an toàn cho chiếc máy bay và đội ngũ ở bên trong khiến ông rất buồn.

Tự nhận thấy bản thân mình giọng điệu có chút u sầu, Mạc nhanh chóng đổi giọng trả lời Long.
- Trước khi máy bay rơi thì trên bản đồ hiển thị thành phố gần nhất là Thành phố Cherno.

Theo chú quan sát thì nơi này đã xảy một kiểu dị biến mà trước giờ chúng ta không biết.


Xác sống, Zombie, Vong linh hay Undead là những từ mà chú có thể miêu tả về nơi đây.

Ài! Nhìn số lượng bọn chúng thì rõ ràng là toàn bộ người dân và sinh vật trong thành phố này chắc phải đến 99% biến thành thứ quỷ dị đó, Undead.
- Là vậy sao!
Long cuối cùng cũng biết rõ một chút tình huống nơi này, nhưng càng biết rõ cậu càng lo lắng cho anh em Lâm, không biết hai người họ có xoay sở được trong tình huống mà thành phố đã tràn ngập Undead.

Suy nghĩ một chút Long lại hỏi tiếp.
- Cái con yêu thú… à cái con Undead cấp chiến tướng mà chú giao đấu giờ nó ra sao rồi?
- Chuyện này…
Mạc lắc đầu, ông nở một nụ cười sắc mặt thì có chút khổ não.
- Chạy.

Ý chú là chú phải bỏ chạy.

Đánh nhau với con “Điểu” kia trên không trung chẳng khác nào tìm ngược đãi.

Trên bầu trời chính là địa bàn của nó.

Giao chiến một hồi chú bị nội thương và chân khí bị suy giảm, cuối cùng chú quyết định bay xuống mặt đất ẩn núp.

- Chắc cháu thất vọng về biểu hiện của chú nhỉ.

Yêu thú cấp chiến tướng đánh không lại, xuống dưới này còn bị ba con Undead cấp Đại chủ đỉnh phong dí cho chạy thừa sống thiếu chết.

Cũng may mà có cháu giúp đỡ.
Giống như tìm được một người tâm sự để phát tiết, sau khi nói xong những lời đó tâm trạng của Mạc trở nên khá hơn.

Ông quay sang hỏi Long.
- Còn cháu thì sao, chuyện gì đã xảy ra với cháu?

Hai người di chuyển bước chân ra khỏi khu vực này.

Họ vừa đi vừa kể lại những chuyện đã xảy ra khi rơi ra khỏi máy bay.

Đi được nửa ngày, hai người họ có thể khẳng định rằng nơi này đã thật sự không có người sống xót.


Long đã nói với Mạc là bản thân muốn tìm lại đồng đội của mình, sau khi nghe xong thì Mạc quyết định sẽ đi cùng cậu, dù sao thì đi một mình ở cái thành phố quỷ dị này cũng không phải ý hay.

Ông vẫn chưa nghĩ ra biện pháp rời khỏi thành phố này.

Nhìn lên bầu trời thành phố, trên đó dường như phủ lấy một màn mây mù màu đen làm cho ánh sáng mặt trời bị giảm bớt, điều này càng làm cho thành phố tràn ngập một màu âm u và quỷ dị.
- Hệ thống định vị GPS trên máy truyền tin của cháu không hoạt động có thể là do đám mây mù màu đen dày đặt đang bao phủ khắp thành phố.

Chú nghĩ là cháu chỉ có thể liên lạc chỉ khi vào trong phạm vi hoạt động của máy truyền tin.
Vậy là trên bầu trời thành phố này có một đám mây ngăn cách khu vực bên trong này với bên ngoài.
- Giống như là một loại trận pháp ngăn cách nhỉ?
Long nói ra suy nghĩ của mình.
- Cháu nói đúng, không biết là trận pháp tự nhiên hay là do ai đó bày ra, tóm lại là chú cháu ta nên nhanh chóng tìm kiếm đồng đội của cháu rồi rời khỏi đây.
Nói xong Mạc từ trong người lấy ra một tấm bản đồ.

Đây chính làm bản đồ du lịch của thành phố Cherno mà ông lấy được tại một cửa hàng tiện lợi.
- Chúng ta đang ở mặt phía đông thành phố, chú đề nghị chúng ta đi tìm kiếm theo một vòng tròn.

Từ phía đông kéo lên phía bắc đến phía tây, phía nam, rồi vòng lại khu trung tâm.

Với tốc độ phi hành của hai chúng ta thì sẽ không mất bao lâu là đi quanh một vòng thành phố.

Điều còn lại chỉ hy vọng máy truyền tin của cháu không bị cản trở liên lạc.
- Được!
Long đồng ý với ý kiến của Mạc, hai người bắt đầu ngự không phi hành cách mặt đất một khoảng 30m.

Độ cao này sẽ là an toàn khi bọn Undead dưới mặt đất không thể tấn công tới họ, trừ khi là có những con Undead phi hành khác.
Ban ngày trôi qua, đêm đen lại xuống.

Tính tới thời điểm này đã là đêm thứ hai mà hai người Mạc và Long ở trong thành phố này.

Vào ban đêm thì những Undead kia vẫn hoạt động, chúng vẫn cứ đi lại xung quanh khắp ngõ ngách của thành phố.

Mạc và Long đã bắt vài con Undead về để mổ xẻ tìm hiểu chúng.


Hai người họ phát hiện trong cơ thể bọn Undead có tồn tại lực lượng quỷ dị.
Long nhíu đôi lông mày của mình lại, cậu nói ra nghi vấn trong lòng mình.
- Đây là lực lượng quy tắc?
- Là dị năng hệ quy tắc.
Mạc khẳng định lại nghi vấn trong đầu của Long.

Nói như vậy bọn Undead này hoạt động nhờ vào dị năng.

Nhưng vấn đề lại tới, nếu bọn này hoạt động được nhờ vào dị năng vậy thì dị năng của thứ gì có thể làm được điều này, khiến cho xác chết có thể hoạt động không khác gì còn sống.

Undead cấp thấp thì chỉ hoạt động theo bản năng, còn Undead cấp Đại chủ trở lên thì đã có được lý trí và biết suy nghĩ.
- Ừm! Hình như không phải chỉ có một quy tắc mà có ít nhất bốn loại quy tắc tồn tại trong cơ thể con Undead này.
Long vẫn đang dùng tinh thần lực của mình cảm nhận mọi ngóc ngách bên trong cơ thể Undead bị trói lại trước mặt.
- Cháu nói sao, bốn loại quy tắc?
Mạc bất ngờ trước lời nói của Long, ông gần như đã hét lớn lên.

Đêm khuy tĩnh mịch tiếng gào rống của lũ Undead vang khắp nơi.

Mạc tìm một chỗ ngồi xuống, ông bắt đầu suy nghĩ về điều mà Long nói.

Ông không nghi ngờ gì về độ chính xác của lời nói ấy.

Ông đi cùng với Long không lâu nhưng cũng đã hiểu rõ tìn huống của cậu, hai mắt không thấy nhưng bù lại thức tỉnh dị năng hệ tinh thần, sinh ra tinh thần lực trước cấp Vương giả.

Tinh thần lực vốn rất nhạy trong việc cảm nhận những lực lượng mà cơ thể không thể phát giác chỉ bằng các giác quan thông thường.
- Từ xưa đến giờ dị năng hệ quy tắc rất hiếm gặp, vậy mà giờ lại có ít nhất bốn loại quy tắc tồn tại trong cơ thể con Undead này.

Với lại hệ quy tắc có một số giới hạn nhất định ví dụ như phạm vi chịu ảnh hưởng.

Thời gian tồn tại của quy tắc nếu là loại quy tắc không chịu ràng buộc bởi phạm vi.

Dị biến toàn cầu đã xảy ra được gần ba tháng nên khả năng cao là lũ Undead này đã tồn tại từ lúc đó và theo suy đoán thì quy mô của nó là cả cái thành phố này.

Với cả đến yêu thú cấp chiến tướng còn bị ảnh hưởng.

Mạc dừng lại, ông không có suy đoán tiếp.

Hình như Long đã hiểu ra cái gì đó, cậu nói ra.
- Ý của chú là có hai khả năng một là thứ gây ra hiện tượng này đang đi lòng vòng trong thành phố liên tục dùng dị năng của nó duy trì tình trạng này.

Hai là dị năng của nó mạnh tới mức có thể bao phủ cả toàn thành phố và ảnh hưởng đến cả cấp Chiến tướng.


- Ừm!
Ông chỉ gật đầu nhẹ đồng ý với quan điểm của Long.

Dù là tình huống nào thì cũng không khả quan.

Chỉ cần nhìn đến con “Điểu” cấp chiến tướng kia thì hoàn toàn có thể khẳng định sinh vật mang quy tắc kia thực lực có thể yếu sao, đã thế nó còn mang bốn loại quy tắc.

Lại còn cái phạm vi khủng bố của nó.

Biết đâu chừng chỉ cần hai người nán lại đủ lâu thì bản thân cũng dần dần biến thành Undead.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc khắp cơ thể Mạc khiến ông nổi cả da gà.

- Long! Cháu có nghĩ hai người chúng ta ở đây quá lâu cũng sẽ biến thành Undead không?
Lời nói của Mạc có run rẩy.

Ông ấy đang sợ, một cường giả cấp chiến tướng đang sợ hãi trước một suy đoán ban đầu.
- Cháu thì không nghĩ là sẽ bị biến đổi nếu ở trong thành phố này quá lâu.

Cháu đã dùng tinh thần lực dò xét cơ thể mình rồi.

Không thấy có dấu hiệu bị lực lượng quy tắc thẩm thấu.

Có lẽ là phải phù hợp điều kiện gì đó thì mới bị biến đổi.

Chẳng hạn như quy tắc chỉ áp dụng với sinh vật đã chết.
Lời nói của Long khiến Mạc bình tĩnh lại.

Nghĩ kỹ lại thì cũng có thể giống như lời của Long nói.

Quy tắc tuy bá đạo, nhưng càng bá đạo thì điều kiện để nó hoạt động càng hà khắc.
- Ừm! Cháu nói cũng có phần đúng, chúng ta nghỉ ngơi rồi sáng mai tìm kiếm đồng đội của cháu.
Mạc đi đến chỗ con Undead bị trói, giờ nó đã hồi phục như cũ sau khi bị mổ xẻ.

Ông dùng chưởng vỗ mạnh vào đầu nó chấn nát tinh thể bên trong.

Làm xong mấy việc này ông đi qua một căn phòng khác.

Long cũng rời bước chân của mình tìm kiếm một căn phòng trống để nghỉ lại..