Thập Phương Võ Thánh

Chương 20: Ý Nghĩ (2)



". . ." Ngụy Hợp hiểu rõ. Những lão tiêu đầu này là của cải lớn nhất của tiêu cục.

Hắn suy nghĩ một chút,sau đó âm thầm ghi nhớ vị trí căn phòng ở đầu cầu trong chuyến đi này.

Trình Tình ở một bên lại lên tiếng.

"Buổi tối ngày hôm ấy, ta chỉ là theo thói quen nói khích ngươi thôi, ngươi chớ để ý."

"Không có chuyện gì." Ngụy Hợp có chút không hiểu được nữ nhân này rốt cuộc lúc trước là đang diễn trò, hay hiện tại đang diễn trò.

Lời của nàng nghe tựa hồ có chút thật, có chút giả, hay là thật giả lẫn lộn?

Nhưng trong nháy mắt, hắn liền nhìn thấy Trình Khải ở cách đó không xa, đang nhìn bên này.

Trong lòng cũng có chút suy đoán. Cảm thấy là đại tiêu đầu Trình Khải đang giúp đỡ hóa giải mâu thuẫn.

Có thể nghe được giọng của Trình Tình, tựa hồ có chút thành tâm.

Trình Tình nói mấy câu, sau đó đứng dậy rời đi.

Ngụy Hợp cầm lấy bánh khô bỏ vào trong miệng, sau đó uống một ít nước, thỉnh thoảng trộn với thịt rắn, cũng không lên tiếng nữa.

Một đường như vậy, rất nhanh liền một lần nữa tiến vào phạm vi mười dặm của Phi Nghiệp thành.

Trên đường xe bò xe ngựa cũng dần dần tăng lên. Tâm tình của mọi người cũng ung dung không ít, ít nhất không ngột ngạt giống trước.

Rất nhanh, đội ngũ vào thành, một lần nữa trở lại tiêu cục, sau khi bàn giao ở trước cửa lớn Vĩnh Hòa tiêu cục, liền có người đi ra xác minh tiền công của cá nhân trên đường đi.

Dựa theo quy củ, trên đường đi gặp phải nguy hiểm chết người, tất cả mọi người sẽ được tăng thêm chút tiền.

Chỉ là tiền bạc phân phát nhiều quá nặng, không ít người đều lựa chọn đổi thành thịt.

Thịt khô, một miếng hơn mười cân, có thể đáng giá rất nhiều tiền. Cũng có người đổi vải vóc, vải đủ các loại màu sắc cùng vải tơ đắc tiền.

Ngụy Hợp chần chừ một lúc, sau đó cũng đem hơn phân nửa tiền đổi thành thịt và vải vóc rồi dùng một túi lớn gánh trở về nhà.

Hiện tại tiền bạc này càng ngày càng không đáng giá, còn không biết lúc nào sẽ hoàn toàn mất giá trị, không bằng trữ nhiều một chút thức ăn, còn có thể làm tiền trao đổi.

Về nhà thả đồ xuống, hắn đánh giá gian nhà có hơi đơn sơ, càng ngày càng cảm thấy mình nên chuyển sang nơi khác.

Từ nhà đến Hồi Sơn Quyền ở Thạch Kiều trấn phải đi qua không ít khu vực màu xám, việc này vốn là phiền phức.

Bây giờ trong nhà có nhiều đồ ăn như thế, cũng không ai trông coi, nói không chừng ngày nào đó liền bị người khác sờ tới.

Ngồi lên cái ghế gỗ duy nhất trong phòng.

Ngụy Hợp để cơ thể mình chiếu dưới ánh nắng hắt vào từ cửa sổ cho ấm hơn.

Hắn hồi tưởng lại hết thảy những chuyện đã chứng kiến trong chuyến đi này. Sau đó lấy ra một xấp giấy màu vàng cùng mấy cây bút than.

Đem giấy vàng thô ráp trải ở trên bàn, rồi cầm lấy bút than.

Hắn dùng tư thế cầm bút máy ở kiếp trước, nhanh chóng bắt đầu viết viết vẽ vẽ trên giấy.

Không lâu sau, đoạn đường nơi hắn đi qua, đại khái địa hình xung quanh, địa danh, phong thổ. Nơi nào có thể ở trọ, nơi nào có thể tiếp tế nghỉ ngơi.

Hắn đều đại khái ghi chép lại.

Sau đó ở căn phòng nơi đầu cầu, hắn đánh cái vòng, ra hiệu nguy hiểm.

Còn có yêu thú kia. . . .

Ngụy Hợp lại lấy ra một tờ giấy, ghi chép đặc thù của con yêu thú kia lại. Hắn không biết vẽ, nhưng có thể ghi chép một thoáng đặc thù, đặc tính, phương thức công kích các loại.

Một phen làm xong, Ngụy Hợp mới cẩn thận cất giấy vàng, rửa mặt, ngã lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.

Chỉ là mùi mồ hôi và mùi bẩn không biết tên trên giường đệm làm cho hắn có chút khó chìm vào giấc ngủ.

Chăn đệm tiếp xúc với da thịt, tựa hồ cũng có chút ngứa.

"Cái chăn này hình như lâu rồi chưa giặc. . ."

Ngụy Hợp lúc này mới nhớ lại.

Hắn nhớ được bản thân hồi trước có căn dặn nhị tỷ, đừng về bên nhà này, không an toàn.

Và rồi dường như kể từ đó, gian nhà bên này càng ngày càng xập xệ hơn.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy trên đùi ngứa một chút.

Ngụy Hợp cả kinh, nhanh chóng vén chăn lên, trên bắp đùi mình thình lình xuất hiện một con gián đen thùi lùi.

Con gián lay động hai cọng râu, bị kinh sợ, vèo một cái bò xuống bắp đùi, muốn theo cái giường bò vào khe hở trong tường.

Ngụy Hợp theo bản năng phản xạ có điều kiện, một cước dẫm lên.

Bẹp!

Hắn lúc này mới nhớ tới chính mình để chân trần. . . .

Một dòng nước sền sệt lại chen lẫn cảm giác vỏ cứng kỳ diệu, từ dưới lòng bàn chân truyền tới toàn thân.

Ngẩn ra, hắn nhanh chóng đứng dậy, ra ngoài dùng nước trong chum rửa sạch lòng bàn chân.

Dằn vặt một hồi lâu, hắn mới uể oải trở lại gian nhà, lần này làm sao cũng không muốn nằm trên giường. Trên giường cũng nhiều thêm một mảnh vết bẩn màu vàng.

Hắn thu dọn một chút, dứt khoát cầm theo đồ vật, đi đến bên nhị tỷ kia.

Trước tiên để đồ ở chỗ Ngụy Oánh, sau đó đi vào sân Hồi Sơn Quyền ngủ!

Hắn quyết định, lần này mau chóng mua nhà, để cho mình cùng nhị tỷ vào ở, còn có mở cửa hàng bánh bao!

. . . . .

. . . . .

. . . . .

Thạch Kiều trấn.

Gần sông Phi Nghiệp, có rất nhiều căn nhà trống trải,hoang vắng.

Một lão đầu ngáp một cái, đi tới trước cửa một căn nhà, dùng chiếc chìa khóa trong tay mở ba ổ khoá lớn trên cửa.

Lão đầu mặc một thân áo dài màu xám, trên lưng vác một cái đèn lồng không có nhóm lửa, bên hông còn đeo một chuỗi chìa khóa lớn bé đủ loại kiểu dáng.

"Gian nhà cũng phù hợp với yêu cầu của ngươi, tên trước kia ở đây là một phú thương, nhưng sau đó tên phú thương kia chuyển đi nơi khác, căn nhà này bán lại cho cò mồi chúng ta."

"Giá tiền thế nào?" Lão đầu đi theo sau theo một thanh niên cường tráng, một thân trang phục xám trắng, lộ ra bắp thịt rắn chắc,thân hình cân đối.

Thanh niên hai mắt có thần, khí chất trầm ổn, rõ ràng là Ngụy Hợp mới từ bên chỗ nhị tỷ đi qua.

Hắn không ngừng không nghỉ, trước tiên liền tìm cò mồi trong thành chuyên buôn bán nhà ở.

Sau đó lập tức có người ta dẫn hắn đến xem nhà.

Cò mồi hỏi đại khái hắn muốn mua nhà loại nào, sau đó hỏi rõ giá mà hắn có thể trả được.

Sau đó hắn tìm được một lão đầu và được dẫn đi xem nhà.

Cửa lớn sơn đen được mở ra, phát ra tiếng kẹt kẹt.

Bên trong là một con đường được lát đá cuội, đây là đường dẫn lối ra vào.

Xuyên qua cửa lớn cùng một cửa nhỏ, bên trong chính là một mảnh sân tường trắng.

Sân không lớn, nhưng bố trí trang nhã.

Bên trái là một cái ao nhỏ, có thiết kế giá ống trúc để nước nhỏ giọt đếm giờ. Trên mặt hồ có vài chiếc lá rụng trôi nổi, phía trên những chiếc lá có côn trùng chậm rãi bò qua lại.

Phía bên phải là một cái cây cổ thụ không nhận ra là loại gì.

Cây cổ thụ này tán cây tứ tán, phủ xuống bóng cây lớn. Trên thân cây và tường vây, có buộc một sợi dây phơi đồ màu đen.

"Trước đây chủ nhân gian nhà này đặc biệt yêu thích mô phỏng theo tranh chữ, thường thường mời bạn tốt tới nơi này phẩm trà thưởng tranh.

Trước khi ta tới, trên sợi dây này còn treo không ít tranh gấm."

Lão đầu còng lưng, chậm chậm rãi đi tới trước cửa phòng chính, mở cửa lớn ra.

Bên trong là một mảnh vôi rải rác.

"Nơi này là phòng chính, dùng để tiếp khách. Hai bên có bốn gian phòng khác, phân biệt có thể làm phòng hạ nhân, phòng khách, phòng ngủ, tùy theo ngươi sắp xếp. Ngoài ra, phía sau còn có nhà xí và nhà bếp. Bên trái chính là sông Phi Nghiệp, không cần lo nguồn nước."

Lão đầu mang theo Ngụy Hợp cẩn thận đi dạo quanh toàn bộ gian nhà.

Đây là gian nhà thứ tư mà bọn hắn xem qua.

Vị trí cũng ở Thạch Kiều trấn, cách Hồi Sơn Quyền bên kia chỉ có một con đường.

Ngụy Hợp quay một vòng, đi tới bên trái gian nhà.

Bên trái trừ tường vây ra, còn xây một cửa hông nho nhỏ, ngoài cửa chính là một con đường nhỏ hướng về sông Phi Nghiệp.

Đẩy cửa ra, từ cửa đến bờ sông gần vô cùng, chỉ có mấy mét. Đứng ở chỗ này có thể nghe được tiếng nước chảy ào ào không ngừng.

"Bên này đi qua chính là bờ sông, có thể câu cá múc nước, đều rất thuận tiện. Mặt khác, ở bên cạnh căn này còn có thể nhìn thấy một ít quang cảnh của nội thành." Lão đầu tay chỉ một phương hướng.

"Này, nhìn thấy bên kia không, cái đình viện kia chính là một phần của phủ đệ ở trong nội thành. Ở chỗ này, thường xuyên có thể nghe thấy được tiếng đánh đàn từ bên kia truyền qua, có thể nghe đàn mà không mất tiền, có phải là đủ có lời rồi không?" Hắn nhếch miệng lộ ra một hàm răng vàng, cười nói.

Ngụy Hợp theo hướng hắn chỉ nhìn tới, quả nhiên thấy bên trái xa xa, có một cái đình viện nhỏ ở bên bờ sông, là một phần của toà phủ đệ.

Tòa phủ đệ kia tường trắng mái đỏ, mái hiên mơ hồ còn nhìn thấy có sừng thú, hiển nhiên không phải gia đình bình thường.

Vừa hay lúc Ngụy Hợp nhìn sang, thì thấy xa xa có hai nữ tử váy trắng, đeo khăn che mặt, một người ôm đàn dương cầm, người còn lại tay không, đi tới đình viện.

Hai người đều là từ bên trong tòa phủ đệ đi ra, mặc dù trên mặt sông xung quanh đều có cọc cùng rào chắn vây quanh, không cho phép tới gần.

Nhưng chỉ là rào chắn cũng không ngăn được tầm mắt xa xa.

Bất quá rất nhanh, sau khi hai nữ tiến vào đình viện, liền bị một ít vải mành màu trắng, che khuất bốn phía, chặn lại tầm mắt xung quanh.

"Có thấy không, ở nơi này thường có rất nhiều quang cảnh tốt." Lão đầu cò mồi cười hèn mọn nói.

"Trước đây, còn có người vẽ tiểu hoạ, luôn thủ ở phụ cận, chỉ vì muốn nhìn thấy giai nhân."

Trên mặt hắn toát ra vẻ mặt nam nhân đều hiểu.

Tiểu hoạ. . . .

Ngụy Hợp cũng nghe qua thứ này, nói một cách khác, chính là Tiểu Hoàng thư thời đại này.

"Tốt, gian nhà này ta rất hài lòng, bán thế nào?" Ngụy Hợp lập tức nói.

Chỗ này lấy nước thuận tiện, giặt quần áo nấu cơm cũng rất nhẹ nhàng, hơn nữa còn có bốn gian phòng, đầy đủ từ tiếp khách tới chỗ ở. Các phương diện khác cũng không tệ.

"Giá tiền hợp lý, chỉ cần như vậy." Lão đầu duỗi ra một ngón tay, ra dấu.

"Năm nghìn lượng?" Xác thực rất hợp lý.

Ngụy Hợp trong lòng tính toán một chút.

"Có thể trả tiền theo giai đoạn không?" Hắn hiện tại trong tay cũng không nhiều tiền như vậy.

"Cái gì mà năm nghìn lượng, ta muốn năm mươi cân gạo lức, thịt lợn hun khô năm khối!" Lão đầu nhanh chóng nói.

Ngụy Hợp hơi ngạc nhiên.

Thế mà không cần tiền? ? . . .. Bất quá vừa nghĩ tới phần lớn nhà trống xung quanh không ai ở, lại thêm vào gần đây không ít cửa hàng quen thuộc đang dần dần đóng cửa.

Hắn bỗng nhiên trong lòng có chút hiểu rõ.

"Chính là giá này, ta nói với ngươi, nhà này xem như là thích hợp nhất với ngươi, không có chỗ nào thích hợp hơn đâu."

Lão đầu khuyên, kỳ thực trong lòng hắn cũng rất rõ, những gian nhà này phần lớn đều không đáng giá. Bởi vì quá nhiều.

Hơn nữa lấy tình huống bây giờ, người ở giảm thiểu, nhà trống tăng nhiều, bán được hay không thì cũng chưa biết.

Trước mắt người này mua nhà, nói không chừng thì chẳng bao lâu nữa, lại đổi người khác đến. Gần đây cái ôn dịch này. . .

Lão đầu trong lòng thở dài một tiếng, không cần phải nhiều lời nữa.

Ngụy Hợp cân nhắc.

Nghĩ đến thù lao vừa áp tiêu nhận được, cộng thêm vào trước đó tích góp bộ phần, gộp lại, đúng là đủ giao tiền nhà.

"Được, ta mua nhà này." Hắn lập tức quyết định mua nó.

Sau khi định ra, hắn theo lão đầu đi tới chỗ người môi giới, bàn giao xong xuôi, sau đó từ chỗ nhị tỷ đưa đồ vật đến làm tiền thanh toán.

Cho tới khi trời sắp tối, mới làm xong.

Sau đó, chính là thông báo nhị tỷ cùng nhau tới đây ở. Mặt khác còn muốn mời người tới hỗ trợ quét tước vệ sinh. Ngụy Hợp tính toán một chút thu nhập của chính mình, hắn là tiêu sư của tiêu cục, nhưng lĩnh cũng không phải tiền công của tiêu sư bình thường, mà là cấp bậc tiêu đầu. Cũng chính là đãi ngộ như Trình Tình.

Phỏng chừng đây mới là trọng điểm Trình Tình lúc trước nhìn hắn không vừa mắt.