Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 13: 13




Từ nhỏ thì Lục Hoa Minh đã thân thiết với Lục Thu Minh hơn, Lục Thu Minh nhỏ hơn Lục Hoa Minh sáu tuổi, trước đây lúc Lục Thu Minh được sinh ra thì phần lớn thời gian đều do Lục Hoa Minh trông nom, tự nhiên tình cảm tốt hơn một chút.

Về phần em hai Lục Giang Minh thì từ trước đến giờ không phải là giờ cơm thì không thấy người đâu, quan hệ đương nhiên không thân thiết như vậy.

Chín giờ, cả ba người nhà Lục Hoa Minh đi ra ngoài, Lục Hoa Minh cố ý bảo ông Triệu trong thôn dùng xe bò đưa bọn họ lên thị trấn.

Không phải là Lục Hoa Minh bày vẽ, mà là sức khỏe của Lục Kiều thật sự không tốt, đi đến trên thị trấn thì phải mất một hai tiếng đồng hồ, còn chưa đi lên đến đó thì Lục Kiều đã ngất xỉu mất rồi.

Ngồi trên phương tiện giao thông cũ ký là xe bò lên đến trên thị trấn thì sắc mặt của Lục Kiều càng thêm tái nhợt hơn so với lúc ra khỏi nhà.


Sau một loạt kiểm tra ở bệnh viện thì trên mặt Lục Hoa Minh lộ ra một nụ cười vui mừng, vừa rồi bác sĩ nói tình trạng của Lục Kiều đã tốt hơn lần trước rất nhiều, qua mấy ngày nữa có thể trở về trường học đi học.

Ra khỏi bệnh viện, Lục Hoa Minh dẫn theo vợ và con gái đi đến nhà em ba Lục Thu Minh.

Lục Kiều ngoan ngoãn đi theo sau lưng vợ chồng Lục Hoa Minh, thỉnh thoảng lại đưa mắt quan sát các công trình kiến trúc ở xung quanh.

Bấy giờ nhà cửa không cao và san sát nhau giống như ở tương lai, trên cơ bản đều là nhà một tầng, hoặc là tòa nhà thông nhau, nhìn thì vẫn có vẻ đặc sắc của niên đại này.


Nhà ông ba Lục Thu Minh ở trong một khu tập thể của trường tiểu học XX trên thị trấn, ở đây thì đều là người quen, lúc ba người Lục Kiều xuất hiện thì lập tức gây sự chú ý với những người khác.

Trong đó người gây sự chú ý nhất là cô gái nhỏ ngoan ngoãn đi theo phía sau - Lục Kiều, ngoại hình thật sự rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, đôi mắt to ngập nước, làm cho người ta vừa nhìn thì đã nhũn tim.

Cách đó không xa, Lâm Phượng vừa tan ca về nhà nhìn thấy ba người cách một đoạn.

Lâm Phượng bước nhanh đến, trên mặt nở một nụ cười, nói: “Anh cả, chị dâu, sao mà đến lại không nói trước một tiếng, nếu không thì em đã bảo Thu Minh đi đón anh chị và cháu rồi, buổi trưa mọi người ở lại ăn cơm nhé!”“Cháu chào thím ba ạ.

” Lục Kiều ngoan ngoãn chào hỏi.

.