Thập Niên 90 Ngăn Cản Mẹ Tôi Gả Cho Cha Tôi

Chương 2: Chương 2




Tô Dạng ấp úng, hốc mắt lại trở nên ướt át, đâu phải là chưa nói xong, vốn dĩ là không có nói.

“Chờ một chút.

” Cô nói.

“Được rồi, nhưng mà tôi phải nhắc bạn một chút, tốt nhất là chuẩn bị sớm một chút, bên tôi ——”Một chiếc xe tải chở đầy đá như sét đánh mà vượt đèn xanh đèn đỏ, cắt qua màn đêm yên tĩnh, tiếng ồn ào át giọng nói ở đầu dây bên kia, Tô Dạng không có nghe rõ, hỏi: “Cái gì?”“Đã trễ như vậy bạn học Trình còn đang ở bên ngoài sao? Tôi vừa mới nói, tôi sẽ cho bạn thêm hai ngày, nếu lại lâu hơn thì các vị lãnh đạo cũng không đồng ý.

”Tô Dạng lại nói lại câu nói đó: “Chờ một chút, sau khi xong việc tôi sẽ tìm anh.

”“Được, vậy tôi không làm phiền bạn……”Sau khi cúp điện thoại, uất ức Tô Dạng vất vả kìm nén lại quay lại, cô vùi đầu vào khuỷu tay, nước mắt không khống chế mà rớt xuống.


Nếu mẹ thương cô, vì sao lai không đứng về phía cô……/Vào lúc Tô Dạng tám tuổi cha mẹ của cô đã ly hôn, cô đi theo mẹ cô là Giang Như Yên.

Giang Như Yên thương Tô Dạng bao nhiêu, theo lời của mẹ cô thì đó là tình thương có thể cho cô cả mạng sống.

Tô Dạng nhớ rõ tình thương của Giang Như Yên, đó là mùi cơm trong phòng trọ nhỏ, là viên kẹo nét vào miệng sau khi tan ca, là móc áo thúc giục cô làm bài tập, là bàn tay vỗ nhẹ bụng cô trong ổ chăn.

Đoạn ký ức đó dần mơ hồ, là từ khi Giang Như Yên tái giá.

Đối phương là người tốt, ít nhất thì ông không hoa tâm, chỉ là ông thường xuyên tức giận, dù chuyện lớn hay nhỏ thì cũng không được mắt mặt, theo lý mà nói, thì ông cũng không sai.

Cha kế tên Đàm Kính Hữu có một đứa con trai, lớn hơn Tô Dạng vài tháng tuổi, cũng vì mấy tháng này, mà cô phải có nghĩa vụ “chị gái nên nhường em trai”.


Thực lòng mà nói, Tô Dạng rất ghét người em trai này.

Đàm Tân Huy là người không có tình cảm, đây là chuyện Tô Dạng chưa nói ra nhưng vô cùng chắc chăn.

Khi hắn còn nhỏ liền rất ghét con nhích, không thích khóc, thậm chí còn cộc cằn lấy tay che lại không cho khóc, mấy đứa nhỏ trong nhà bà nội đều sợ hắn.

Nhưng hắn không bắt nạt “Người trong nhà”, cũng không bắt nạt “Người mạnh”, Tô Dạng là vế trước.

Cũng có thể là vì Tô Dạng chưa bao giờ tranh đoạt thứ gì, cho nên không lọt vào mắt xanh của Đàm Tân Huy.

Khi trong nhà chỉ có duy nhất một cái TV, có một lần cô muốn xem, nắm chặt điều khiển từ xa không bỏ, kết quả là bị cào xước vài vết đỏ.

Sau này cô lại không đòi hỏi bất cứ thứ gì, nhưng từ “Người trong nhà” biến thành “Người mạnh” ngày càng khắc sâu trong trái tim cô.

.