Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy

Chương 34: 34




Đây quả thật là một ngọn núi lớn không phát triển, điều này càng làm quyết tâm muốn chạy trốn khỏi nơi đây của Triệu Chanh thêm kiên quyết.

“Sáng sớm mai cô sẽ đi, con ở nhà chăm sóc tốt bản thân với em trai đấy, đồ ăn cô sẽ nấu nhiều hơn chút để trong nồi, nếu giữa trưa cô không về kịp con cứ hâm nóng lại một chút là có thể ăn.

”Lâm Đại Thuận thoạt cảm thấy hụt hẫng, vốn rằng nó còn muốn đi theo, mặc dù biết sẽ có kết quả này vì dù sao cho dù nó có biết đường đi nhưng em trai nó chắc chắn phải có người cõng đi cõng về cả đường đi, mẹ kế nhìn sơ cũng không phải là người khỏe mạnh gì.

Thất vọng một chút, Lâm Đại Thuận đột nhiên giật mình nhớ tới một chuyện, vạn nhất mẹ kế đi mà không trở lại vậy phải làm sao?Triệu Chanh đang nghĩ ngày mai lên trấn nên làm gì và có thể làm gì, trong chốc lát đúng là không để ý đến vẻ mặt lo âu của đứa con trai lớn đang đứng cạnh này.

Để cho Lâm Đại Thuận cùng em trai nó trông củi lửa, Triệu Chanh cứ vậy đi ra ngoài ba lần, có thể làm cho vại nước xem như lấp đầy, hai bên bả vai của cô cũng gần như bị đòn gánh thiêu cháy đến rã ra.

Cũng coi như làm vậy là xong nhưng Triệu Chanh còn chưa được nghỉ ngơi, nước sau khi được đun nóng trước hết phải tìm chỗ nào đó tránh gió nhưng vẫn có ánh mặt trời chiếu vào để Lâm Đại Thuận và Lâm Nhị Thuận thay phiên nhau tắm, cứ vậy đứng dưới ánh mặt trời bắt đầu cho hai đứa trẻ kia tắm rửa.


Lâm Đại Thuận đã năm tuổi, Triệu Chanh vốn chỉ cần mang nước nóng đến nhà xí bên kia cho nó tự tắm, nhưng Lâm Đại Thuận lăn qua lộn lại nửa ngày trong đó, khi đi ra sau cổ và tai đều còn có một tầng bùn đen.

Nếu đổi lại là đứa trẻ của nhà khác Triệu Chanh cũng lười quản, nhưng nghĩ đến buổi tối thằng nhóc này lại ngủ chung một giường với cô, Triệu Chanh vừa tắm xong cho Lâm Nhị Thuận bây giờ chỉ có thể cắn răng đưa Lâm Đại Thuận ra tắm một lần nữa.

Chờ hai đứa nhỏ tắm xong, Triệu Chanh còn tận tay lau sạch giường đặt gần lò sưởi một lần nữa, sau đó lại cho đồ ăn vào nồi nấu, lúc này mới rảnh rỗi tự mình xách nước nóng chạy ra nhà xí bên kia tắm rửa.

“Đại Thuận, lửa trong nồi không được để quá lớn, với cả lâu lâu cũng phải mở nắp ra dùng muôi khuấy một chút.

”Triệu Chanh đã đi ra đến nhà xí đột nhiên nhớ tới, vội vàng lớn tiếng dặn dò Đại Thuận.


Lâm Đại Thuận nghe lời, lớn giọng trả lời lại: “Hiểu rồi.

”Trả lời xong cảm thấy cuộc đối thoại này thật mới lạ,hơn nữa nó cảm thấy sau khi tắm xong trên người nhẹ tựa như giảm đi vài cân, tưởng tượng nhảy một cái là có thể bay lên trời.

Cảm giác rất kì lạ nhưng cũng rất thoải mái, Lâm Đại Thuận không nhịn được cười ha ha trước bếp lò, ánh mắt trong suốt, nó hiện tại càng ngày càng mong chờ mẹ kế và bọn nó sau này có thể ngày qua ngày sống cùng nhau.

Sau khi được mẹ kế tắm rửa sạch sẽ, Lâm Nhị Thuận ngồi bên cạnh tò mò nhìn anh trai, nhả ngón tay đang cắn trong miệng ra, bập bẹ nói một câu: “Thiếu đạo đức a.

”(Có lẽ hai từ hiểu rồi với thiếu đạo đức đồng âm nên Lâm Nhị Thuận nói như vậy.

)Lâm Đại Thuận bị bộ dáng của em trai chọc cười, nghĩ đến mẹ kế nói bình thường phải chú ý dạy em trai nói chuyện, Lâm Đại Thuận đưa tay xoa xoa hai má em trai, sau đó vừa nhóm lửa vừa dạy em trai nói chuyện.

.