Thập Niên 80 Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan

Chương 6: Chương 6




Tuy nói vậy nhưng trong lòng Vương Thúy Hoa lại có chút ý kiến, ở nhà nghỉ ngơi không giúp đỡ mọi người nấu cơm thì thôi còn chạy lên huyện làm gì không biết.Vương Hồng Anh nhìn ra ngoài không thấy người, lại hỏi: “Đông Thanh đâu? Em không thấy nó à?”Bán Hạ tựa vào cửa lẩm bẩm nói: “Anh ta ôm con đi mất, không thấy đâu, anh ta mang con của em cho người…”“Nói bậy!” Vương Hồng Anh cười cười vỗ vai cô một cái: “Làm gì có người đàn ông nào như vậy, có phải chúng ta không nuôi nổi đâu, đem cho cái gì chứ.”Thạch Lão Thật đang ăn cũng dừng đũa lại: “Con với nó cãi nhau à, đừng sợ, chờ nó về cha sẽ dạy cho nó một bài học.”Anh cả nhà Thạch Thạch Phương Đông cũng bưng bát cười nói: “Nó cũng thật là, vất vả mãi mới về được một chuyến mà lại chọc em dâu tức giận, phải phạt thôi.”Hai đứa nhỏ nhà anh cả Thạch không để ý lời người khác nói, ôm bát ngồi ngay ngắn trên ghế nhỏ trong phòng.


Trưa hôm nay nhà làm món trứng rán.Trong lòng Bán Hạ trống rỗng khó chịu, cô cảm giác tất cả những ảo tưởng dọc đường đi của mình đã tan vỡ, không có chút cảm nhận chân thật nào như bây giờ.

Nhưng tất cả những chuyện trong quyển sách cô mơ khả năng đều là sự thật, nếu không làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.Vương Thúy Hoa bưng hai bát cơm vào phòng, thấy Bán Hạ còn đang ngồi cạnh cửa, bên ngoài cũng không thấy bóng dáng Thạch Đông Thanh đâu, nhướng mày: “Sao Đông Thanh còn chưa về? Trời nóng như vậy, con về trước sao không bế đứa nhỏ về theo.”Khóe miệng Bán Hạ giật giật, dời mắt về phía bát cơm trong tay bà, sau đó đứng dậy nhận một chén, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Ăn như hùm đổ đó, như chết đói ba ngày.Mọi người trong phòng nghi hoặc nhìn nhau, thế này là sao?Vương Thúy Hoa cũng có hơi không chịu nổi, bà thân làm mẹ chồng hỏi han vài câu, con dâu lại chỉ biết ăn, không trả lời lấy một tiếng.


Chờ Đông Thanh về phải nói cho nó biết, để nó dạy bảo lại đứa con dâu này.Bán Hạ ăn được nửa bát cuối cùng cũng hồi phục lại sức lực, cho dù Thạch Đông Thanh thật sự mang đứa nhỏ cho người khác cô vẫn có thể tìm được.

Cô biết con mình ở đâu, cuốn sách trong mơ có nói qua, cô phải ăn no mới có sức đưa con trở về.Bây giờ cô cảm thấy rất biết ơn giấc mơ kia, tổ tiên phù hộ, đây chắc chắn là dấu hiệu cảnh báo cho tương lai.Vương Thúy Hoa giữ bát đứng ở cửa nửa ngày cũng không thấy con trai mình về, quay đầu hỏi Bán Hạ: “Đông Thanh với Tiểu Thạch Đầu đâu? Sao còn chưa về?”Bán Hạ phồng má hung hăng nhai đầy miệng cơm, như có thù có oán với hạt gạo: “Con không thấy, lúc con từ nhà chạy lên huyện còn đi quanh một vòng nhưng đều không thấy người, bệnh viện, nhà ga cũng không có.”“Không thấy?” Người nhà Thạch có chút bối rối, Vương Thúy Hoa vội hỏi: “Vậy nó mang theo đứa nhỏ đi đâu rồi?”Bán Hạ ngẩng đầu nhìn bà một cái: “Con không biết.”Cô biết bây giờ nếu còn nói Thạch Đông Thanh tặng đứa nhỏ cho người khác chắc chắn không ai tin, mọi người còn có thể cho rằng cô suy nghĩ vớ vẩn đến phát điên rồi.


Nói nhiều thêm nữa gia đình chồng không chừng sẽ tưởng cô mắc bệnh tâm thần, không thấy người lại mù quáng bảo chồng mình đem cho con đi.Chờ tới khi Thạch Đông Thanh về không mang theo con, bọn họ tự nhiên sẽ biết anh ta làm ra chuyện tốt gì.Vương Thúy Hoa cảm thấy hơi sốt ruột, Đông Thanh ôm đứa nhỏ đi lâu như vậy vẫn chưa về, cũng không sợ đứa nhỏ bị đói.Thạch Lão Thật cơm nước xong xuôi bắt đầu lấy điếu thuốc ra hút, rít được hai hơi rồi nói: “Gấp cái gì, Đông Thanh ở trong quân đội tốt xấu gì cũng là binh trưởng, có cái gì mà nó không biết.”Vương Thúy Hoa lườm ông một cái: “Trong quân đội không dạy cách nuôi con.”Thạch Lão Thật không tranh cãi với bà, nhàn nhã thoải mái hút thêm điếu nữa.Bán Hạ đặt đũa xuống: “Chị dâu, chị thu dọn giúp em một chút, em ra ngoài có tí việc.”“Ừ ừ.” Vương Hồng Anh đáp.Nhìn bóng lưng Bán Hạ bước về phòng, Vương Hồng Anh quay sang nhỏ giọng nói với mẹ chồng: “Bán Hạ hôm nay lạ lắm.”.